Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 77
Chương 77:
- Ayeayecaptain -
Lời vừa dứt, tựa như sấm dậy giữa trời quang.
Mộc Cát Sinh khiếp sợ ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ kinh ngạc khó tin tương tự trong mắt Sài Thúc Tân.
“Không thể nào.” Sài Thúc Tân nói: “Lúc đó con ra tay dứt khoát, không chừa cho gã đường sống. Họa Bất Thành chắc chắn đã chết rồi.”
“Đúng là con đã g**t ch*t Họa Bất Thành, nhưng mới chỉ hủy được thân xác của gã.” Tiểu Sa Di nói: “Tu vi của Họa Bất Thành gần như đã đạt tới cảnh giới cao nhất. Tuy thân xác bị hủy nhưng hồn phách sẽ không tiêu tán ngay mà rất dễ dàng đoạt xác sống lại.”
“Sau đó con lại đánh Lâm Quyến Sinh đến trọng thương, vô tình tạo cơ hội cho gã chen vào.”
“Sau trận lửa lớn thiêu rụi Bồng Lai, Lâm Quyến Sinh bị thương nặng phải nghỉ ngơi hồi phục, mấy chục năm sau mới tái xuất thế gian, nhậm chức Trường Sinh Tử.” Tiểu Sa Di nói, “Nhưng cũng có một khả năng khác, đó là những năm tháng ấy không phải để Lâm Quyến Sinh dưỡng thương, mà là Họa Bất Thành đang chờ hồn phách của mình dung hợp với thân xác mới.”
“Nhiều năm trước ta đã từng nghi ngờ thân phận của Lâm Quyến Sinh, bởi theo môn quy của Bồng Lai, Lâm Quyến Sinh vốn là người thuộc phái Thiên Toán, dù sau này có bái vào Bồng Lai thì cũng không có tư cách kế thừa vị trí Trưởng Sinh Tử —— Nhưng chung quy lại mọi thứ chỉ là suy đoán. Tuy về sau rất nhiều sự việc xảy ra đã chứng thực điều ta nghĩ không phải vô căn cứ, song ta vẫn không dám khẳng định.”
Tiểu Sa Di nhìn Mộc Cát Sinh, chậm rãi nói: “Cho đến khi gã lừa con.”
“Nếu hỏi trên đời này còn ai thực sự quan trọng đối với Lâm Quyến Sinh, thì người đó chính là con, sư đệ của gã.”
“Ta là người dõi theo các con khôn lớn từ nhỏ nên ta biết người của thư viện Ngân Hạnh sẽ không bao giờ giấu nhau những chuyện như thế này.”
Giống như Tùng Vấn Đồng và Ô Tử Hư, dù bất lực trước cách làm của Sài Thúc Tân, nhưng cả hai đều chọn cách tiết lộ sự thật cho Mộc Cát Sinh thông qua tiền Sơn Quỷ.
Năm ấy, chủ viện Ngân Hạnh đã tập hợp các Chư Tử nhỏ tuổi về dạy dỗ cùng một chỗ, đây là một nước cờ cực kỳ cao minh. Tình nghĩa được vun đắp từ thuở niên thiếu sẽ giúp bọn họ trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho nhau trong tương lai. Và giữa những cơn sóng khó lường của thời cuộc, sự tin tưởng và thấu hiểu ấy chính là điểm tựa duy nhất không thể lay chuyển.
Trước những chứng cứ rõ như ban ngày, lần đầu tiên Mộc Cát Sinh cảm thấy khó mà biện giải.
Y buộc phải thừa nhận lời Tiểu Sa Di nói đều đúng. Nếu là Lâm Quyến Sinh thật, gã sẽ không làm ra những chuyện như vậy.
“Họa Bất Thành che giấu quá giỏi, từng lời nói từng cử chỉ đều giống hệt Lâm Quyến Sinh. Gã thậm chí còn bắt chước cả kỹ năng đánh cờ của Lâm Quyến Sinh nữa.”
Mộc Cát Sinh nói: “… Con hoàn toàn chẳng nhận ra.”
