Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 76

Chương 76:

- Ayeayecaptain -

Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân đi dạo ở Phong Đô rất lâu, khi về đến miếu Thành Hoàng thì trời đã khuya khoắt.

Lúc bọn họ tiến vào Thận Lâu vẫn còn đang tháng Chạp, mà giờ đã là giữa hè. Cây ngân hạnh ở sân trước miếu Thành Hoàng mọc um tùm lá, Mộc Cát Sinh nằm trên chiếc ghế mây dưới gốc cây, tay phe phẩy chiếc quạt hương bồ.

Sài Thúc Tân quay người đi vào sân sau, rồi trở ra với chiếc cốc tráng men trên tay, “Nước mơ chua, có thêm chút hoa quế khô.”

“Bà xã vất vả rồi.” Mộc Cát Sinh nhận cốc tráng men, vỗ vỗ ghế mây bên cạnh, “Bà xã ngồi đi.”

Sài Thúc Tân bất lực nhìn y, “Em còn định chơi đến bao giờ nữa vậy?”

“Vui mà, bao giờ chán thì thôi.”

Hai người nằm dưới tàng cây ngân hạnh, gió mát thổi nhè nhẹ. Mộc Cát Sinh nghĩ ngợi một thoáng, cuối cùng vẫn kể cho Sài Thúc Tân biết chuyện mình gặp được Tiểu Sa Di trong tiền Sơn Quỷ.

Đầu đuôi câu chuyện vô cùng phức tạp, y phải sắp xếp mãi mới kể lại được toàn bộ, cũng tốn không ít sức lực. Sài Thúc Tân im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, đợi y kể xong mới lên tiếng: “Sao lại kể anh biết?”

Mộc Cát Sinh: “Vì em nghĩ anh nên biết.”

Sài Thúc Tân trầm ngâm giây lát, nói: “Anh có thể gặp vị sư tổ này của em một lần được không?”

“Anh định làm gì?”

“Ngày thứ hai sau khi cưới, con dâu mới phải kính trà cho người lớn trong nhà.” Sài Thúc Tân nghiêm túc đáp.

Mộc Cát Sinh bó tay chịu thua, nhưng y vẫn lấy tiền Sơn Quỷ ra, nhỏ một giọt máu lên đó rồi tiến vào ảo cảnh bên trong.

Y cũng không biết tiền Sơn Quỷ có giới hạn gì không. Đây là truyền thừa của phái Thiên Toán, nơi y có thể vào chưa chắc Sài Thúc Tân đã vào được. Thế nhưng ngoài dự liệu, lần này Sài Thúc Tân lại theo y vào được.

Tiểu Sa Di ngồi trong không gian trống rỗng, tựa như đã nhìn thấu nghi vấn của y, cười tủm tỉm nói: “Đồ tôn à, trên người con dính hơi của La Sát Tử, tiền Sơn Quỷ nhận ra hắn.”

Sài Thúc Tân bước lên, cung kính cúi chào, “Bái kiến sư tổ.”

“Đáng mừng, đáng mừng.” Tiểu Sa Di đỡ hắn dậy, hài lòng gật đầu, “Phái Thiên Toán truyền thừa bao đời, cuối cùng cũng xuất hiện một Thiên Toán Tử không độc thân.”

Phái Thiên Toán có ba truyền thống chính: lừa đảo, đổi nghề giữa chừng và ế.

Lừa đảo tất nhiên khỏi phải nói, còn đổi nghề giữa chừng thì —— Tiểu Sa Di là hòa thượng tu được nửa chừng thì chạy, Mạc Khuynh Bôi là tu sĩ tu được nửa chừng thì chạy, Mộc Cát Sinh đi lính đi được nửa chừng, chạy thì không chạy, nhưng cái giá phải trả vô cùng thảm khốc.

Giữ vững sơ tâm chỉ tổ chết sớm.

Nhưng cưới được vợ.

Mộc Cát Sinh tính toán cái giá đó một phen. Mặc dù làm Thiên Toán Tử mệt xác mệt cả não, nhưng nhìn khuôn mặt của Sài Thúc Tân, y cảm thấy mình vẫn có lời.

“Không có việc thì chẳng đến tìm.” Tiểu Sa Di ngẩng đầu nhìn y, “Nói đi đồ tôn ngoan của ta, lần này tới lại có chuyện gì?”

Tuy chủ yếu là muốn để Sài Thúc Tân gặp Tiểu Sa Di, nhưng Mộc Cát Sinh thực sự có điều muốn hỏi lão.

“Lúc con và Tam Cửu Thiên ở Thận Lâu đã thấy được ký ức của sư phụ.” Mộc Cát Sinh nhìn Tiểu Sa Di: “Con vẫn muốn hỏi, phần ký ức ấy, rốt cuộc là do ai đặt vào?”

