Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 80

Chương 80:

- Ayeayecaptain -

Thời gian quay ngược lại rạng sáng đêm hôm trước.

Đoàn người Mộc Cát Sinh rời khỏi Nghiệp Thủy Chu Hoa. Chu Ấm Tiêu hiện nguyên hình, chở theo hai người bay vút lên trời.

Điểm đến của họ là Bồng Lai.

Chu Tước ngày bay được vạn dặm, nên dù Bồng Lai nằm tận ngoài biển khơi xa xôi thì cũng chỉ chớp mắt là đến.

Không bao lâu sau, không khí bốn phía bắt đầu trở nên ẩm ướt. Màn đêm không còn tối tăm u ám mà lấp lánh ánh sao xuyên qua tầng mây, và từ bên dưới, tiếng sóng vỗ bờ vọng lên rì rào.

“Lão Ngũ, thả chúng tôi chỗ bến phà là được.” Mộc Cát Sinh nói: “Nguyên hình của chú to quá. Lần này chúng ta đi gây chuyện chứ không phải tới làm khách, phải đi nhẹ nói khẽ, đừng lố quá kẻo lộ lại quê.”

“Giờ là lúc nào rồi chứ.” Chu Ấm Tiêu bất lực, “Lão Tứ, anh chỉ biết chọc người ta thôi.”

Bồng Lai là núi tiên giữa biển, người thường khó mà đặt chân đến được. Nhưng cách núi không xa có một bãi đá ngầm, nơi đó dựng một bến phà, trên bến buộc một chiếc thuyền không đáy, tiện cho khách lạ ra vào.

Đêm ấy là đêm trăng tròn, bóng trăng khổng lồ phản chiếu trên mặt biển. Bãi đá ngầm nằm ngay chính giữa bóng trăng, trong vầng sáng màu trắng sữa có một chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu.

Chu Ấm Tiêu đáp xuống bãi đá ngầm, hai người nhảy xuống từ trên không. Sài Thúc Tân cúi người tháo dây thừng, Mộc Cát Sinh vỗ nhẹ lên lông cánh Chu Tước, bảo: “Lão Ngũ, đưa đến đây là được.”

Chu Ấm Tiêu há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thốt lên lời. Cảnh này anh đã trải qua không biết bao lần rồi. Anh là học trò nhỏ tuổi nhất trong thư viện Ngân Hạnh, là người được mọi người che chở và cũng thường là người bị bỏ lại sau cùng.

Mỗi lần như thế, anh đều không biết phải nói gì.

May thay, người anh tiễn lần này không phải đi một mình, mà có người đồng hành bên cạnh, như hình với bóng.

Cuối cùng con chim lớn đỏ rực cúi đầu, cọ cọ vào cổ Mộc Cát Sinh.

“Lão Tứ, anh hai.”

“Chuyến này bình an nhé.”

Sài Thúc Tân chống mái chèo, tiếng sóng vỗ triền miên, bãi đá ngầm dần khuất xa. Chu Tước vẫn đứng nơi đó, hóa thành một chấm đỏ nhỏ xíu.

“Lão Ngũ cứ đứng mãi như thế, khéo lại thành hòn vọng phu đời mới mất thôi.” Mộc Cát Sinh nói, “Gió biển thì lớn, cái bộ lông chim của cậu ta không bị gió thổi trụi hết mới lạ đấy.”

Y rút chiếc tẩu Cô Vọng mượn tạm từ chỗ Ô Tất Hữu ra, ngậm lên miệng, rồi thò tay vào túi áo Sài Thúc Tân lấy một hộp diêm.

Bình thường Sài Thúc Tân không tán thành chuyện y hút thuốc, nhưng lần này hắn chỉ khựng lại một chút, không nói gì thêm.

