Hồng Bạch Song Hỉ - Chương 82

Chương 82:

- Ayeayecaptain -

Lúc này Sài Thúc Tân không còn phản ứng mạnh như hồi nãy, giọng điệu bình thản: “Chuyện như vậy không nên đem ra làm trò đùa.”

Mộc Cát Sinh vẫn đang cười, y đặt chén trà xuống, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc, “Nếu tôi không đùa thì sao?” Sài Thúc Tân ngẩng lên nhìn y, giọng vẫn đều đều, hỏi: “Cậu chắc chứ?”

Hai người nhìn thẳng vào nhau rồi Mộc Cát Sinh chợt nhớ ra, không biết bắt đầu từ khi nào, y đã rất ít khi bắt gặp được cảm xúc trong mắt Sài Thúc Tân.

Thuở thiếu thời gặp gỡ, Sài Thúc Tân tuy lạnh lùng sắc sảo là vậy, nhưng cứ hễ bị y bày trò chọc ghẹo lại không nhịn được mà nổi cáu. Thỉnh thoảng có đôi lúc hòa thuận bên nhau, hắn thậm chí còn cười một cái, ánh mắt linh động sáng rõ, như bông tuyết nhỏ bay lất phất, như đóa mai đỏ nở rực giữa trời đông.

Thế mà từ lúc nào không hay, Sài Thúc Tân càng ngày càng ít bộc lộ cảm xúc, tựa như một cái giếng sâu, một mặt hồ tĩnh lặng, mọi xúc cảm mãnh liệt đều bị hắn lặng lẽ giấu kín dưới đáy mắt. Ngay cả những câu chữ trong thư gửi cũng trở nên bình lặng, điềm đạm, giống như tình bạn nhiều năm, không hoa mỹ không phô trương.

Khi đó Mộc Cát Sinh chưa thực sự hiểu được sự bình lặng ấy, y ngỡ đây chính là cách Sài Thúc Tân đối đãi với bạn cũ mà thôi. Ít lời mà ăn ý, tĩnh lặng như nước sâu, chậm rãi mà vững chắc.

Nhưng giờ đây khi hai người lại ngồi đối diện nhau, y cầm sẵn trên tay cốt truyện đã bị bóc trần từ lâu, dần dần thấu tận bao điều chưa từng bày tỏ thành lời qua ánh mắt người ấy.

Giữa thời buổi loạn lạc ồn ào của trăm năm trước, y chỉ biết khoác lên mình bộ quân phục mà sải bước về phía trước. Sài Thúc Tân hiểu y, nên chỉ có thể “kề bên ở tình, dừng lại ở lễ”. Hắn chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đứng trong vòng vây tù ngụ của riêng mình, để mặc cho tiếng pháo đạn vùi lấp hết thảy tâm tư, giúp Mộc Cát Sinh thực hiện cái gọi là “non sông vạn dặm” trong mắt y.

Mẹ kiếp, sao hồi xưa mình ngu thế không biết

. Mộc Cát Sinh thầm nghĩ.

Đáng lẽ mình phải nhận ra từ sớm chứ.

Cùng lúc, y lại không nhịn được mà nghĩ tiếp.

Nếu năm đó mình vạch trần tâm tư của Tam Cửu Thiên, hắn sẽ thế nào nhỉ?

Vì vậy, y gật đầu, đáp, “Chắc, tôi nghiêm túc đấy.”

Sài Thúc Tân dùng hành động để trả lời y.

Đối phương đột ngột đứng bật dậy, vạt áo quệt vào góc bàn, ghế đổ ầm ầm như tiếng sấm rền trước cơn bão. Hắn giống như một con bạc đưa ra quyết định trọng đại sau khi cân nhắc thật lâu, vừa bình tĩnh vừa kiên định vươn tay về phía Mộc Cát Sinh, lòng bàn tay nóng rực.

Mộc Cát Sinh không né tránh, giống như một nhà cái gian lận, vừa kín đáo vừa đường hoàng. Thế rồi y bị Sài Thúc Tân kép phắt khỏi ghế, bị ép sát vào góc tường hay bất cứ chỗ nào đó, và thời khắc “lật bài” đã điểm.

Sấm rền qua đi, lũ lớn ập tới. Mộc Cát Sinh bị “đánh úp” đến mức đứng không vững, nụ hôn mãnh liệt như bão táp mưa sa.

Trong ván bài bị nhà cái gian lận, con bạc vốn không có cửa thắng, nhưng Sài Thúc Tân lại làm được. Mộc Cát Sinh bị hôn đến mềm nhũn cả chân, khó khăn lắm mới thở nổi một hơi, “Anh thắng rồi.”