“Bởi vì con quá tin tưởng gã. Dù gã có để lộ sơ hở thì con cũng sẽ không mảy may nghi ngờ.” Tiểu Sa Di thở dài, “Còn La Sát Tử thì tránh gã như tránh tà. Hai người hiếm khi tiếp xúc, đương nhiên cũng không nhận ra điểm bất thường nào.”
Sài Thúc Tân lặng im không nói.
“Thế cờ giăng ra quá rộng, tầng tầng lớp lớp chồng nối vào nhau. Bắt đầu từ ván cờ đấu trí giữa ta và Trường Sinh Tử đời trước, cuốn theo Khuynh Bôi và Họa Bất Thành vào trong, rồi kéo dài cho đến đời các con.” Tiểu Sa Di nói xong lắc đầu, “Ba đời kế thừa, một vở kịch lớn.”
Tiểu Sa Di muốn ngăn “thần tiên” xuất hiện, Bồng Lai muốn xưng bá độc tôn, Mộc Cát Sinh muốn diệt trừ Thất Gia Chư Tử.
Khác chí hướng nhưng đi chung một con đường. Ba thế cờ lớn bày bố riêng biệt, cuối cùng đều nằm trọn trên một ván đã bày sẵn.
Nhưng xét cho cùng, hết thảy mọi chuyện đều bắt nguồn từ chấp niệm của Bồng Lai với con đường thành tiên.
Nếu khi xưa Họa Bất Thành và Mạc Khuynh Bôi có thể bình yên xuống trần gian thì trăm năm sau đã chẳng có lắm chuyện sóng gió như này.
“Nhưng nói gì thì nói, đời sau giỏi hơn đời trước, kẻ lớn gan nhất vẫn là con đấy, đồ tôn à.” Tiểu Sa Di cười bất lực: “Ta chỉ muốn chặt đứt nước cờ tà, còn con thì muốn quét sạch cả bàn cờ.”
Năm ấy trước khi qua đời, lão đã bói một quẻ, tính ra thời cơ xoay chuyển sẽ xuất hiện sau một đời nữa. Mà người được quẻ tượng chỉ đến đang ở trong thành cổ dưới chân núi chùa Bạch Thủy.
Lão đã nghe nói từ trước đấy rằng, nhà tư lệnh Mộc trong thành có một đứa con trai độc nhất, là “hỗn thế ma vương” khó ai trị nổi.
Đúng là trời định phải đại náo Thiên Cung một trận, lật đổ cái trăm năm hoang đường này rồi.
Mộc Cát Sinh không nói gì thêm. Trước khi rời khỏi ảo cảnh, y chỉ để lại một câu, “Con cần suy nghĩ.”
“Cũng đúng, con cần thời gian để thấu hết mọi chuyện.” Tiểu Sa Di nói: “Trăm năm đã trôi qua, chẳng vội thêm một khắc. Có thắc mắc gì, cứ vào đây tìm ta bất cứ lúc nào cũng được.”
Nói rồi lão nhìn về phía Sài Thúc Tân, “La Sát Tử, đứa đồ tôn này của ta giao cho con nhé.”
Sài Thúc Tân cung kính cúi mình chào lão rồi quay người rời đi.
Sau khi ra khỏi ảo cảnh, Mộc Cát Sinh ngồi trên ghế mây, ôm cốc tráng men trong tay, trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng y lên tiếng, “Thật ra trước giờ em vẫn luôn nghĩ, tiếp theo phải làm gì.”
Câu nói tưởng chừng không đầu không đuôi, nhưng Sài Thúc Tân hiểu được ý của y —— Kế hoạch mà Mộc Cát Sinh vạch ra năm xưa là diệt trừ Thất Gia Chư Tử, nhưng bao năm trôi qua, lòng người cũng đổi khác.
Giờ nhìn đám hậu bối như Ô Tất Hữu, sự cố chấp của y có lẽ cũng đã lung lay đi nhiều.
Dường như thời gian thực sự có thể xóa mờ hết thảy.