Những gì y và Sài Thúc Tân nhìn thấy lúc trước ở Thận Lâu là quá khứ giữa Mạc Khuynh Bôi và Họa Bất Thành. Về chuyện này, y vẫn luôn có một suy đoán, và sau đó lời của Tiểu Sa Di cũng đã chứng thực suy nghĩ của y —— Người lưu giữ phần ký ức ấy ở khu truyền thừa của Dược gia chính là Tùng Vấn Đồng.

Đây là việc chỉ có lão Nhị mới làm được.

Thế thì lại nảy sinh một vấn đề —— Sở dĩ Tùng Vấn Đồng có được phần ký ức ấy rất có thể là nghe theo lệnh của chủ viện Ngân Hạnh.

Tại sao sư phụ phải làm vậy?

Mộc Cát Sinh tự vấn lòng mình. Nếu có một ngày y thực sự chết hẳn, có lẽ y cũng sẽ lưu lại một phần ký ức cho thế hệ sau, nhưng bên trong tất nhiên sẽ toàn những chuyện vụn vặt hàng ngày của y và Tam Cửu Thiên. Phải khoe khoang một phen cho đã, cho cả đám con cháu lóa mắt chơi.

Nhưng chuyện năm xưa của Mạc Khuynh Bôi và Họa Bất Thành lại không như vậy, đó là một bi kịch.

Không ai muốn rạch mở vết sẹo cũ, sư phụ cũng không phải kẻ thích tự ngược bản thân, vậy chỉ còn một khả năng duy nhất —— phần ký ức ấy có thứ rất quan trọng, buộc phải lưu lại cho thế hệ sau.

Nhưng dù nghĩ đi nghĩ lại bao lần, Mộc Cát Sinh vẫn chẳng phát hiện ra manh mối nào.

Sư phụ lưu lại phần ký ức ấy rốt cuộc để làm gì? Để bảo bọn họ đối xử nhẹ tay với Bồng Lai chút hả?

Vậy thì chết dở, Sài Thúc Tân đã tự tay giết Họa Bất Thành mất rồi.

Nếu bàn về tội khi sư diệt tổ đại nghịch bất đạo thì đám người ở thư viện Ngân Hạnh Thư Trai quả đúng là kẻ sau đỉnh hơn người trước.

Tiểu Sa Di mỉm cười, “Ta biết, sớm muộn gì con cũng sẽ hỏi ta vấn đề này.”

Mộc Cát Sinh thầm nghĩ: Thế sao người không nói từ sớm đi?

“Dục tốc thì bất đạt.” Tiểu Sa Di nói: “Thực ra, trong Thận Lâu cất giữ hai phần ký ức. Một phần là của Khuynh Bôi lưu lại cho con, một phần là của Mặc Tử lưu lại cho con. Ký ức của Khuynh Bôi được trực tiếp niêm phong trong khu truyền thừa của Dược gia, mở tủ Bách Tử trên tầng cao nhất là có thể thấy, cũng chính là đoạn quá khứ trăm năm mà con và La Sát Tử cùng xem.”

“Còn phần thứ hai được cất trong tiền Sơn Quỷ, dùng giáp cốt Bàn Canh làm vật dẫn, nhờ nó con tiến vào được ảo cảnh, từ đó nhìn thấy chuyện cũ năm xưa sau khi con qua đời.”

Mộc Cát Sinh: “Cả hai phần ký ức này đều là do lão Nhị lưu lại ư?”

Tiểu Sa Di gật đầu, “Đúng vậy.”

Mộc Cát Sinh nhíu mày.

Sài Thúc Tân nhận thấy vẻ mặt bất thường của y, “Có chỗ nào không ổn sao?”

“Ảo cảnh thứ hai là em tự mình tiến vào, anh không biết em đã thấy gì bên trong đâu.” Mộc Cát Sinh thở dài, “Em đã trải qua mấy chuyện kỳ lạ lắm, nhưng đó không phải trọng điểm. Lúc ảo cảnh kết thúc, em đã thấy anh giết Họa Bất Thành.”

Sài Thúc Tân khẽ gật đầu, “Họa Bất Thành đúng là do anh giết.”

Hắn nhìn Mộc Cát Sinh, hai người đã quá hiểu thói quen nói chuyện của nhau. Lúc này Mộc Cát Sinh nhắc tới chuyện hắn giết Họa Bất Thành, chắc chắn không phải để truy cứu, mà điều y sắp nói tiếp mới là điểm mấu chốt.