Mộc Cát Sinh nhả ra một hơi khói, làn khói xanh quanh quẩn lượn lờ. Đã lâu lắm rồi y không đụng đến tẩu Cô Vọng. Thân tẩu làm bằng gỗ mun, miệng tẩu khảm vàng, lấp lánh ánh mờ trong đêm tối.

Y nghĩ ngợi một lát rồi buột miệng như thể đang tìm chuyện để nói, “Cái hồi còn ở thư viện Ngân Hạnh, lão Tam thực ra chẳng giỏi hút thuốc chút nào.”

Sài Thúc Tân: “Anh biết.”

“Giọng anh ta trời sinh đã hay, hút thuốc thì phí quá.” Mộc Cát Sinh ngậm tẩy thuốc, giọng y lẫn trong tiếng gió biển, mơ hồ chẳng rõ, “Hồi đó toàn em với lão Nhị lôi tẩu Cô Vọng ra nghịch miết… Động tí là gọi mấy hồn ma quỷ quái lên rửa bát nấu cơm hộ.”

Nói rồi y bật cười, “Ngày ấy lão Tam đúng kiểu quản gia kế toán chính hiệu, đến cả trong tẩu thuốc cũng mang theo một đội giúp việc, gọi là tới ngay.”

“Ngày xưa khi em đi du học, người em viết thư cho nhiều nhất thực ra không phải anh, cũng chẳng phải lão Nhị, mà là lão Tam.” Mộc Cát Sinh nói: “Bấy giờ cước phí bưu điện đắt lắm, phải tiết kiệm từng đồng một. Em tính tới tính lui, thấy lão Tam có vẻ là người ít ra khỏi nhà nhất trong đám bọn mình. Lão Nhị thì khỏi nói, cầm đao trong tay là có thể tung hoành khắp trời khắp đất. Còn anh, dù bận bịu với sự vụ của Dược gia nhưng trong thư gửi vẫn bóng gió ý định ra nước ngoài học y. Chỉ có mỗi lão Tam, bản lĩnh của Âm Dương gia có ra nước ngoài cũng không dùng được, thiên thời địa lợi khác biệt, thêm cái tính hay lo nghĩ của anh ta nữa, chắc cả đời cũng chẳng rời quê nhà được.”

“Anh ta cứ ru rú trong nhà, không bước chân ra khỏi cửa, mà em đã nước ngoài rồi, bèn viết thêm những chuyện mình thấy vào thư cho anh ta nghe.” Mộc Cát Sinh gõ nhẹ vào tẩu thuốc, nói bâng quơ: “Có giai đoạn em ở Pháp, cực kỳ thích ngồi viết thư cho lão Tam trong một quán cà phê nhỏ ở bờ trái sông Seine. Lúc đó em có một người bạn cùng lớp muốn học tiếng Trung, thế là em lấy thư của lão Tam ra dạy cô ấy nhận mặt chữ Hán. Tiếc là anh ta chẳng có tí lãng mạn gì cả, thư nào cũng dong dài lảm nhảm. Nào là ăn nhiều cơm, uống đủ nước, đừng quan hệ nam nữ bừa bãi, bạn em còn tưởng anh ta là mẹ em cơ.”

“Em viết cho vui, anh ta nghe cho có. Thế là cứ ngỡ anh ta đang cùng em rong ruổi khắp chân trời góc bể vậy.” Mộc Cát Sinh khẽ cười.

Một người kể vu vơ, một người nghe bâng quơ, cuối cùng chỉ toàn chuyện hư không trên giấy, mà bao năm tháng cũng cứ thế trôi qua.

Mỗi đời Vô Thường Tử chỉ nhồi thuốc vào tẩu một lần duy nhất, cho đến khi Vô Thường Tử qua đời, thuốc trong tẩu vẫn chưa cháy hết. Vị của tẩu Cô Vọng rất kỳ lạ, như hỗn hợp của vị thuốc lào cổ xưa hòa với mùi hương trầm cũ kỹ. Mộc Cát Sinh không biết cách bào chế của loại thuốc lá này, nhưng y biết rõ mùi hương trong đó đến từ đâu.