Mộc Cát Sinh nhìn Sài Thúc Tân, “Những lời sư tổ em nói, anh tin được bao nhiêu?”
Sài Thúc Tân suy nghĩ một chút, “Anh thấy đáng tin. ”
“Dù không muốn thừa nhận nhưng em cũng thấy vậy.” Mộc Cát Sinh thở dài, “Em vốn còn đang do dự không biết nên làm gì, thế mà sự thật đã chọn thay em rồi.”
Trong sâu thẳm vận mệnh, mọi hướng đi dường như đã sớm được định sẵn.
“Em vẫn luôn tự hỏi, rốt cuộc năm ấy sư phụ đã tính được bao nhiêu chuyện.” Mộc Cát Sinh lẩm bẩm.
Ngày nọ có khách Bồng Lai tới và cũng từ ngày đó Lâm Quyến Sinh rời khỏi phái Thiên Toán. Về sau sư phụ qua đời, để lại một quẻ vận nước rồi dặn Tùng Vấn Đồng cất giữ ký ức năm xưa vào Thận Lâu, lặng lẽ chờ đợi bọn họ đến mở vào trăm năm sau.
Và rất có thể Tùng Vấn Đồng cũng đã xem đoạn quá khứ khi Mạc Khuynh Bôi gặp Họa Bất Thành.
“Từ đầu đến cuối, Mặc Tử chưa từng nói gì cả.” Sài Thúc Tân nói.
Hắn chỉ sống trọn một đời bình yên rồi thanh thản đón chờ cái chết.
Ấy là sự dịu dàng chỉ riêng Tùng Vấn Đồng mới có —— Hắn có thể mười bước giết một người, cũng có thể thu đao về vỏ, trầm lặng suốt đời.
Cũng là điều cuối cùng hắn có thể làm cho thư viện Ngân Hạnh.
Mộc Cát Sinh thầm cân nhắc trong lòng những lời Tiểu Sa Di từng nói.
Lựa chọn duy nhất còn lại bây giờ chính là g**t ch*t Họa Bất Thành.
Với cục diện hiện tại, muốn g**t ch*t Trường Sinh Tử vẫn phải dựa vào kế hoạch y bố trí năm xưa —— tập hợp tín vật của sáu nhà, hủy diệt đảo Bồng Lai.
Đảo Bồng Lai là gốc rễ của toàn bộ Bồng Lai, cũng là nguồn cội giúp tu sĩ trường sinh, gắn liền với sinh mệnh của Trường Sinh Tử. Chỉ cần hủy được đảo Bồng Lai thì việc g**t ch*t Họa Bất Thành cũng không còn là chuyện bất khả thi nữa.
Tiền Sơn Quỷ, máu Chu Tước, tẩu Cô Vọng, đao Thỉ Hồng, giáp cốt Bàn Canh, cùng với mệnh La Sát.
Mộc Cát Sinh bỗng quay sang nhìn Sài Thúc Tân, “Em buồn ngủ.”
Sài Thúc Tân khẽ sững lại rồi đáp ngay: “Vậy em đi nghỉ đi.”
Mộc Cát Sinh đứng lên, kéo tay hắn đi về phía sân sau, “Anh ngủ cùng em.”
“Được.”
“Ngày mai em muốn ăn lẩu Nhất Phẩm.”
“Được.”
Hai người đi đến dưới hiên nhà, Mộc Cát Sinh chợt thở dài. Đó là phản ứng vô cùng hiếm thấy. Mộc Cát Sinh gần như chẳng bao giờ thở dài, kể cả lúc còn sống hay sau khi chết đều vậy.
Y chậm rãi nói, “Tam Cửu Thiên này, có phải em nói gì, anh cũng chỉ đáp một chữ ‘được’ thôi đúng không?”
Sài Thúc Tân nhìn y, “Em giận à?”
“Em không giận.” Mộc Cát Sinh gãi đầu, lúng túng không biết mở lời thế nào, “Điều em muốn nói là, có chuyện gì thì anh cũng đừng giấu em.”