“Nếu đây là ký ức do lão Nhị lưu lại, vậy phần ký ức này có vấn đề.” Mộc Cát Sinh nói: “Nó đã tạo cho em một hiểu lầm rất lớn. Lúc ấy em tưởng rằng, nguyên nhân anh phải chịu chú trời phạt là vì đã giết Trường Sinh Tử đời trước.”

Sài Thúc Tân hơi giật mình.

“Sau đó em xem ký ức trong tiền Sơn Quỷ mà lão Tam lưu lại ở Trung học Phổ thông số 1, em mới hiểu ra mọi chuyện là thế nào.” Mộc Cát Sinh chậm rãi nói: “Ký ức lão Nhị lưu lại có chỗ bị thiếu, rất có thể bị ai đó xóa mất một phần.”

Nói rồi y mỉm cười, nắm chặt tay Sài Thúc Tân, “Lại còn là phần quan trọng nhất.”

“Khụ khụ.” Tiểu Sa Di hắng giọng, “Nói chuyện chính trước đã, rồi sao nữa?”

“Rồi không phải đến lượt người nói sao?” Mộc Cát Sinh quay đầu nhìn lão, “Lão Nhị không đời nào giấu chuyện hôn sự của con với Tam Cửu Thiên, hắn chắc chắn sẽ lưu lại đoạn này trong tiền Sơn Quỷ. Vậy giờ lại bị xóa, là ai đã làm? Người sống ngay trong tiền Sơn Quỷ mà lại không biết ư?”

Thật ra y từng nghi ngờ Tiểu Sa Di, dù sao lão cũng có thể trực tiếp chỉnh sửa hậu kỳ, muốn cho khán giả xem gì thì chiếu cái đó, y bị xỏ mũi dắt đi vòng quanh một lần rồi đấy.

Nhưng rõ ràng Tiểu Sa Di không cần thiết phải làm vậy. Những lần che giấu trước đó của lão giống như một dạng dẫn dắt hơn, để y dần dần vén màn chân tướng năm xưa bằng cách thận trọng hơn.

Nhưng tốn công tốn sức đến thế, rốt cuộc là để làm gì? Chỉ để y dễ dàng tiếp nhận mọi chuyện hơn sao? Tuần tự từng bước, chậm rãi vững chắc, từ bao giờ mà phái Thiên Toán lại xuất hiện người tốt bụng như thế?

Tiểu Sa Di hai tay chắp lại, niệm một tiếng A di đà Phật, trong ảo cảnh đột nhiên xuất hiện ba chiếc bồ đoàn, Tiểu Sa Di nói: “Ngồi đi.”

“Những gì ta sắp nói tới đây dài lắm, đứng có khi mỏi chân.”

Ba người ngồi xuống, Tiểu Sa Di bắt đầu: “Trước hết, con đoán không sai, đồng tiền Sơn Quỷ mà Mặc Tử lưu lại, quả thật đã bị người ta chỉnh sửa.”

Tuy rằng đã có dự liệu từ sớm, nhưng Mộc Cát Sinh vẫn cảm thấy khó tin.

Tiền Sơn Quỷ là tín vật của phái Thiên Toán, chỉ nhận các đời Thiên Toán Tử làm chủ. Ngoài y và Tiểu Sa Di, khó tưởng tượng còn ai có thể xen vào sửa đổi ký ức trong đó.

Muốn quấy nhiễu tiền Sơn Quỷ cần một sức mạnh lớn đến mức vượt mọi khái niệm có thể diễn đạt bằng lời.

Gần như là một tay che trời.

“Người có thể làm được chuyện này, đúng là hiếm thấy trên đời.”

Tiểu Sa Di nhìn y, từ tốn nói: “Kỳ thực trong lòng con đã có một cái tên rồi, không phải sao?”

Có thể sửa đổi ký ức mà Tùng Vấn Đồng lưu lại Thận Lâu, cần thỏa mãn có rất nhiều điều kiện.

Đầu tiên, người này phải hiểu rất rõ về Thất Gia Chư Tử, ít nhất phải quen thuộc với ba đời Chư Tử từ đời Mộc Cát Sinh trở lên. Tiếp theo, người này còn phải rất thông thuộc cấu trúc của Thận Lâu, có thể ra vào tự do. Cuối cùng, người này phải có thực lực rất mạnh, thậm chí mạnh hơn cả Sài Thúc Tân và Mộc Cát Sinh.

Sài Thúc Tân nghĩ đến một người, hắn nhìn sang Mộc Cát Sinh nhưng đối phương chỉ im lặng.

Cuối cùng hắn thay Mộc Cát Sinh nói ra: “Lâm Quyến Sinh.”

Vốn dĩ Mộc Cát Sinh cũng đã lờ mờ nhận ra. Lúc ở Bồng Lai, Lâm Quyến Sinh đã nói dối y.