Sau lại nháy mắt đầy trêu chọc, “Nhưng tôi cũng đâu có thua.”

Cả nhà cái lẫn con bạc đều được lợi, kẻ bị ghẹo chỉ có khán giả mà thôi.

Sài Thúc Tân không hiểu ý của y lắm, khẽ nhíu mày bối rối rồi lại cúi xuống muốn hôn y tiếp.

“Vừa phải thôi.” Mộc Cát Sinh nhẹ nhàng đẩy hắn ra, với tay cầm chén trà trên bàn tu ừng ực một hơi lớn để bình tĩnh lại nhịp thở đôi chút, “Nguyện vọng của tôi chỉ có bấy nhiêu đây, được ngắm lại thư viện Ngân Hạnh năm xưa, và để anh ra mắt cha tôi một lần.”

Y nhìn Sài Thúc Tân trong dáng vẻ thiếu niên, l**m l**m môi, “Tôi cũng rất muốn tiếp tục thêm nữa, nhưng cứ thế này thì tôi chịu không nổi mất. Tam Cửu Thiên ở ngoài kia đang liều mạng với Họa Bất Thành, mà tôi lại ở đây chơi trò vờn nhau… Nghĩ thế nào cũng thấy không không phải với anh ấy, dù anh ấy cũng không thua thiệt gì cả.”

Y lắc đầu bật cười, sau đó thở dài một hơi, bước đến trước ảo ảnh mà mình hằng mong nhớ, dịu dàng hôn lên môi đối phương.

Đó là một nụ hôn không mang theo chút tình cảm nào, chỉ đơn thuần là lời tạm biệt.

“Anh nên đi thôi.” Mộc Cát Sinh khẽ nói: “Nguyện vọng của tôi đã trọn vẹn rồi.”

Y nhắm mắt lại rồi mở ra.

Mọi thứ tan biến như mây khói.

Trước mặt giờ đây là một căn phòng băng không quá lớn, ba mặt tường trong suốt long lanh, lối vào là tấm rèm nước.

Nơi này mới là thứ thực sự được cất giấu trong hồ nước. Câu nói “phía sau rèm nước ẩn chứa một động tiên kỳ diệu khác” của Tùng Vấn Đồng thì tấm rèm nước có lẽ chính là ảo cảnh vừa nãy, căn phòng băng này mới đúng là động tiên kỳ diệu.

Nhưng với tính cách của Tùng Vấn Đồng, Mộc Cát Sinh đoán chắc tên đó chẳng trải qua ảo cảnh gì đâu, có khi vừa vào đã thấy ngay phòng băng rồi. Y đã phần nào hiểu được nguyên lý của trận ảo cảnh này, nó khiến những người bước vào nhìn thấy toàn bộ những gì họ khao khát nhất trong lòng. Cơ chế chống trộm kiểu này quả là ác thật, nhưng cực kỳ hiệu quả. Chỉ có hai loại người có thể thoát ra nguyên vẹn: một là vô dục vô cầu, hai là nguyện vọng đã thành.

Mà hai loại người ấy, rất ít khi vô duyên vô cớ đi trộm đồ nhà người khác.

Tùng Vấn Đồng có lẽ thuộc về loại thứ nhất, còn Mộc Cát Sinh thì thuộc loại thứ hai.

Mộc Cát Sinh nhìn quanh phòng băng một lượt, không phát hiện điều gì bất thường. Y nhổ đồng Sơn Quỷ trong miệng ra rồi thoa một giọt máu lên đó, “Đồ hòa thượng xảo trá, người ra đây coi có chuyện gì đi.”

“Đồ tôn, cuối cùng con cũng nhớ đến ta rồi à.” Giọng của Tiểu Sa Di vang lên bên tai y, “Nãy ta lo muốn chết luôn đấy, chỉ sợ con không kìm được mà chạy thẳng theo cậu Sài đi hưởng cuộc sống vui vẻ mất.”

“Người phắn mẹ đi, đừng có mà nói nhảm.” Mộc Cát Sinh nói: “Người đàn ông của con là thật hay giả, con vẫn phân biệt được.”

Tiểu Sa Di cười khúc khích, đổi giọng, “Vậy con đi một vòng quanh đây xem nào.”

Mộc Cát Sinh đi một vòng theo lời lão. Tiểu Sa Di không thể rời khỏi tiền Sơn Quỷ để hiện ra thực thể, lão chỉ có thể quan sát mọi thứ dựa vào góc nhìn của Mộc Cát Sinh.

