Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 81
Chương 81:
- Ayeayecaptain -
Trận chiến trên đỉnh núi đang đến hồi kịch liệt.
Sài Thúc Tân ném phăng áo ngoài, ánh sáng đỏ rực quấn quanh lưỡi đao, lan dần lên bao phủ lấy toàn thân hắn, khiến hắn trông như một vị sát thần, sắc lạnh hung bạo, đẹp đến rợn người.
Hắn đã giao đấu với Họa Bất Thành hơn trăm chiêu, hai bên đều ngang tài ngang sức, nhưng sắc mặt Sài Thúc Tân lại chẳng chút nhẹ nhõm. Địa mạch của Bồng Lai quá bất lợi cho hắn, sát khí trong người hắn bị nơi này kìm hãm dữ dội, trong khi với Họa Bất Thành, đó lại như nguồn trợ lực trời ban dành cho gã.
Sài Thúc Tân hiểu rất rõ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu. Mặc dù cả hai đều ra tay quyết liệt, không chút lưu tình, nhưng Họa Bất Thành vẫn chưa thật sự để lộ thực lực của mình.
Từ mặt hồ, hai người đánh tận vào trong Kiếm Các, rồi từ trong các lao ra ngoài. Kiếm đao đan xen chém giết lẫn nhau, gần như lật tung nửa tòa tháp. Sài Thúc Tân vung đao chém đôi bức tường đổ ập tới trước mặt, sau đó đạp lên đống đổ nát bật người phóng vút lên trời —— Ở phía trên, Họa Bất Thành đang cưỡi kiếm lơ lửng giữa không trung.
Bóng người Sài Thúc Tân di chuyển với tốc độ nhanh đến đáng kinh ngạc. Họa Bất Thành nheo mắt, giơ tay lên nắm vào khoảng không —— Ngay lập tức, giữa biển mây trên cao bỗng hình thành một hồ nước, từ trong hồ nước trồi lên một cái bóng đen khổng lồ, nó lớn tới mức che kín cả bầu trời!
Đó là một con Côn xanh biếc!
Sài Thúc Tân thoáng nhớ tới ảo cảnh mình từng thấy ở Thận Lâu. Năm xưa khi Mạc Khuynh Bôi và Họa Bất Thành cùng câu cá trên hồ,
“Ta từng nghe người ta bảo dưới hồ này có một con Côn đang ngủ.”
“Thật đấy, nếu ngươi đến vào ngày trời trong, có khi còn câu được cả Văn Điêu nữa đó.”
Con Côn lớn đến mức không biết dài mấy ngàn dặm. Con Côn này đã ngủ say dưới đáy hồ không biết bao nhiêu năm tháng, thân hình to lớn khôn cùng.
Ánh mắt Sài Thúc Tân lạnh đến cực hạn. Hắn lặng lẽ nhìn Họa Bất Thành đang đứng giữa không trung, hai tay siết chặt chuôi đao Thỉ Hồng, rồi bất giác lao xuống đâm thẳng vào lòng hồ, khoảnh khắc mũi đao chạm mặt nước. Hắn vươn tay ra, để lưỡi đao xuyên qua lòng bàn tay, máu tươi lập tức loang khắp mặt hồ, nở rộ như sen đỏ, rực rỡ tựa lửa cháy.
Nước hồ chợt nóng rẫy, sôi sùng sục như lửa đốt, con Côn khổng lồ còn chưa kịp trồi lên hẳn mặt nước đã ngửa đầu gầm lên tiếng vang giận dữ.
Thân hình của con Côn còn to lớn hơn cả rồng bạc của cõi Thủy Thiên. Sài Thúc Tân biết, dù có thể chém chết nó thì sau đó hắn cũng chẳng còn đủ sức để làm đối thủ với Họa Bất Thành nữa. Vì thế hắn chỉ còn cách chặn nó trước khi nó rời mặt nước, dùng chính nước hồ thiêu sống nó!
Con Côn giãy dụa trong nước, Sài Thúc Tân bình thản nhìn lưỡi đao Thỉ Hồng xuyên qua lòng bàn tay, như thể hoàn toàn không cảm thấy đau đớn.
Họa Bất Thành đứng giữa không trung nhìn hắn, lạnh nhạt buông một câu: “Đồ điên.”