Y từng hỏi Lâm Quyến Sinh, Sài Thúc Tân bị giáng chú trời phải là vì đã giết Trường Sinh Tử đời trước phải không.

Khi ấy, tuy Lâm Quyến Sinh không trả lời thẳng, nhưng từng lời từng chữ sau đó đều dẫn dắt y theo hướng suy nghĩ này.

Chỉ là khi ấy y lại không nghĩ nhiều, dù Lâm Quyến Sinh có nói dối, y cũng có đủ lý do để tin rằng Lâm Quyến Sinh làm vậy là không muốn y uổng công vô ích. Suy cho cùng, bất kể nguyên nhân dẫn đến chú trời phạt do đâu, muốn hóa giải cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Đứng trên lập trường của Lâm Quyến Sinh, không muốn y dính líu quá sâu cũng là điều dễ hiểu.

Nói lòng mình nghe, Mộc Cát Sinh đã nghĩ tới rất nhiều người nhưng chưa bao giờ nghi ngờ Lâm Quyến Sinh.

Giống như việc y sẽ không bao giờ nghi ngờ Ô Tử Hư và Tùng Vấn Đồng.

Đó là sư huynh của y.

Nhưng Lâm Quyến Sinh xác thực là người thỏa mãn mọi điều kiện.

Mộc Cát Sinh im lặng rất lâu rồi khẽ thở ra một hơi, nhìn về phía Tiểu Sa Di, “Con có vài điều muốn hỏi.”

“Người làm thầy là để truyền đạo, dạy nghề và khai ngộ.” Tiểu Sa Di nói: “Muốn hỏi gì, cứ nói.”

“Điều thứ nhất, con muốn hỏi Tam Cửu Thiên.” Mộc Cát Sinh nói: “Chuyện năm đó em thấy trong ảo cảnh là lúc anh phóng hỏa đốt Bồng Lai đánh sư huynh trọng thương. Khi đó anh ấy hoàn toàn không phải đối thủ của anh, vậy sao bây giờ anh lại đánh không lại anh ấy?”

“Là vì sau này nó kết minh hôn với con, để cứu con mà phải chịu chú trời phạt.” Người trả lời y là Tiểu Sa Di, “Chú phạt ấy làm giảm đáng kể thực lực của La Sát Tử.”

“Anh tự mình tình nguyện.” Sài Thúc Tân nắm tay Mộc Cát Sinh, “Không phải lỗi của em.”

“Em biết.” Mộc Cát Sinh vỗ nhẹ lên tay hắn, “Em không sao.”

“Điều thứ hai, chúng ta đều là Thiên Toán Tử, đều biết cấm chế của tiền Sơn Quỷ mạnh đến mức nào. Dù sư huynh có trở thành Trường Sinh Tử thì việc phá cấm chế rồi sửa đổi ký ức bên trong thật sự làm được sao?”

Tiểu Sa Di nói: “Theo lẽ thường thì đúng là không thể, xưa nay tiền Sơn Quỷ chỉ nhận Thiên Toán Tử làm chủ. Kể cả có là Trường Sinh Tử, kể cả khi gã thật sự phi thăng đắc đạo, muốn cưỡng ép chỉnh sửa ký ức trong tiền Sơn Quỷ, cũng chẳng khác nào mộng tưởng viển cong.”

Mộc Cát Sinh: “Vậy sư huynh đã làm thế nào?”

Tiểu Sa Di không trả lời ngay mà hỏi: “Giờ trong tay con có bao nhiêu đồng tiền Sơn Quỷ?”

Mộc Cát Sinh sửng sốt. Có Sài Thúc Tân bên cạnh, thành ra rất ít khi y cần dùng tới tiền Sơn Quỷ, nói thật cũng đã lâu rồi y không kiểm lại. Hơn nữa, mang hết bốn mươi chín đồng thì nặng người lắm, nên y đã ném chúng rải rác khắp các ngóc ngách trong miếu Thành Hoàng.

Y móc tiền Sơn Quỷ trên người ra đếm, tổng cộng ba mươi bảy đồng.

Sài Thúc Tân nói: “Đầu giường có ba đồng, dưới chậu mai sứ có hai đồng, bên cạnh bếp có năm đồng, trên xà nhà gian Đông có hai đồng, trong miệng sư tử đá còn có một đồng nữa.”

Mộc Cát Sinh kinh ngạc, “Sao anh biết rõ vậy?”

Sài Thúc Tân: “Anh thấy lúc dọn phòng.”

“Tam Cửu Thiên à, anh đảm đang thật đấy… mà khoan. “Mộc Cát Sinh chợt nhận ra có điều không đúng, “Anh nói lại lần nữa xem, trong miếu Thành Hoàng hiện đang có bao nhiêu đồng?”