Đó là mùi tro cốt.

Sài Thúc Tân lẳng lẽ nghe y kể hết rồi nói: “Hồi đó anh gửi thư cho em, em bảo em không thiếu tiền mà.”

“Và với cả anh đâu có hứng thú với việc đi du học, anh chỉ muốn đi tìm em thôi.”

Mộc Cát Sinh như đang chờ sẵn câu này của hắn, lập tức cười phá lên, “Sao hả Tam Cửu Thiên, ghen với cả anh vợ mình luôn à?”

Sài Thúc Tân liếc y, vẻ mặt bất lực.

Gió biển thổi qua mặt, Mộc Cát Sinh trông rất thư thái, y nói những lời này dường như chỉ là vô tình buột miệng, nhưng thực chất là muốn làm dịu bầu không khó. Giọng điệu lại cố ra vẻ mập mờ, như vầng trăng ẩn giấu dưới làn sóng biển.

Sài Thúc Tân khuấy mái chèo xuống nước, vớt vầng trăng lên.

“Sắp tới Bồng Lai rồi.” Mộc Cát Sinh lười biếng nói: “Đừng chèo nữa, lại đây nằm cùng em một lát đi.”

Dù sao cũng là đêm đẹp trăng tròn, cảnh sắc hiếm thấy thế này, bọn họ nên hẹn hò trước rồi hẵng tính đến chuyện giết người phóng hỏa sau.

Theo cách nói của Mộc Cát Sinh, việc hủy diệt Bồng Lai chỉ như chơi lại một bản nhạc cũ, ôn bài cũ rút kinh nghiệm mới ấy mà. Sài Thúc Tân vốn là tay chơi kỳ cựu, lần một lạ lần hai quen. Lần trước hắn đốt sào huyệt của người ta thuần thục ra phết, nên lần này cũng chẳng có gì phải bàn, cứ làm như cũ là được.

Y gần như chẳng lập kế hoạch gì cụ thể. Một mặt, y và Sài Thúc Tân quá hiểu nhau, có nhiều chuyện không cần nói ra cũng ngầm hiểu.

Mặt khác, từ cuộc nói chuyện với Tiểu Sa Di trước đó, Mộc Cát Sinh đã lờ mờ cảm nhận được Họa Bất Thành dường như có thể biết được một số việc thông qua tiền Sơn Quỷ. Và chính điều này đã kìm hãm Tiểu Sa Di, buộc lão chỉ có thể úp mở vài lời bóng gió.

Hơn nữa, cái ngày y rời khỏi Bồng Lai mà không lời từ biệt, Họa Bất Thành lại chẳng hề phái người đi tìm y, thậm chí còn không một lời hỏi han, chuyện này tuyệt đối bất thường. Gã chắc chắn đã linh cảm được điều gì rồi.

Nếu đúng như vậy thì Mộc Cát Sinh chỉ còn cách giữ miệng cho kín, kẻo chưa kịp ra chiêu đã bị người ta đoán sạch nước đi.

Theo sự ăn ý của y và Sài Thúc Tân, bọn họ sẽ chia làm hai ngả khi tiến vào Bồng Lai. Sài Thúc Tân chịu trách nhiệm thu hút sự chú ý Họa Bất Thành, còn Mộc Cát Sinh sẽ bố trí tin vật của sáu nhà ở các mắt trận, cuối cùng khởi động trận pháp, một mẻ hốt trọn.

Tất nhiên, đó là kịch bản lý tưởng nhất, còn thực tế thì luôn đầy rẫy những biến số bất ngờ khiến người ta trở tay không kịp.

Ngay khi thuyền nhỏ vừa cập bến, Sài Thúc Tân đã nhận ra có gì đó không ổn, “Quá yên tĩnh.” Hắn nhíu mày.