“Có thể anh cho rằng làm vậy là tốt cho em, nhưng thật ra toàn anh tự nguyện gánh vác tất thảy.” Mộc Cát Sinh nói: “Cái tật có chuyện gì cũng giấu trong lòng, thà nghẹn chết chứ không chịu nói của anh thực sự phải bỏ đi thôi. Em dù sao cũng là đàn ông con trai, không phải đóa hoa mỏng manh gì cả, gió táp mưa sa thế nào cũng chịu được.”
Y nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung một câu, “Có lẽ bản thân anh đã quen, nhưng em nhìn mà thấy xót. ”
Sài Thúc Tân nghe xong, đột nhiên bật cười, “Ừ, anh tự nguyện mà.”
Cha này hiểu sai hết mọe trọng điểm rồi
, “Rốt cuộc anh có nghe em nói không đấy?”
“Anh hiểu ý em rồi.” Dưới ánh đèn, ánh mắt Sài Thúc Tân nhìn y đầy chăm chú, trông lại dịu dàng đến lạ thường, “Em đang lo chuyện tín vật của sáu nhà phải không?”
Mộc Cát Sinh quả thật đang lo lắng chuyện này, vì tín vật của La Sát gia chính là —— mệnh La Sát.
Y hoàn toàn không chắc, hay đúng hơn là không dám chắc rằng cái gọi là mệnh La Sát, rốt cuộc có phải là tính mạng của La Sát Tử hay không.
Trong Thất Gia Chư Tử, La Sát Tử là một tồn tại vô cùng đặc biệt. Không giống như các Chư Tử khác, La Sát Tử không xuất hiện ở mỗi đời mỗi triều đại, mà chỉ sinh ra trong thời loạn lạc, và cũng thường vì quá hung bạo mà chết sớm.
Điều này trực tiếp khiến mọi người biết rất ít về La Sát Tử. Ngay cả với các Chư Tử, sự kiêng dè của họ dành cho La Sát Tử xưa nay vẫn luôn lớn hơn hẳn sự hiểu rõ.
Trong kế hoạch của Mộc Cát Sinh, dù dùng tín vật của sáu nhà để hủy diệt đảo Bồng Lai, muốn g**t ch*t Họa Bất Thành thì vẫn phải có người ra tay trực tiếp —— Mà nhìn khắp Thất Gia Chư Tử hiện tại, người duy nhất có thể đấu với gã chỉ có Sài Thúc Tân.
Mộc Cát Sinh vốn là người liều lĩnh, dám nghĩ dám làm, không sợ hãi không chùn bước, thậm chí sẵn sàng đặt cả mạng sống để đánh cược một phen.
Nhưng giờ đây khi nắm trong tay mạng của Sài Thúc Tân, y lại chẳng dám đặt lên bàn cược.
Sài Thúc Tân hiển nhiên hiểu được nỗi lo của y. Hắn nghĩ một lúc nhưng không biết nên nói gì, cuối cùng nghiêng người hôn lên khóe môi y.
“Không sao, có anh ở đây.”
Hắn nắm lấy tay Mộc Cát Sinh, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Anh sẽ không đi đâu cả.”
Đêm khuya sương nặng, Mộc Cát Sinh vén rèm giường, đẩy cửa sổ ra, tiếng ve kêu vọng vào trong phòng.
Trăng sáng sao thưa, y nằm sấp trên bệ cửa sổ, nửa người khuất trong bóng tối, đường cong lưng nhấp nhô tựa như dãy núi màu xanh xám. Ánh trăng trắng sữa chảy tràn xuống người y, uốn lượn bên hông tạo thành một dải sáng như một hồ thác.
Sài Thúc Tân chăm chú nhìn bóng lưng y, “Trước đây anh thường mơ một giấc mơ.”
Mộc Cát Sinh bị khơi gợi trí tò mò, ngoảnh lại hỏi hắn, “Giấc mơ gì?”
“Mơ thấy đêm đó, em đã đi theo anh.”