Sài Thúc Tân đếm lại, “Tổng cộng mười ba đồng.” Rồi hắn cũng nhận ra có gì đó sai sai.

Trên người Mộc Cát Sinh có ba mươi bảy đồng, trong miếu Thành Hoàng có mười ba đồng.

Cộng lại vừa đúng năm mươi đồng tiền Sơn Quỷ.

Mộc Cát Sinh: “Tam Cửu Thiên, có khi nào anh nhớ nhầm rồi không?”

Sài Thúc Tân lắc đầu, “Không nhầm được, hôm qua anh vừa dọn dẹp một lượt mà.”

“La Sát Tử không nhớ nhầm đâu.” Tiểu Sa Di lên tiếng: “Chính xác là có năm mươi đồng tiền Sơn Quỷ. ”

Lão nhìn Mộc Cát Sinh, “Chắc con còn nhớ, năm đó khi Lâm Quyến Sinh vẫn chưa trở thành Trường Sinh Tử, con cần bói vận nước, La Sát Tử từng đến xin gã một đồng tiền Sơn Quỷ.”

Mộc Cát Sinh nhớ ra rồi.

Hồi ấy, y cần khởi quẻ bói vận nước, nhưng vì chế tạo trấn Sơn Quỷ mà đã dùng mất một đồng tiền Sơn Quỷ. Vận nước là quẻ lớn, thiếu một đồng cũng không thể hoàn chỉnh. Sài Thúc Tân đã đến Kiếm Các cầu xin Lâm Quyến Sinh, cuối cùng lấy được một đồng tiền Sơn Quỷ.

Đồng Sơn Quỷ đó do chính tay Tùng Vấn Đồng đúc ra. Dựa theo quy củ của phái Thiên Toán, một khi tân Thiên Toán Tử kế vị, tất cả sư huynh đệ cùng thế hệ đều sẽ bị trục xuất khỏi sư môn.

Tuy nhiên, những đệ tử bị trục xuất không có nghĩa là vĩnh viễn không được hành thuật Thiên Toán nữa. Trái lại, để trợ giúp các đệ tử mưu sinh, sư môn đều sẽ tặng cho mỗi người một đồng tiền Sơn Quỷ.

Những đồng Sơn Quỷ này không phải vật truyền thừa từ thời thượng cổ, nhưng cũng do Mặc Tử đương thời chế tác, có thể gọi là tuyệt tác hóa thần.

Mộc Cát Sinh nói: “… Ý của người là, đồng Sơn Quỷ mà lão Nhị lưu lại ở Thận Lâu không phải vật gốc.”

“Đúng vậy, đồng Sơn Quỷ mà nó lưu lại ở Thận Lâu chính là đồng do nó tự làm ra.” Tiểu Sa Di gật đầu, “Dù sao cũng đồ tự mình làm, dùng vẫn thuận tay hơn.”

Điều này cũng giải thích vì sao Lâm Quyến Sinh có thể sửa đổi phần ký ức được lưu giữ trong đó.

“Con vẫn không hiểu.” Mộc Cát Sinh lắc đầu, “Tuy những chứng cứ này đều rất thuyết phục, nhưng có một mắt xích rất then chốt đó là, sư huynh không có lý do gì để làm vậy cả.”

“Từ xưa Thất Gia Chư Tử đã là một thể, lừa chúng ta quay như chong chóng, anh ấy được lợi gì chứ?”

“Từ xưa Thất Gia Chư Tử đã là một thể.” Tiểu Sa Di nhắc lại lời của Mộc Cát Sinh, “Nhưng năm đó, chẳng phải chính con cũng muốn lật đổ Thất Gia Chư Tử sao?”

“Thực ra, nguồn cơn của tất cả chuyện này phải truy ngược về rất nhiều năm trước.” Tiểu Sa Di chậm rãi nói: “Các con đã xem ký ức mà Khuynh Bôi lưu lại, cũng biết rõ chuyện giữa y và Họa Bất Thành ở Bồng Lai khi xưa.”

Mộc Cát Sinh: “Chẳng phải những chuyện năm đó đã kết thúc từ lâu rồi sao?”

“Chưa đâu.” Tiểu Sa Di lắc đầu, “Đó mới là khởi đầu của hết thảy mọi thứ.”

Kể từ khi Bồng Lai gia nhập Thất Gia Chư Tử đến nay, suốt mấy ngàn năm qua, chưa từng có thêm người nào đắc đạo phi thăng.

Mặc dù sở hữu chốn linh địa thần tiên như đảo Bồng Lai cùng với vô số đệ tử kiệt xuất qua các đời, nhưng dường như vẫn có một bức tường vô hình nào đó ngăn cản, khiến cho các tu sĩ dù có xuất sắc đến đâu, cuối cùng đều ngã gục trên con đường cầu đạo dài đằng đẵng.