Quả thật yên tĩnh đến lạ. Bồng Lai vốn là môn phái cường thịnh, dưới trướng có đến cả ngàn đệ tử, vậy mà xung quanh không một tiếng người, ngay cả một ngọn gió thoảng cũng chẳng thấy.

Chuyện gì đây? Lẽ nào Họa Bất Thành đoán được bọn họ sẽ đến, nên đã cuốn hết gia sản chuồn ngay trong đêm rồi?

Mộc Cát Sinh nheo mắt quan sát cổng núi phía xa, trong lòng chợt dấy lên cảm giác khác lạ.

Y lấy vài đồng tiền Sơn Quỷ ra, bói một quẻ ngay tại chỗ. Sài Thúc Tân nhìn y, “Thế nào?”

“Một tin tốt và một…”

“Tin xấu.”

“Tin xấu là Họa Bất Thành hóa điên rồi. Có lẽ gã đã nhận ra mưu đồ muốn nuốt trọn vận khí sáu nhà khác của mình đã đổ bể, nên gã quyết định chơi lớn luôn.” Mộc Cát Sinh ngừng lại, như thể đang tiêu hóa thông tin gì đó, lát sau nói tiếp: “Gã đã phong tỏa toàn bộ đảo Bồng Lai, biến nơi này thành một lò luyện đan.”

Sài Thúc Tân lập tức hiểu ý của Mộc Cát Sinh, “Ý em là, gã định luyện hóa tất cả mọi người ở đảo Bồng Lai ư?”

“Về lý thuyết thì có thể, nếu gã thực sự tham đến mức đó. Nuốt trọn hơn ngàn sinh mạng người ở Bồng lại chỉ trong một hơi, chưa biết chừng thật sự bộc phát tu vi, đắc đạo phi thăng.”

Mộc Cát Sinh hơi chấn động, “Em biết gã là kẻ trơ trẽn, nhưng không ngờ gã lại vô liêm sỉ tới vậy. Đúng là kẻ tham ăn thì chẳng bao giờ có giới hạn.”

“Gã phong tỏa đảo Bồng Lai nhưng chúng ta vẫn tiến vào được.” Sài Thúc Tân nghĩ đến một chuyện khác, “Gã đang đợi chúng ta.”

“Đúng vậy.” Mộc Cát Sinh gật đầu, “Họa Bất Thành biết chúng ta sẽ đến, hơn nữa đã có sự chuẩn bị từ trước. Nhìn cái thế này của gã, rõ ràng là muốn luyện hóa cả chúng ta luôn.”

Đối thủ đáng gờm đang chực chờ ngay trước mặt, hai người trao đổi ánh mắt, nhanh chóng phân công xong xuôi —— Mộc Cát Sinh tung tiền Sơn Quỷ lên, “Họa Bất Thành ở trên đỉnh núi, đi đường cẩn thận.”

Sài Thúc Tân khẽ gật đầu, nhìn y một cái rồi như cơn gió biến mất ngay tại chỗ.

Họa Bất Thành làm vậy, thực ra đã thuận nước đẩy thuyền giúp bọn họ một phen. Gã phong tỏa toàn bộ đảo Bồng Lai, nên một khi Bồng Lai bị hủy diệt, ảnh hưởng lan ra bên ngoài sẽ giảm đi rất nhiều.

Tuy nhiên điều này cũng có mặt trái. Nếu Họa Bất Thành luyện hóa đủ nhanh, Mộc Cát Sinh có khi còn chẳng kịp bố trí toàn bộ trận pháp, thậm chí ngay cả tín vật của sáu nhà cũng sẽ bị gã nuốt chửng.

Đến lúc đó, bọn họ sẽ không còn bất kỳ cơ hội thắng nào nữa.

Vì thế, việc cấp bách nhất lúc này là phải tranh thủ thời gian —— Sài Thúc Tân đi chặn gã điên muốn thành tiên kia, Mộc Cát Sinh thì chạy đua từng giây từng phút đi bố trí trận pháp.