Đây là cách nhanh nhất để tiêu diệt con Côn, nhưng cũng có nhược điểm trí mạng. Đó là, trước khi ngọn lửa bao trùm toàn bộ mặt hồ, Sài Thúc Tân cũng sẽ bị đao Thỉ Hồng ghim chặt tại chỗ, chẳng khác nào phơi lưng cho Họa Bất Thành.
Sài Thúc Tân biết rõ điều này, nhưng hắn không hề có ý định né tránh, ánh mắt hắn sắc lạnh nhìn gã áo trắng tung bay trên không trung, còn cơ thể thì đứng vững như núi.
Họa Bất Thành vung tay áo, phất trần bay lên không trung, nhắm thẳng đỉnh đầu Sài Thúc Tân mà bổ mạnh xuống ——
Một tiếng “ầm” nổ vang trời, giữa không trung đột ngột xuất hiện một bóng người tỏa ánh vàng kim, nhẹ nhàng chặn đứng cây phất trần của Họa Bất Thành.
Họa Bất Thành biến sắc. Không chỉ gã, Sài Thúc Tân cũng ngẩng phắt đầu lên, nhìn về người đang chắn phía trước mình, vẻ kinh ngạc tràn đầy trên mặt.
“Nhóc con, ngươi coi máu mình là đồ miễn phí thật đấy à?” Đối phương quay đầu liếc hắn một cái, vẻ mặt tinh nghịch lại yêu kiều, “Lão già Chu Bạch Chi kia bị kết giới Bồng Lai chặn ở ngoài rồi. Cái thân già ấy chắc phải lọ mọ một lúc nữa mới xông vào được.”
Trên bầu trời lờ mờ hiện lên một luồng sáng đỏ lửa —— đó là chân thân của Chu Tước, rực rỡ chói lòa.
Nhưng người thực sự khiến Sài Thúc Tân sửng sốt chính là người trước mắt. Thiếu nữ búi tóc kép, mắt ngọc răng ngà, nét mặt phớt hồng, e ấp xuân thì.
“Bà lớn Ô nghiệt?!?!”
.
Mộc Cát Sinh nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng thấy có chút hoang mang.
Lý trí mách bảo y rằng, tất cả mọi thứ trước mắt chỉ là ảo giác, có lẽ là cơ chế phòng ngự gì đó, hoặc chính vì lý do ấy mà hồ nước này tồn tại —— để khiến người tiến vào nhìn thấy những thứ mình khao khát nhất.
Giờ y đã hiểu câu ví von của Tùng Vấn Đồng rồi, phía sau màn nước ẩn chứa một động tiên kỳ diệu khác.
“Lão Tứ! Ăn cơm!”
Mộc Cát Sinh giật mình, thấy một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Tùng Vấn Đồng bưng nồi bước ra, cầm muôi gõ vào đáy nồi, “Đứng đực ra đấy làm gì? Ăn có bữa cơm mà cũng phải giục ba lần bốn lượt à? Lát nguội tôi không hâm nóng cho cậu ăn đâu!”
Mộc Cát Sinh nhìn tay mình, rồi chậm rãi đi tới, đứng cạnh Tùng Vấn Đồng, so chiều cao với hắn.
Tùng Vấn Đồng nhìn y khó hiểu, giơ nồi l*n đ*nh đầu, sợ tên xúi quẩy này chưa rửa tay đã thò vào bốc ăn vụng, “Cậu lên cơn gì thế hả?”
“Không có gì.” Mộc Cát Sinh bật cười.
Y biết đây là thời điểm nào rồi —— chính là khoảng thời gian Sài Thúc Tân ở lại thư viện Ngân Hạnh.
Đây quả thực là những năm tháng tuyệt vời nhất đời y.
Bọn họ đều lười rửa bát, ăn cơm toàn ngồi quanh nồi mà xúc, một đám người quây quần bên bếp gắp đũa lia lịa. Tùng Vấn Đồng bưng bát ngồi trước cửa, Ô Tử Hư ngồi cạnh hồ nước, Mộc Cát Sinh thì ngồi chễm chệ lên hẳn bệ bếp, vắt chân chữ ngũ, còn Sài Thúc Tân lại đứng ngoài cửa sổ.
Lúc ấy Chu Ấm Tiêu vẫn còn là một con gà lông tạp, động tác chậm chạp, tranh cơm không lại, chỉ có thể thèm thuồng đi dòm bát của từng người. Khi thì xin một miếng bên này, lúc lại ngó một miếng bên kia, nhảy qua nhảy lại giữa cả đám.