Trở thành Trường Sinh Tử tuy có thể sống lâu, nhưng không phải bất tử, tuy được tự tại tiêu dao, song vẫn bị giam hãm trong vòng trời lưới đất.

“Đã quá lâu rồi Bồng Lai không có ai đắc đạo phi thăng, cứ lâu dần, điều đó trở thành chấp niệm.” Tiểu Sa Di nói: “Trong ký ức các con đã xem, hẳn cũng biết khi ấy Trường Sinh Tử vì cầu đạo mà cố chấp đến mức nào, thậm chí còn không ngần ngại vi phạm hiệp ước đồng minh của Thất Gia Chư Tử, ngăn cản Họa Bất Thành rời núi vào đời.”

Chấp niệm quá sâu, ắt sinh tâm ma.

“Mấy ngàn năm là quãng thời gian quá dài, Bồng Lai đã quên mất sơ tâm rồi.” Tiểu Sa Di thở dài, “Bồng Lai có một câu châm ngôn —— “thần tiên không cứu đời”. Về sau, ý gốc của nó đã hoàn toàn bị xuyên tạc. Đây thật ra là lời răn của Trường Sinh Tử đời đầu tiên để nhắc nhở các đời sau rằng: một khi đã chọn cứu đời thì đừng vọng tưởng đến con đường làm tiên nữa.”

“Kể từ khi Bồng Lai gia nhập Thất Gia Chư Tử, cũng đồng nghĩa với việc dùng vận khí của chính mình để dẫn dắt nhân gian. Từ đó, Bồng Lai không thể có thêm người phi thăng được nữa.”

“Lưu lại lời răn ấy là để nhắc các đời sau đừng tham cầu trường sinh.”

Mộc Cát Sinh không nhịn được hỏi: “Vậy tại sao người không nói thẳng cho Trưởng Sinh Tử biết, chặt đứt vọng tưởng của gã đi?”

“Chấp niệm đã bén rễ, gã không nghe lọt tai đâu.” Tiểu Sa Di đáp, “Nếu cưỡng ép nhổ bỏ ý nghĩ này, sẽ chỉ khiến gã làm ra những chuyện điên cuồng hơn. Đối phương là Trường Sinh Tử, một khi lầm đường lạc lối, hậu quả gây ra sẽ ảnh hưởng lớn đến khắp nhân gian.”

Nói đến đây, lão như chìm vào ký ức xa xôi, có chút thẫn thờ, “Việc đã lỡ, không thể cứu vãn.”

Để ngăn cản chấp niệm của Trưởng Sinh Tử đời ấy, Tiểu Sa Di đã bày mưu dẫn Mạc Khuynh Bôi xuống nhân gian.

Ở thế hệ Bồng Lai khi đó, Mạc Khuynh Bôi và Họa Bất Thành là hai đệ tử có hy vọng đắc đạo phi thăng cao nhất. Tiểu Sa Di lập kế “gậy ông đập lưng ông” là hy vọng có thể thông qua Mạc Khuynh Bôi ảnh hưởng tới Họa Bất Thành, kéo tâm niệm của hai người về lại bá tánh thế gian, cuối cùng hai người chung sức đồng lòng, cùng nhau cứu nước cứu dân.

Nhưng mọi chuyện lại lệch khỏi kế hoạch, lão không ngờ Họa Bất Thành là người vô tình, vì Mạc Khuynh Bôi mà trở thành người có tình, rồi vì cứu y mà lại lần nữa vô tình.

Một nước đi sai, đảo ngược thế cờ, vô tình hóa thành trợ lực giúp cho Bồng Lai. Họa Bất Thành nhờ thế mà tu vi tăng vọt, trở thành Trường Sinh Tử đời kế tiếp, cũng kéo dài chấp niệm cầu đạo cầu tiên của Bồng Lai.

Tiểu Sa Di biết mình đã gieo mầm họa. Bồng Lai vốn không thể có người đắc đạo phi thăng, nhưng Họa Bất Thành mang trên mình tu vi quá mạnh, lại còn chặt đứt tâm cốt, nếu cứ mãi mù quáng theo đuổi tiên duyên, cuối cùng chỉ có thể trở thành kiếp đại loạn, thậm chí sẽ lật đổ cả Thất Gia Chư Tử.

Lão bói một quẻ, cũng là quẻ lớn duy nhất trong đời —— lão cần tính ra thời cơ xoay chuyển cho bảy nhà

Dựa theo quẻ tượng, thời cơ ấy xuất hiện sau một đời nữa, cũng chính là đời của Mộc Cát Sinh.