Đều là những lão già sống dai như nhau, giờ chỉ xem ai nhanh tay nhanh chân hơn thôi.

Sài Thúc Tân lao vút trên đường núi, vận hết tốc lực, chưa đầy nửa canh giờ đã lên tới đỉnh Kiếm Các.

Tuyết phủ trắng xóa, biển mây cuồn cuộn.

Trên Kiếm Các, dưới vầng trăng tròn, có một hồ nước lớn màu bạc, gọi là Bạch Vân Biên.

Trong ký ức của Sài Thúc Tân, hồ nước này chỉ xuất hiện vào ngày Đại hàn. Vậy mà chẳng biết Họa Bất Thành dùng cách gì lại có thể tái hiện cảnh tượng này giữa tiết hè nóng bức.

Họa Bất Thành mặc áo trắng, đang chèo thuyền du ngoạn giữa hồ, bên cạnh là một bình rượu.

Gã nhận ra Sài Thúc Tân đã đến, nhưng vẫn không ngoảnh đầu lại. Gã ném cần câu sang bên, thả con cá chép xanh vừa mới câu được trở lại hồ, “Ngươi tới rồi.”

Sài Thúc Tân không nói một lời, bật người lao tới, đao Thỉ Hồng sắc lạnh tuốt ra khỏi vỏ, vẽ lên một đường sáng chói lóa giữa không trung, chém thẳng về phía Họa Bất Thành!

Cú chém này hắn dồn tới chín phần công lực, mạnh đến mức dù là Họa Bất Thành cũng buộc phải bật dậy né tránh. Chiếc thuyền nhỏ lập tức bị chém làm đôi, đường đao chém xuống đáy hồ, cuộn lên một đợt sóng lớn.

Màn nước bắn tung tóe, Họa Bất Thành thở dài, “Tiếc cho một bình rượu ngon.”

Sài Thúc Tân hoàn toàn mặc kệ gã nói gì thì nói, chỉ lặng lẽ ra chiêu, chiêu nào chiêu nấy cũng đều dứt khoát tàn độc. Nếu Họa Bất Thành có tài trong việc đơm đặt, dùng lời nói mê hoặc lòng người, thì đối với Sài Thúc Tân, mấy trò đó của gã chẳng khác gì múa cho người mù xem —— vô dụng cả thôi.

Về điểm này hắn lại khác hẳn Mộc Cát Sinh. Nếu người đứng ở đây là Mộc Cát Sinh, rất có thể y vừa đánh vừa diễn kịch nói với Họa Bất Thành.

Một người là Trường Sinh Tử, một người là La Sát Tử. Dù Họa Bất Thành có tính toán kỹ lưỡng, mưu sâu kế hiểm đến đâu thì Sài Thúc Tân cũng chẳng phải dạng hiền lành, dễ đối phó. Cả hai đều mang trên mình những món nợ máu chất chồng.

Thần tiên diệt ma, La Sát nuôi hổ.

Sài Thúc Tân di chuyển nhanh tới mức hóa thành bóng mờ, dưới ánh trăng chỉ có thể thấy được những luồng sáng đỏ rực lóe lên. Mỗi nhát đao của hắn đều nhắm trúng vào điểm yếu chí mạng của Họa Bất Thành, ép đối phương phải ra tay phòng ngự —— Đao Thỉ Hồng va phải một vật gì đó, vang lên tiếng rít chói tai.

Họa Bất Thành rút kiếm ra khỏi vỏ.

Sài Thúc Tân chỉ từng thấy kiếm của Họa Bất Thành trong ảo cảnh, nhưng đó đã là chuyện của cả trăm năm về trước. Hiện giờ trăm năm trôi qua, ai biết được kiếm pháp của gã đã đạt tới cảnh giới nào rồi.