“Lão Ngũ, nhóc đừng có nhảy nữa.” Ô Tử Hư hắt xì một cái, “Lông bay tứ tung lên hết rồi kìa.”
Nói rồi anh quay sang Tùng Vấn Đồng, “Lão Nhị này, nên cạo lông cho lão Ngũ được rồi đấy nhỉ?”
“Anh tưởng đang nuôi chó hả? Lại còn cạo lông?” Tùng Vấn Đồng và cơm nhồm nhoàm, “Rồi mai mốt anh tính triệt sản cho nó luôn hay gì?”
Ô Tử Hư: “…”
Chu Ấm Tiêu vẫn lăng xăng quanh mấy người, ánh mắt mong mỏi muốn xin một miếng ăn. Có khoảng thời gian Mộc Cát Sinh chuyên tâm dạy nhóc nói chuyện, không dạy gì cao siêu, chỉ dạy mấy câu chúc tụng lấy lòng. Y còn truyền thụ cả tuyệt kỹ “xin ăn dọc đường” của phái Thiên Toán cho nhóc.
Tùng Vấn Đồng gắp một miếng sườn kho tương đỏ, ném lên không trung, Chu Ấm Tiêu vươn đầu ra, nhanh như chớp ngoạm lấy, nhai hai ba cái là xong miếng, sau đó chụm hai cánh lại làm lễ vái, sống động như người nói: “Chúc ngài phát tài phát lộc! Vạn sự như ý! Cảm ơn ông lớn đã thưởng!”
Mỗi lần Ô Tử Hư nhìn thấy cảnh này đều thấy đau cả dạ dày. Xét từ một góc độ quái đản nào đó, Mộc Cát Sinh đã dạy dỗ vô cùng thành công. Uốn nắn Tinh Túc Tử thành một giống loài kỳ dị, vừa có miệng lưỡi dẻo quẹo của chim sáo, vừa mang bộ dạng ngố tàu của cún con khi chạy quanh bàn xin ăn.
Anh chợt nhìn về phía Mộc Cát Sinh, “Lão Tứ, sao hôm nay ông im lặng thế?”
Mộc Cát Sinh gần như không động đũa mấy, y tham lam hít hà mùi thơm trong phòng bếp: thịt ướp mắm chiên, sườn kho tương đỏ, đậu phụ sốt dầu tôm, ngỗng quay chay… Còn có một vò rượu Lan Lăng nữa, chắc là lão Nhị đem từ Quan Sơn Nguyệt về, vò rượu đặt dưới bếp, bên cạnh là một giỏ ghẹ tươi.
Có lẽ định làm món ghẹ ngâm rượu.
Mộc Cát Sinh sực tỉnh, buột miệng nói đại: “Tôi thấy miếng đậu phụ trong bát Tam Cửu Thiên ngon quá, đang nghĩ cách lừa về bát mình.”
Sài Thúc Tân khựng đũa.
“Làm phiền rồi.” Ô Tử Hư cạn lời, “Coi như tôi chưa hỏi nhé.”
“Ăn trong nồi chưa hết đã thèm bát người ta.” Tùng Vấn Đồng nói: “Tích chút đức đi lão Tứ.”
Mộc Cát Sinh mặc kệ hai người họ, cười tủm tỉm nhìn Sài Thúc Tân ngoài cửa sổ, chìa bát ra, “Sài đại công tử, xin anh đấy?”
Dáng vẻ xin ăn của y đúng là khéo léo hơn hẳn Chu Ấm Tiêu, mắt mày lấp lánh ý cười, trông cực kỳ có duyên.
Sài Thúc Tân không nói gì, gạt miếng đậu hũ qua cho y, rồi tiện tay gắp sạch thịt trong bát Mộc Cát Sinh đi mất.
Được đồng xu mất cả đồng bạc, Sài Thúc Tân liếc y một cái đầy ẩn ý, đuôi lông mày hơi nhướng lên, dường như đang chờ Mộc Cát Sinh nổi đóa. Ai ngờ đối phương chẳng những không giận, lại còn cười ngọt như mật, ân cần cúi sát lại gần, nói nhỏ: “Đủ ăn không? Không đủ thì trong bát lão Nhị lão Tam vẫn còn, để tôi cướp cho anh.”
Sài Thúc Tân suýt làm rớt bát, đôi đũa rơi “cạch” xuống đất.