Lão không thể đoán trước Họa Bất Thành sẽ mang đến biến số thế nào. Để ngăn không cho bảy nhà tan rã, trước lúc lâm chung, Tiểu Sa Di đã lưu lại di ngôn, bảo Mạc Khuynh Bôi thành lập thư viện Ngân Hạnh, tập hợp các Chư Tử còn nhỏ tuổi lại một chỗ. Tình nghĩa huynh đệ được gây dựng từ thuở ấu thơ sẽ là lá bài tẩy cuối cùng giúp họ đối mặt với biến số sau này.

“Năm xưa con bị Khuynh Bôi dùng một xiên kẹo hồ lô lừa lên núi.” Tiểu Sa Di cười với Mộc Cát Sinh, “Thú thật đó cũng là một phần trong di ngôn của ta, ta dặn y hãy xuống núi ngày hôm ấy, sẽ gặp được Thiên Toán Tử đời kế tiếp trong thành, và người đó sẽ là bước ngoặt của mọi chuyện.”

“Người đó chính là con.”

Truyền thừa của Thiên Toán Tử kéo dài qua nhiều đời, mỗi đời sư phụ trước khi mất đều lưu lại một vài thứ gì đó, ví dụ như vận nước Mạc Khuynh Bôi để lại cho Mộc Cát Sinh, ví dụ như di ngôn Tiểu Sa Di để lại cho Mạc Khuynh Bôi.

Đường trước mênh mang muôn dặm dài, lửa đời truyền mãi chẳng hề phai.

“Nhưng những sự việc sau này đã chứng minh, mọi điều ta lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra.” Tiểu Sa Di nói: “Hồi âm binh bạo loạn, Bồng Lai khoanh tay đứng nhìn. Về sau yêu cầu con khởi quẻ tính vận nước cũng do Bồng Lai ra sức chủ trương. Đến tận khi tất cả chân tướng được phơi bày, Lâm Quyến Sinh vẫn muốn giấu con, khiến con tưởng rằng Sài Thúc Tân phải chịu chú trời phạt là vì đã giết Họa Bất Thành.”

“Nguồn cơn của toàn bộ những chuyện này là vì Bồng Lai muốn độc tôn thiên hạ.”

“Trải qua bao năm, Bồng Lai hẳn đã nhận ra trở ngại lớn nhất trong con đường cầu tiên của họ chính là hiệp ước đồng minh từ ngàn năm trước của Thất Gia Chư Tử. Trong hiệp ước cổ xưa, Trường Sinh Tử đời đầu tự nguyện từ bỏ tất cả tiên duyên, dùng vận khí của mình làm cái giá phải trả, dẫn dắt nhân gian, cầu mong giang sơn thái bình.”

“Cuộc âm binh bạo loạn năm ấy là lần thử đầu tiên của Bồng Lai. Họ muốn dùng sát khí của âm binh gây nhiễu loạn số mệnh nhân gian, phá vỡ hiệp ước, cầu được phi thăng.”

“Nhưng họ thất bại, vì con quá cố chấp, cuối cùng còn thành công ngăn cản âm binh bạo loạn.”

“Sau đó Bồng Lai bắt đầu bày ra ván cờ lớn hơn, họ muốn nuốt chửng sáu nhà còn lại, từ đó chiếm đoạt vận khí của sáu nhà rồi một mình xưng bá.”

“Bước đầu tiên họ làm chính là trừ khử con, Thiên Toán Tử. Bởi vì con là kẻ phản nghịch trong bảy nhà, là một biến số quá lớn mà họ không thể khống chế.”

Tiểu Sa Di cười nói, “Bồng Lai thì muốn độc tôn, mà khi xưa con thì muốn lật đổ Thất Gia Chư Tử, hai bên vô tình chẳng hẹn mà hợp. Nhiều năm qua, Bồng Lai thậm chí còn thúc đẩy kế hoạch của con.”

“Như việc mặc kệ Mặc gia tuyệt tự, ngồi nhìn Âm Dương gia suy yếu, rồi cả chuyện Lâm Quyến Sinh biết rõ La Sát Tử bị giáng chú trời phạt, truyền thừa của Dược gia đứt đoạn. Nhưng gã chẳng nói gì cả, cho đến khi xảy ra biến cố ở Thận Lâu, bảy nhà đại loạn.”

“Con có biết vì sao Lâm Quyến Sinh không nói thật với con không? Vì sao lại khiến con lầm tưởng rằng La Sát Tử phải chịu chú trời phạt là vì đã giết Họa Bất Thành không?” Tiểu Sa Di nhìn Mộc Cát Sinh, nói: “Vì gã biết, nếu con tin mọi thứ là thật, thì để hóa giải chú trời phạt và bảo toàn truyền thừa của Dược gia, con nhất định sẽ chọn cách cùng La Sát Tử đồng quy vu tận.”