Một kiếm vung lên, cuốn theo ngàn lớp tuyết, khí thế hùng tráng ngất trời.

Hai người đối đầu trên mặt hồ. Một người áo đen đao đỏ, rực rỡ choáng ngợp, một người áo trắng kiếm mảnh, phiêu diêu thoát tục.

La Sát đối đầu tu sĩ, lệ quỷ đối đầu thần tiên. Hai luồng khí thế hoàn toàn trái ngược bùng nổ trên mặt hồ, va chạm dữ dội, tạo nên một cuộc giằng co vô hình lan tỏa khắp nơi. Mặt hồ nổi sóng cao ngút tầm mắt, làm rung chuyển cả lớp tuyết đọng trên ngọn núi xa xăm.

“Ta đã nhiều năm không rút kiếm, vì chẳng có đối thủ nào xứng tầm, vậy mà ngươi lại chỉ dùng một chiêu.” Họa Bất Thành v**t v* thân kiếm, “Không hổ là học trò của sư đệ.”

Sát khí trên người Sài Thúc Tân đột nhiên bộc phát dữ dội, “Ngươi không xứng gọi thầy như vậy.”

“Gọi thế quả thật không hợp.” Nào ngờ Họa Bất Thành lại gật đầu, “Dù sao Mạc Khuynh Bôi đã không còn là người của Bồng Lai từ lâu rồi.”

Lời vừa thốt ra, Sài Thúc Tân hiểu ngay rằng chẳng cần tranh cãi gì thêm nữa. Phần ký ức mà chủ viện Ngân Hạnh để lại cho bọn họ không hề sai, Họa Bất Thành đã thực sự bị chặt đứt tâm cốt rồi.

Nếu không, làm sao gã có thể bình thản đến vậy, bình thản như hồ nước sâu thẳm ngày Đại hàn, đóng băng lạnh giá, không một gợn sóng.

Đây là thần tiên sao?

Đây là tiêu dao sao?

Sóng lớn ập ngược trở lại, như thể cả trời đất chỉ còn lại tiếng mưa dội.

Sài Thúc Tân thở nhẹ một hơi, dùng lưỡi đao rạch lòng bàn tay, máu tươi tuôn chảy nhuộm đỏ khắp trường đao. Hắn nâng mũi đao đẫm máu lên ngang chân mày, bày ra một thế khai đao cổ xưa.

Họa Bất Thành hơi sững lại, “Đao pháp Thỉ Hồng? Vậy mà Mặc Tử lại truyền cho ngươi ư?”

Không ai đáp lời, thay vào đó là những luồng đao bạo liệt cực độ.

.

Mộc Cát Sinh chạy như điên trong rừng trúc.

Trước đó, y đã rà soát toàn bộ địa hình Bồng Lai một lượt, tính toán sẵn vị trí của từng mắt trận. Đầu tiên, y chạy một vòng lớn quanh rìa đảo Bồng Lao, dùng tiền Sơn Quỷ vây khắp cả hòn đảo, sau đó y lần lượt đến từng mắt trận, đặt tín vật xuống.

Kim Đỉnh, Dao Đài, đình Quan Triều, giếng Phù Tang, cầu Tiên Nhân… Lúc đi tới cầu Tiên Nhân, Mộc Cát Sinh nhìn thấy tuyết lở từ đỉnh núi xa xa, ngay cả y cũng có thể cảm nhận được dư chấn truyền từ khoảng cách đó.

Xem ra Sài Thúc Tân đã giao chiến với Họa Bất Thành, và tình thế đang cực kỳ căng thẳng.

Cầu Tiên Nhân là một cây cầu hình chữ thập, dựa núi kề nước, nhịp cầu bắc ngang qua đầm cá. Cả cây cầu được xây dựng trong một thung lũng, xung quanh là núi xanh bao bọc. Cây cầu dài đến mức gần như ôm trọn toàn bộ thung lũng, với trục chữ thập chia ra bốn hồ nước khổng lồ.