Mộc Cát Sinh âm thầm tung chiêu hiểm, trong lòng đã vui như mở cờ. Sau khi quậy xong một người, y lại quay đầu nhìn về phía Ô Tử Hư, “Lão Tam, kể ông nghe, hôm nay tôi đã bói một quẻ đấy.”
“Quẻ gì?” Ô Tử Hư không thèm để ý, thản nhiên đáp: “Bói xem ông lại nợ tôi bao nhiêu à? Hay hôm nay tôi thức đến mấy giờ mới được đi ngủ?”
“Không phải đâu.” Mộc Cát Sinh thong thả nói: “Tôi bói cho ông một quẻ nhân duyên.”
Ô Tử Hư phun cả ngụm cơm.
“Thật đó, ông sẽ có một cậu con trai, tính tình khó chiều, hệt như con gái, mê chơi game.” Mộc Cát Sinh nói còn hay hơn hát, “Mười sáu tuổi, không cao bằng ông, nhưng chắc cũng không lùn lắm.”
Ô Tử Hư sặc đến thở không nổi. Tùng Vấn Đồng thì phá lên cười vui vẻ, hắn đặt đũa xuống, lau miệng, “Lão Tứ, sao ông lại nghĩ đến chuyện bói cái món này?”
“Rảnh ấy mà.” Mộc Cát Sinh ra vẻ nghiêm túc, “Tôi còn bói được là chiều nay cô gái ấy sẽ đến miếu Nguyệt lão xin quẻ. Ê lão Tam, ông đi không?”
Ô Tử Hư còn chưa kịp trả lời, Tùng Vấn Đồng đã vỗ bàn chốt luôn, “Phải đi chứ! Đi ngay và luôn!”
“Lão Tứ ông đừng đùa tôi nữa, sổ sách tháng này của thư viện vẫn chưa tính xong đâu đấy.” Mặt của Ô Tử Hư đỏ lên như gan heo, “Chiều nay tôi còn nguyên một chồng công văn phải coi…”
“Sợ cái gì mà sợ?” Tùng Vấn Đồng nhướng mày: “Chờ con gái nhà người ta đến rước anh à? Hay để tôi giúp anh làm một bộ áo cưới mũ phượng nhé?”
Ô Tử Hư ngậm miệng lại.
Cả đám nhanh chóng đánh chén xong bữa cơm rồi ùa vội xuống núi, hệt như sợ thiên hạ chưa đủ loạn. Vừa đi vừa xô xô đẩy đẩy nhau suốt dọc đường, cuối cùng cũng đến được miếu Nguyệt Lão. Lúc này vừa đúng buổi chiều, khách nữ tới dâng hương đông như trẩy hội. Mấy thiếu niên tuấn tú ríu rít vào miếu, lập tức thu hút vô số ánh nhìn. Ô Tử Hư vẫn chưa sửa được cái tật “gặp con gái là run như cầy sấy”, đến cả tay chân cũng không biết đặt đâu cho phải, trông như cây chày gỗ hơ lửa đỏ bừng, cả người lóng ngóng bị Mộc Cát Sinh kéo tuột vào chính điện.
Trên vách tường bên hông chính điện có vẽ một bức bích họa, một thiếu nữ dáng người thướt tha đứng trước bích họa, mặc áo xanh váy đen, để lộ một đoạn cổ tay trắng ngần.
“Là cô ấy đấy.” Mộc Cát Sinh lén chỉ cho Ô Tử Hư thấy, thì thầm: “Tiện thể nói luôn cho ông hay. Cô ấy họ Ngô, là tiểu thư nhà họ Ngô, đang học ở trường nữ sinh, thích thơ cận thể của Tô Mạn Thù.”
Ô Tử Hư cố lắm mới nói được câu trôi chảy, “Sao ông biết rõ thế?”
Mộc Cát Sinh cười hì hì, “Chuyện cả đời của anh em mình, tất nhiên phải hỗ trợ trọn gói rồi.”
Nói xong y vỗ vai Ô Tử Hư, giơ ngón cái lên, “Yên tâm đi, duyên trời định đó.”
Cả bọn bỏ lại Ô Tử Hư một mình trong chính điện chìm trong trang thái lòng như lửa đốt. Tùng Vấn Đồng ôm Chu Ấm Tiêu, đứng dưới tàng cây bồ đề xem đủ loại thăm cầu duyên. Mộc Cát Sinh thì mua một gói kẹo sơn tra, rồi vừa tản bộ vừa hóng gió trong hành lang.