Tiểu Sa Di trầm ngâm một lát, nói: “Hướng Ly Chính Nam, đào xuống chín thước.”

Mộc Cát Sinh bước tới vị trí mà đối phương chỉ, khép năm ngón tay lại, tập trung tinh thần dồn khí, rồi vung tay đánh xuống một chưởng.

Mặt băng vỡ vụn thành từng lớp, Mộc Cát Sinh bới đám băng vụn ra, thấy sâu bên dưới chợt lóe lên một tia sáng trong trẻo. Y cúi người thò tay xuống, lát sau vớt lên được một vật sáng lấp lánh, chạm vào lạnh buốt.

Đó là một thanh kiếm. Mộc Cát Sinh nhìn kỹ, bỗng dưng thấy hơi quen mắt. Suy nghĩ một chốc, y mới bừng hiểu vì sao thanh kiếm này lại nằm ở chỗ này.

Đây chính là thanh kiếm mà Mạc Khuynh Bôi thường đeo bên mình năm xưa.

.

Trên đỉnh núi, chớp giật liên hồi, sấm nổ rền vang.

Họa Bất Thành nhìn bóng dáng đỏ rực giữa không trung, lạnh giọng: “Không ngờ ngươi chưa chết.”

Ô Nghiệt đứng chân trần trên đầu con Côn xanh, hai tay đánh chưởng liên hoàn, suýt nữa đập con cá khổng lồ xuống tận đáy hồ. Ngay sau đó, thiếu nữ bật nhảy thật cao, vòng eo cong mềm tựa trăng lưỡi liềm, vẽ lên một đường cung uyển chuyển giữa không trung.

Bà lộn nhào một vòng trên không, đối mắt với Họa Bất Thành, bật tiếng cười khẩy đầy giễu cợt, “Trường Sinh Tử, thế ngươi còn chưa chết hả?”

Họa Bất Thành hơi nghiêng người, “Lâu rồi không gặp, Thái Tuế vẫn khỏe chứ.”

“Trông cái dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của ngươi kìa, đúng là cho bản gia được mở mang tầm mắt.” Ô Nghiệt tung một quyền đập thẳng xuống đáy hồ, nước bắn lên tung tóe tạo thành một vòng sóng lớn, con Côn bị bà ép mạnh xuống bùn lầy, vùng vẫy điên cuồng.

“Đừng đứng ngây ra đấy! Chỗ này để gia xử lý, ngươi mau đi làm việc của mình đi!” Ô Nghiệt hét lớn về phía Sài Thúc Tân.

Sài Thúc Tân giật mình hoàn hồn, chú ý thấy bóng dáng của Ô Nghiệt có hơi mờ ảo, không phải thực thể, chỉ có vị trí trái tim ánh lên chút sắc đỏ vàng vô cùng rực rỡ, tựa như đang cộng hưởng với quầng sáng bên ngoài kết giới của Bồng Lai.

Bên ngoài kết giới là chân thân Chu Tước khổng lồ, Chu Bạch Chi đang không ngừng công phá, biết đâu còn có cả Chu Ấm Tiêu nữa.

Năm đó Sài Thúc Tân giao chuỗi hạt máu cho Chu Bạch Chi, có lẽ trải qua bao năm nuôi dưỡng, cuối cùng cũng giữ lại được chút hồn phách của Ô Nghiệt, giúp bà có thể thấy ánh mặt trời lần nữa.

Sài Thúc Tân không còn do dự, nắm chặt đao Thỉ Hồng, lao thẳng về phía Họa Bất Thành đang lơ lửng giữa không trung.

Ánh sáng đỏ rực bỗng nhiên bùng lên hừng hực, lưỡi đao va chạm với mũi kiếm, tốc độ của hai người đều nhanh tới cực hạn, hóa thành hai luồng bóng mờ khổng lồ giữa trời cao, giống như hai con mãnh thú hung tợn đang xung đột, cắn xé lẫn nhau, quyết chiến tới cùng.

Uy lực từ cuộc giao tranh kh*ng b* đến mức ngay cả Ô Nghiệt cũng buộc phải lùi lại. Bà nhìn bóng người trên không, giọng điệu phức tạp, chẳng rõ là tán thưởng hay cảm khái, “Bao năm xa cách, đã không còn là nhóc điên năm xưa nữa rồi.”