Mộc Cát Sinh có chút ấn tượng với nơi này, trước đây y từng nghe Tùng Vấn Đồng kể rằng cầu Tiên Nhân nối liền bốn vùng đất lớn của Bồng Lai, giống như một nút mạch giao thông của toàn đảo. Nhưng điểm đặc biệt nằm ở chỗ, chất đá xây cầu là một thứ vật liệu rất kỳ lạ, lạ đến mức sau khi công trình hoàn tất, nó có thể “vẽ nên Thiên Vực”.

Cái gọi là “vẽ nên Thiên Vực” được Tùng Vấn Đồng khi đó giải thích với Mộc Cát Sinh như thế này, “Ban đêm nếu nhìn từ trên cao xuống, cậu có thể thấy bốn mặt hồ phản chiếu bốn mặt trăng.”

Thu trọn nhật nguyệt, sắp đầy sao trời. Trong mỗi một hồ nước như chứa đựng cả một đại thiên thế giới.

Tùng Vấn Đồng chẳng mấy hứng thú với cảnh tượng kỳ diệu này. Mặc gia sở hữu vô số kỹ thuật phi thường, có rất nhiều cách có thể tạo ra hiệu ứng tương tự. Và cách đơn giản nhất chính là lợi dụng phản xạ của quang ảnh với mặt nước, còn lời giải thích nghe huyền bí nhất thì là —— “Vật liệu xây cầu Tiên Nhân có thể là những mảnh đá còn sót lại sau khi Nữ Oa vá trời, bởi vậy mà thân cầu có thể cộng hưởng với bầu trời, vẽ nên cả cõi Thiên Vực.” Tùng Vấn Đồng đã nói như vậy.

Nhưng có một điều không thể phủ nhận, cầu Tiên nhân được xây dựng từ thời thượng cổ, chính điều này đã khiến Mộc Cát Sinh nhìn ra tiềm năng tăng giá cực lớn của nó.

Nó là một món hàng vô cùng đáng tiền.

Dựa theo bố trí của Mộc Cát Sinh, mắt trận ở cầu Tiên Nhân này cần đặt tín vật là máu Chu Tước, nhưng khi đến nơi Mộc Cát Sinh mới phát hiện ra vấn đề không ổn —— Bốn hồ nước, mỗi hồ phải nhỏ một giọt máu, mà trong tay y chỉ có ba giọt máu Chu Tước.

Không phải không có cách khác, nhưng từ khoảnh khắc đặt chân lên cây cầu này, Mộc Cát Sinh rõ ràng cảm nhận được một sự dị thường.

Mùi vị nơi đây thật kỳ lạ.

Đảo Bồng Lai là núi tiên ngoài biển, là chốn đất lành linh thiêng, toàn bộ hòn đảo hấp thụ tinh hoa trời đất, linh mạch ở đây cực kỳ dồi dào thông thoáng. Tuy Mộc Cát Sinh không tu tiên, nhưng ít nhiều cũng có giác quan vượt xa người thường. Linh khí khắp đảo lưu thông tự nhiên, nhưng riêng cầu Tiên Nhân thì khác.

Có thứ gì đó đang làm tắc nghẽn nơi đây.

Mộc Cát Sinh nheo mắt, lờ mờ đoán được vấn đề nằm ở đâu.

Có lẽ y đã tìm ra lõi của lò luyện mà Họa Bất Thành dùng để luyện hóa.

Suốt dọc đường đến đây, Mộc Cát Sinh không gặp lấy một đệ tử Bồng Lai nào. Nếu y đoán không sai, rất có thể tất cả mọi người đều đã bị ném xuống bốn hồ nước này.

Đây chính là bốn hố chôn vạn người.

Người xưa nói “một tướng thành danh, vạn xác khô xương”. Thật không ngờ giới tu tiên cũng chơi trò này —— dùng xương máu người sống để đắp ra thần tiên, thế thì khác gì lệ quỷ đâu chứ?