Sài Thúc Tân quay phắt sang nhìn Mộc Cát Sinh.

Mộc Cát Sinh không cách nào phản bác, quả thực lúc đó y đã nghĩ vậy, còn hỏi Lâm Quyến Sinh xem cách này có khả thi không.

“Điều này đúng như ý gã muốn, gã bóp méo ký ức trong tiền Sơn Quỷ chính là để gây hiểu lầm giữa hai đứa con. Cuối cùng cả hai đồng quy vu tận, vậy là truyền thừa của bày nhà lại mất thêm hai.”

“Ta nói nhiều như vậy chắc con đã hiểu. Lâm Quyến Sinh bóp méo ký ức trong tiền Sơn Quỷ và cả việc nói dối con sau đó đều không phải vô duyên vô cớ, mà là âm mưu đã được tính toán từ rất lâu.”

Tiểu Sa Di khép lại lời kể, cả không gian chìm vào khoảng lặng tĩnh mịch.

Cuối cùng, Sài Thúc Tân lên tiếng trước. Từ đầu đến giờ, hắn vẫn nắm chặt tay Mộc Cát Sinh, “Sư tổ, con muốn hỏi một chuyện.”

Tiểu Sa Di: “Nói đi.”

“Nếu người đã sớm biết mọi chuyện, sao người không nói rõ chân tướng ngay từ đầu?” Sài Thúc Tân hỏi, “Tại sao phải để Mộc Cát Sinh tin lời của Lâm Quyến Sinh là thật, để rồi đi một vòng lớn thế này?”

Tiểu Sa Di nhìn Mộc Cát Sinh, “Con nghĩ sao?”

Mộc Cát Sinh nhớ lại lần đầu tiên gặp Tiểu Sa Di ở Thận Lâu, lúc ấy đối phương nói với y rất nhiều lời, phần lớn đều là giả, nhưng trong giả lại ẩn giấu vô số ám chỉ.

Tiểu Sa Di nói, tiền Sơn Quỷ trong Thận Lâu là do Mặc Tử chế tạo.

Thực ra đang ám chỉ, đồng Sơn Quỷ được lưu lại trong Thận Lâu không phải vật gốc.

Tiểu Sa Di nói, năm đó trước khi chết, y đã bói một quẻ, quẻ ấy là về vận mệnh của bảy nhà.

Thực ra đang ám chỉ, đây mới là quẻ mà Mộc Cát Sinh từng bói trước khi chết năm đó.

Tiểu Sa Di nói, hiện giờ Âm Dương gia suy tàn, Mặc gia tuyệt tự, Chu gia lánh đời.

Nhưng lại tuyệt nhiên không nhắc đến Bồng Lai.



Mộc Cát Sinh lắc đầu, giọng hơi khàn, “Con vẫn không thể tin nổi.”

“Sư huynh sẽ không làm ra những chuyện như vậy, dù huynh ấy đã trở thành Trưởng Sinh Tử kế nhiệm, nhưng huynh ấy vẫn là đệ tử do sư phụ nuôi lớn. Với tính của huynh ấy, hẳn là thừa hiểu khát vọng phi thăng của Bồng Lai nực cười đến mức nào.”

Bất ngờ thay, Tiểu Sa Di lại gật đầu, “Không chỉ con mà ta cũng không thể tin nổi.”

Mộc Cát Sinh ngẩng phắt lên, “Vậy người làm tất cả điều này là vì gì?”

“Vì ta cần xác định một chuyện.” Tiểu Sa Di nói: “Ta ở trong tiền Sơn Quỷ dõi theo từng bước trưởng thành của mọi người ở thư viện Ngân Hạnh, ta cũng cảm thấy Lâm Quyến Sinh không giống như kẻ mất trí.”

“Sở dĩ không nói trước cho con biết tiền Sơn Quỷ bị chỉnh sửa, là vì ta muốn xem phản ứng của Lâm Quyến Sinh, xem gã rốt cuộc có nói thật với con hay không.”

“Nếu gã nói với con sự thật về chú trời phạt giáng lên người La Sát Tử, vậy chứng tỏ là ta đã quá đa nghi.” Tiểu Sa Di nói: “Nhưng sự thật không phải vậy, và điều này cũng khiến ta xác định được một chuyện.”

Mộc Cát Sinh: “Chuyện gì?”

“Trường Sinh Tử hiện tại không phải người sư huynh mà con quen biết.”

“Nếu ta đoán không sai.” Tiểu Sa Di chậm rãi nói: “Thì người đang trú trong túi da đó, là Họa Bất Thành.”