Ví tiền của Sài Thúc Tân đã bị y “mượn” mất nên chỉ đành lẽo đẽo theo sau y.
Mộc Cát Sinh ném viên kẹo lên không trung, chuẩn bị há miệng đón lấy thì Sài Thúc Tân bất ngờ lên tiếng hỏi, “Cậu nói thật đấy à?”
Mộc Cát Sinh suýt nữa ăn kẹo bằng lỗ mũi, “Hả? Anh nói gì cơ?”
“Cậu bảo cậu bói một quẻ nhân duyên.” Sài Thúc Tân nói nhẹ: “Có chuẩn không?”
“Không chuẩn không lấy tiền.” Mộc Cát Sinh nói rồi ghé lại gần, giọng trêu chọc: “Sao nào Tam Cửu Thiên, hay để tôi bói giúp anh một quẻ nhé?”
Sài Thúc Tân ngước mắt nhìn y, không đáp.
Thời điểm này, cậu thiếu niên Dược gia vẫn là một cái bầu cưa miệng, tâm tư giấu kín như bưng, Mộc Cát Sinh moi kiểu gì cũng không ra. Nhưng đạo cao một thước ma cao một trượng, y đã chuẩn bị từ trước, lấy ra một nén hương, bên ngoài bó hương được bọc giấy vàng, là hương mang từ chùa Bạch Thủy đến.
Sài Thúc Tân ngẩn ra, “Cậu định làm gì?”
“Thực ra tôi cũng muốn bói cho anh một quẻ, nhưng lại sợ làm anh giận.” Mộc Cát Sinh cười tủm tỉm nói: “Có điều, miếu Nguyệt Lão này linh lắm, nếu đã đến rồi thì cứ thắp một nén hương đi cho trọn.”
Sài Thúc Tân tỏ rõ ý từ chối trên mặt. Song chẳng để hắn kịp mở miệng nói gì, đã bị Mộc Cát Sinh kéo tay lôi đi, bước thẳng vào hương đường bên cạnh. Y dúi bó hương trong tay cho đối phương, “Nào, đến đây rồi, nể mặt tôi chút đi.”
Người này rõ ràng có chuẩn bị, hệt như sắp có một màn trêu ghẹo nữa, thế nhưng Sài Thúc Tân chỉ nhìn y một cái thật sâu, dừng lại một thoáng rồi nhận lấy bó hương trong tay y.
Trước khi cúi đầu thắp hương, Sài Thúc Tân hỏi y, “Cậu không dâng hương sao?”
“Thôi, tôi miễn.” Mộc Cát Sinh tựa vào khung cửa, ánh nắng chiều hắt từ sau lưng.
Thiếu niên khẽ cười: “Gặp được quân tử, nào màng Quan Âm.”
Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, thoắt cái đã đến hoàng hôn.
Ô Tử Hư và tiểu thư nhà họ Ngô trò chuyện rất vui vẻ, hợp ý nhau, hai người thậm chí còn hẹn lần tới cùng đi uống trà. Thấy sắc trời đã muộn, anh muốn đưa cô về nhà, có chút ngượng ngùng nói với mấy người anh em độc thân đứng ở cửa: “À thì… các ông về trước đi nhé…”
“Mai phải đãi tụi tôi một bữa đấy.” Tùng Vấn Đồng ngáp một cái, “Tôi dẫn lão Ngũ đi ké cơm ở Quan Sơn Nguyệt đây.”
Mộc Cát Sinh hiểu ý, gật đầu với Ô Tử Hư, “Về nhớ cảm ơn tôi nha.”
“Chốt.” Gặp chuyện vui tinh thần cũng phơi phới, Ô Tử Hư đồng ý ngay, “Để tôi bao.”
Mọi người chia tay trước cổng miếu, Mộc Cát Sinh nhìn cánh cổng sơn màu đỏ thẫm, “Tam Cửu Thiên, anh còn nhớ không, trước đây tôi từng bói một quẻ cho anh ở chỗ này đó.”
Sài Thúc Tân lại đáp một nẻo, “Đến nhà tôi ăn cơm không?”
Mộc Cát Sinh nghĩ một lát, cười nói: “Hôm nay không phiền chị Sài nữa, tôi dẫn anh đi một chỗ hay ho.”