Mộc Cát Sinh thoáng chút thương cảm. Y thấy Trường Sinh Tử giống hệt một Mỹ Hầu Vương không biết lượng sức mình, bỏ Hoa Quả Sơn để tranh cái danh Bật Mã Ôn.

Y lấy đồng tiền Sơn Quỷ cuối cùng ra, bói một quẻ tại chỗ, tính ra ba hướng, sau đó nhỏ từng giọt máu Chu Tước vào trong hồ nước.

Nếu y hành động đủ nhanh thì đám đệ tử Bồng Lai kia may ra vẫn cứu được.

Đúng là chuyện quái gì không biết. Rõ ràng bọn họ hùng hổ xông tới để phá nhà cướp của, ấy thế mà cuối cùng, chính cướp phải quay sang bảo vệ tính mạng và tài sản của chủ nhà.

Mộc Cát Sinh thở dài, lắc đầu, đi tới hồ nước cuối cùng rồi nhảy ùm xuống.

Tùng Vấn Đồng từng kể với y rằng, không ai ở Bồng Lai dám nhảy xuống cầu Tiên Nhân. Cảnh thì đẹp thật đấy, nhưng lời đồn quỷ dị quá. Có người bảo nhảy xuống đó chẳng khác gì bước lên Tru Tiên Đài, toàn bộ tu vi sẽ tan thành mây khói.

Thế nhưng Mặc Tử lại chẳng tin cái chuyện quỷ quái này, với cả hắn cũng không phải người tu tiên, nên cứ rảnh là nhảy hồ, mà nhảy một hồ thôi chưa đủ, hắn nhảy một lượt cả bốn hồ luôn.

Một trong số đó chỉ là hồ nước bình thường, cá nuôi dưới hồ có hơi mập một chút, ngoài ra không có gì đặc biệt hết, “chắc là cơ sở cung cấp nguyên liệu nấu ăn cho nhà bếp”. Một hồ khác có vẻ là kho tàng bí mật của các trưởng lão Bồng Lai, là một ngọn núi nằm dưới đáy nước, trên núi có vô số hang động, “Khá giống hang Mạc Cao, nhiều cửa vô cùng, khóa khó cạy ra phết, nhưng cạy mở là phát tài”. Còn một hồ thì hơi kinh, là nơi Bồng Lai dùng để trấn áp các loại yêu ma quỷ quái, “Sạch hơn địa ngục Phong Đô một chút, nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao”.

Tóm lại, đối với người thấy nhiều biết rộng như Mặc Tử, ba hồ đầu không phải chỗ gì lạ lẫm cả, chỉ có cái hồ cuối cùng là khiến hắn không sao hiểu nổi.

Hắn chỉ nói với Mộc Cát Sinh một câu ví von mơ hồ, “Có hơi giống động Thủy Liêm”.

Trời má, dựng nguyên cái Hoa Quả Sơn thiệt luôn hả.

Sao không làm luôn Nữ Nhi Quốc cho đủ bộ đi.

Mộc Cát Sinh nhảy xuống hồ nước, y ngậm tiền Sơn Quỷ trong miệng, cảm giác như mình vừa xuyên qua một tấm màn nước.

Cảm giác ẩm ướt biến mất, rồi y đặt chân lên mặt đất bằng phẳng.

Ban đầu, mắt y chỉ nhìn thấy một màu đen kịt, tiếp đấy không gian dần dần sáng lên, ánh sáng hiện ra trước mặt.

Mộc Cát Sinh ngửi thấy một hương thơm quen thuộc. Thoạt tiên, y tưởng mình đang bị ảo giác, nhưng rồi khi thấy ánh vàng rực rỡ khắp nơi, y từ từ mở to hai mắt.

Nơi này là thư viện Ngân Hạnh.