Mộc Cát Sinh thoáng ngẩn người rồi sau đó hiểu ra Sài Thúc Tân đang nói đêm nào —— Đêm cuối cùng của y với Sài Thúc Tân ở Bồng Lai, trước khi bắt đầu khởi quẻ bói vận nước năm xưa.
Khi ấy, Sài Thúc Tân gần như bộc phát mà hỏi y:
Cậu có muốn đi cùng tôi không?
Dường như chỉ cần có nhau, bọn họ thật sự có thể bỏ lại hết thảy mọi chuyện sau lưng.
Trước khi Mộc Cát Sinh kịp nói gì, Sài Thúc Tân tiếp lời: “Vẫn câu nói ấy, giờ anh muốn nói với em lần nữa.”
“Hủy diệt Thất Gia Chư Tử cũng được, g**t ch*t Họa Bất Thành cũng được, bất luận em muốn làm gì, anh đều ở bên em.” Sài Thúc Tân ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt Mộc Cát Sinh, “Nếu em muốn, chúng ta cũng có thể rời khỏi tất cả chuyện này ngay bây giờ, mai lên đường luôn.”
Mộc Cát Sinh cho phép bản thân mơ mộng trong giây lát. Không thể không thừa nhận, dù đã nhiều năm trôi qua, câu nói này vẫn khiến trái tim y rung động.
Bất chợt, y hiểu được ý của Sài Thúc Tân. Y mỉm cười nhìn đối phương, “Chúng ta đều không thay đổi.”
Cả hai chưa từng đổi thay, cũng giống như năm xưa Sài Thúc Tân từng hỏi y,
có muốn đi cùng tôi không.
Khi đó y không đi, và hiện tại cũng sẽ không phủi tay bỏ mặc đống hỗn độn trước mắt.
Sài Thúc Tân biết y sẽ đưa ra lựa chọn như vậy và tự mình đáp lại rằng ——
anh luôn ở đây, anh sẽ không đi đâu cả
.
Mộc Cát Sinh nghiền ngẫm mấy lời ngắn ngủi của Sài Thúc Tân rất lâu, cảm nhận được năm sáu tầng ý, thậm chí còn thấy trong đó phảng phất chút dư vị “tình sâu khó tỏ, lời nghẹn nơi môi”.
Hai người bọn họ đúng là hiểu nhau đến phát sợ. Mộc Cát Sinh thầm nghĩ. Chỉ vài câu nói của Sài Thúc Tân đã khiến dòng suy nghĩ miên man trong đầu y trở nên bình lặng, thậm chí có chút sáng tỏ thông suốt. Toàn bộ quá trình đều tự mình cảm nhận, tự mình giải đáp, độc lập đến lạ.
Chỉ có y mới có thể nghe ra được ngần ấy lớp nghĩa từ mấy câu nói của Sài Thúc Tân, và cũng chỉ có Sài Thúc Tân mới có thể dùng vài câu nói khiến y chẳng còn vướng bận gì trong lòng.
Giữa biển người tìm chàng trăm ngàn độ, chợt ngoảnh đầu, chàng vẫn đứng nơi kia, nơi đèn thưa ánh lửa dần mờ tắt
(1).
Mộc Cát Sinh bỗng thấy có chút buồn cười, bèn bật cười vui vẻ như một kẻ ngốc, trong lòng tràn ngập niềm vui và sự nhẹ nhõm vô bờ bến. Sau đó y cúi đầu, đặt lên môi đối phương một nụ hôn nhẹ.
Y thuận đà nằm xuống, kéo nửa tấm chăn mỏng đắp cho Sài Thúc Tân, nhắm mắt lại với vẻ đầy mãn nguyện, khẽ nói.
“Đây gọi là sống chết chung chăn.”
Thế này là đủ rồi
. Mộc Cát Sinh thầm nghĩ.
Còn cầu gì hơn nữa?
_________________________________
Chú thích:
(1) Giữa biển người tìm chàng trăm ngàn độ, chợt ngoảnh đầu, chàng vẫn đứng nơi kia, nơi đèn thưa ánh lửa dần mờ tắt –– trích từ “Thanh ngọc án – Nguyên tịch” của Tân Khí Tật