Hai người băng qua những con phố hẹp dài, đèn lồng treo trước các cửa tiệm đã thắp sáng rực. Mộc Cát Sinh dẫn Sài Thúc Tân rẽ trái ngoặt phải, cuối cùng dừng lại trước một tòa dinh thự.
Thấy đôi sư tử đá trấn cổng, Sài Thúc Tân nhận ra ngay đây là phủ tướng quân Mộc.
Phủ Mộc bình thường không có người ở, chỉ có hai bà vú giúp việc quét dọn hàng ngày. Từ lâu, Mộc Cát Sinh đã coi thư viện Ngân Hạnh như nhà mình, rảnh rỗi cũng ít khi về phủ —— vì ở phủ không có cơm ăn.
Nhưng hôm nay, y lại hiên ngang bước vào cổng phủ vô cùng tự tin. Dường như đoán được thắc mắc của Sài Thúc Tân, Mộc Cát Sinh ngoái đầu cười bảo, “Yên tâm, hôm nay cha tôi ở nhà.”
Đây là những năm tháng tuyệt vời nhất của y, tất cả mọi thứ đều mang đúng dáng vẻ mà y hằng mong ước, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ sai sót gì.
Quả nhiên, bà quản gia nhìn thấy y, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ reo lên, “Cậu chủ về rồi! Thật khéo làm sao, hôm nay ông chủ cũng có nhà!” Nói rồi bà hô lớn vào trong phòng, “Ông chủ! Cậu chủ về rồi!”
“Thím Lý, thím đừng gạt tôi nữa.” Người đàn ông trung niên đẩy cửa bước ra, “Thằng nhóc kia ở trên núi vui tới nỗi quên cả đường về nhà, đến chùa hòa thượng cũng bị nó biến thành động Bàn Tơ rồi, chịu mò về sao?”
Tư lệnh Mộc mặc một chiếc áo sơ mi vải dệt thường, khoác ngoài một chiếc áo len mỏng màu xám, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng. Ông đang cầm một cuốn sách trên tay, trông chẳng giống một tư lệnh mà giống một giáo sư đại học.
Mộc Cát Sinh gọi một tiếng, “Cha.”
Tư lệnh Mộc khựng lại một nhịp, chậm rãi nhướng mí mắt, giọng nhàn nhạt đáp, “Sao hôm nay lại chịu mò về thế?”
“Con dẫn một người về ra mắt cha.” Mộc Cát Sinh đẩy người sau lưng ra trước rồi buông một câu gây sốc cực độ, “Con rể của cha đây.”
Sài Thúc Tân đang định cúi chào, nhưng người mới cúi được nửa chừng thì cứng đờ ngay giữa không trung như bị sét đánh, nhìn Mộc Cát Sinh với vẻ không tin nổi, “… Cậu vừa nói gì vậy?”
Tư lệnh Mộc lại chẳng lấy làm ngạc nhiên, như thể đã quen với cái kiểu nói nhăng nói cuội của Mộc Cát Sinh, vẻ mặt ông còn hơi buồn cười, “Nếu con mà tán được công tử nhà họ Sài thật, thì có bảo cha chuẩn bị luôn của hồi môn cho con cũng không thành vấn đề.”
“Thật mà, thật còn hơn cả vàng đó cha.” Mộc Cát Sinh nói chắc như đinh đóng cột, “Hai đứa bọn con vừa đi bái miếu Nguyệt Lão về xong.”
“Hồi con năm tuổi lần đầu ăn hoành thánh ở gánh hàng phía Đông thành, ăn xong liền bảo con gái nhà người ta là vợ mình, còn nói cái gì mà “ăn cơm nhà ai thì là người nhà đó”. Cha cũng không biết con moi cái logic ngớ ngẩn ấy ở đâu ra.” Tư lệnh Mộc chẳng thèm để ý đến y, nói với Sài Thúc Tân: “Cậu Sài này, đầu óc thằng con tôi không được bình thường, cậu đừng chấp nó.”
Sài Thúc Tân dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sét kia, gật đầu đầy cứng nhắc.
Phủ Mộc không có đầu bếp, muốn ăn gì đều phải tự tay làm. Tư lệnh Mộc đuổi thằng con thích đang hóng hớt trong bếp ra ngoài, tự mình nấu nướng, chỉ một loáng, ông đã dọn lên cả bàn cơm tối.
“May có anh đến, chứ nhà tôi thường không có cơm tối, muốn ăn gì thì phải tự đi mà kiếm.” Mộc Cát Sinh và Sài Thúc Tân ngồi trong phòng ăn, y nói trước cho đối phương, “Cha tôi nấu ăn tùy tâm trạng, ngon hay dở là chuyện tâm linh khó đoán.”
Sài Thúc Tân: “Chắc không tệ hơn cậu nấu đâu.”
“Chưa chắc nhé.” Mộc Cát Sinh nói xong khoa tay diễn tả trên đầu, “Anh có biết cái loại mũ sắt quân dụng không? Thời xưa Thành Cát Tư Hãn cưỡi ngựa chinh chiến khắp thiên hạ, khi đánh giặc thì mũ sắt dùng để phòng ngự, xuống ngựa thì tháo ra làm nồi nấu ăn, có khi còn cắt thịt dê bỏ vào mũ đun lên, nghe bảo món lẩu cũng từ đó mà ra.”
“Rồi sao?”
“Hồi nhỏ tôi theo cha chạy khắp nơi, cái mũ sắt của ông ấy phải nói là cực phẩm luôn. Lúc uống rượu thì lấy làm chén đựng rượu, nửa đêm còn kiêm làm bô tiểu, sáng hôm sau rửa qua lại đội lên đầu. Lúc nấu cơm, trong mũ toàn mùi ôi thiu lẫn với mùi mồ hôi mùi máu dịch, còn cả tro bụi cùng mấy miếng thịt dính bết, có đôi khi cạo mãi không sạch, xối qua nước vài cái là lại dựng lên làm nồi xài tiếp.”
Mộc Cát Sinh vừa nói vừa miêu tả, thao thao bất tuyệt: “Giờ tác chiến kiểu mới có vũ khí sinh hóa, cha tôi dành nhiều thời gian nghiên cứu món đó lắm. Mà theo tôi thấy, cái mũ sắt của ổng chính là vũ khí sinh hóa, đồ ăn ổng nấu cũng y chang.”
Đang tám chuyện, tư lệnh Mộc xắn tay áo bước vào, một tay bưng cái thau inox to đùng, mùi thơm của dầu ớt cay bốc lên nồng đậm, đặt lên bàn là một thau đầy ú ụ, trông như một nồi hầm thập cẩm.
Kế tiếp là một thau cơm, Mộc Cát Sinh bưng qua cho Sài Thúc Tân, “Của anh đây.”
Đó là một thau cơm siêu bự, đắp cao như núi, “Cậu không ăn à?”
“Nhà tôi ăn cơm đều dùng thau.” Mộc Cát Sinh nói, “Cả thau này của anh hết, cứ ăn thoải mái, bao no luôn.” Vừa nói y vừa như làm ảo thuật, bưng lên một thau cơm khác, còn to hơn thau của Sài Thúc Tân, chẳng kém cạnh chút nào, “Thau này là của tôi.”
Sài Thúc Tân thề, đây tuyệt đối không phải là sức ăn của Mộc Cát Sinh ở thư viện Ngân Hạnh.
“Nếu ở thư viện tôi mà ăn cỡ này, lão Nhị chắc chắn sẽ ném tôi vào chuồng heo.” Mộc Cát Sinh trợn trắng mắt, “Ăn không đủ no thì mệt, mà mệt thì ngủ nhiều đó.”
Cũng đúng thật, ở thư viện, Mộc Cát Sinh không bày trò quậy phá thì cũng lăn quay ra ngủ, thỉnh thoảng lại chạy khắp nơi kiếm cái ăn, lâu lâu thì cho nổ tung cả phòng bếp.
Tư lệnh Mộc cầm một chai rượu trắng, rót cho hai người Mộc Cát Sinh mỗi người một chén, ông phất tay, “Ăn thôi.”
Trên bàn ăn yên ắng lạ thường. Mộc Cát Sinh vốn hay ồn ào cũng ít nói hẳn. Cha con nhà họ Mộc hầu như chẳng có những cuộc chuyện trò thường ngày như các gia đình khác. Hai người đều cắm đầu ăn cơm, bao nhiêu giao tiếp tình cảm đều được gửi gắm qua việc giành đồ ăn.
Bốn chiếc đũa, hai cánh tay, gồng sức như đang chơi kéo co.
“Buông ra.”
“Con không buông.”
“Thằng nhóc này khá lên phết nhỉ, dám giành đồ ăn với cha con.”
“Cha bớt nói vài câu đi, ai chả biết đây là miếng thịt ngon cuối cùng trong bát.”
“Cha con từng ăn tươi nuốt sống, ăn nhiều hơn con một miếng thịt thì có làm sao?”
“Cha thôi đi, nhìn đống đồ ăn thừa trong nồi này là biết ngay tay nghề của Xuân Thiêu Lâu. Cha lại đi ăn quán với tham mưu trưởng nào đúng không?”
Tư lệnh Mộc thu đũa, gật đầu, “Tinh mắt đấy.”
Sài Thúc Tân ngồi nghe hai cha con đấu khẩu, lặng lẽ bới trong đống miến nấu cải thảo, moi ra được một miếng kẹo bí đao, thêm mấy sợi mứt xanh đỏ, rồi một miếng vỏ bánh sắp bị xào nát, mặt trên còn dính chút dầu ớt.
Hắn đặt mấy thứ đó lên đĩa, nhìn kỹ miếng vỏ bánh còn thấy lờ mờ vài đường hoa văn, đoán chừng đây hẳn là bánh trung thu cổ truyền của Xuân Thiêu Lâu.
Nói về hương vị, nồi thức ăn này mang đúng nghĩa “ngũ vị tạp trần”, ngọt có mặn có dầu có thịt có rau có. Cứ như gom tất cả nguyên liệu có thể tìm được rồi ném hết vào một nồi, xào lửa to, thêm nước hầm bừa cho chín, cuối cùng rưới thêm một lớp dầu ớt đặc quánh lên trên, hệt như đang trải một tấm chăn lớn lên kín cả giường, khiến cho toàn bộ hương vị đều biến mất, chỉ còn lại cái vị cay xé họng lấn át tất cả.
Theo lời Mộc Cát Sinh kể, Tư lệnh Mộc thường xuyên gói đồ ăn thừa về nhà, nên trong nồi này chẳng biết đã trộn lẫn bao nhiêu phần cơm thừa của mấy ngày với nhau. Sài Thúc Tân cắn thử một miếng hạt óc chó, hắn cũng không biết tại sao hạt óc chó lại được nấu chung nồi với rau hẹ… nhưng cắn không nổi.
Mộc Cát Sinh thì khác hẳn hắn, vừa vào mâm đã múc ngay một thìa đầy ớt, cho vào miệng ăn không luôn, như thể muốn làm tê liệt hoàn toàn vị giác của mình trước rồi mới bắt đầu lao vào ăn cơm uống rượu thả ga mà chẳng cần bận tâm gì nữa.
Có lẽ do thói quen được rèn trong quân ngũ, cha con nhà họ Mộc ăn uống đều cực kỳ “hung hãn”, quét sạch mọi thứ trên bàn như gió cuốn mây tan, vừa giành thức ăn vừa không quên chọc ngoáy nhau. Sài Thúc Tân vừa mới ăn được vài miếng thì bên Mộc Cát Sinh đã ăn hết nửa thau, đến khi hắn cố gắng ăn xong một phần tư, thau của Mộc Cát Sinh đã sạch trơn.
Y lau miệng, nhìn hắn, “Anh ăn nổi không? Ăn không nổi thì để tôi ăn hộ cho nhé?”
Tùng Vấn Đồng nói không sai, Mộc Cát Sinh tuy ăn nói hơi hỗn nhưng không hề kén ăn chút nào.
Tư lệnh Mộc đặt thau rỗng lên bàn, “Ăn xong nhớ dọn dẹp đấy.” Nói rồi ông khoác áo khoác, dường như định ra ngoài.
“Cha đi đâu vậy?”
“Tối có một cuộc họp.” Tư lệnh Mộc khẽ đáp: “Lúc về nhớ mang đèn theo, đường núi ban đêm tối lắm.”
Cửa lớn khép lại “cạch” một tiếng, Sài Thúc Tân hỏi: “Cậu không ra tiễn tư lệnh à?”
“Không cần.” Mộc Cát Sinh nói, “Nhiệm vụ của ông ấy đã hoàn thành.”
Sài Thúc Tân nhìn y đầy nghi hoặc, Mộc Cát Sinh chống cằm, “Hôm nay về nhà, chủ yếu là muốn cho anh gặp ông ấy.”
“Dù sao con rể cũng phải ra mắt cha vợ một lần chứ.” Y nâng chén nhấp một ngụm trà, tiếng cười thoáng ra kẽ răng, “Cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm, thế là con rể được chính thức công nhận rồi.”