Hiện tại Sài Thúc Tân rõ ràng vẫn điên, nhưng không còn là kiểu điên cuồng nhẫn nhịn và kìm nén như ngày trước. Sự khát máu và bạo ngược của La Sát giờ đã tìm được nơi dung chứa thích hợp. Nay hắn vung đao xông tới đầy khảng khái, khí thế như sông lớn tuôn trào, dũng mãnh không gì cản nổi, nhưng tuyệt đối sẽ không mất kiểm soát mà sa vào ma đạo.

Từ cổ chí kim, những kẻ mang thân phận La Sát Tử mà có thể kiềm chế được bản tính khát máu giết chóc, e rằng chỉ có mỗi mình Sài Thúc Tân thôi.

Tiếng binh khí va chạm dần dần khuất xa, tan biến vào mây trời, thỉnh thoảng vẫn có những đường đao sắc bén từ trên trời giáng xuống, chém thẳng xuống đáy hồ.

Ô Nghiệt lắc đầu ngao ngán, dứt khoát đè chặt con Côn dưới hồ, hứng chịu mọi đòn công kích từ trên trời giáng xuống.

.

Mộc Cát Sinh sững sờ, trăm ngàn suy đoán thoáng hiện lên trong đầu, buộc y phải ép bản thân trấn tĩnh, “Thứ này là do ai lưu lại đây vậy?”

Tiểu Sa Di hiển nhiên cũng nhận ra món đồ này là của Mạc Khuynh Bôi, không khỏi chép miệng: “Không ngờ nó vẫn còn tồn tại trên đời, ta cứ ngỡ Bồng Lai đã nấu chảy nó từ lâu rồi chứ.”

“Năm đó chẳng phải chính người đã dẫn sư phụ rời Bồng Lai sao? Ông ấy không mang theo kiếm à?”

“Thanh kiếm này vốn xuất xứ từ Kiếm Các, y đã rời đi thì đương nhiên phải trả lại chủ cũ, nhưng ta vốn tưởng Bồng Lai sẽ nung chảy nó, đúc thành một thanh mới.” Tiểu Sa Di trầm ngâm nói: “Khi xưa, Khuynh Bôi tài hoa xuất chúng, thanh kiếm này lại có linh tính, chỉ nhận mình y làm chủ. Y đi rồi, thanh kiếm này cũng coi như đồ phế, người khác không thể dùng được nữa. Nhưng theo quy củ của Bồng Lai thì nó phải được cất giữ ở Kiếm Các, sao lại bị đóng băng trong cái kho lạnh hẻo lánh khỉ ho cò gáy như này?”

Mộc Cát Sinh nheo mắt, “Một là nó có công dụng đặc biệt, hai là có người sợ nó.”

Nếu là công dụng đặc biệt, có lẽ Họa Bất Thành muốn luyện hóa thanh kiếm này. Nhưng cầu Tiên Nhân có tổng cộng bốn hồ nước, mà đã có tới ba hố vạn người, chỉ dựa vào một thanh kiếm này, liệu có thể tạo được thế cân bằng với vô số sinh mạng của hàng vạn người trong ba hồ còn lại không?

Trực giác mách bảo y: không thể.

Trong căn phòng băng này chắc chắn vẫn còn thứ gì khác nữa.

Mộc Cát Sinh giờ chỉ còn lại một đồng tiền Sơn Quỷ cuối cùng, y suy nghĩ giây lát, trở tay xoay đồng tiền trên mặt đất, nhanh chóng bói một quẻ, tính ra một hướng.

Tiểu Sa Di: “Hướng Khôn Tây Nam.”

Mộc Cát Sinh sải bước tới đúng hướng mà tiền Sơn Quỷ chỉ, vung tay vẽ một vòng kiếm đẹp mắt rồi đâm thẳng kiếm xuống đất.

Lớp băng nứt vỡ răng rắc, Mộc Cát Sinh nhảy bổ xuống, lặn lội trong đống băng vụn ngập đến ngang eo, đào bới hồi lâu mới lôi lên được một chiếc hộp ngọc xỉn màu.

Mộc Cát Sinh đã lờ mờ đoán được trong hộp chứa thứ gì.

Mở ra, bên trong là một đoạn xương gãy.

Y hít sâu một hơi, bỏ ngoài tai tiếng kêu thất thanh của Tiểu Sa Di, lặng lẽ dựng lên một kế hoạch trong đầu.

Mộc Cát Sinh nhanh chóng trồi lên mặt nước, ném đồng tiền Sơn Quỷ cuối cùng xuống hồ nước, kết hợp với ba giọt máu của Chu Tước tạo thành một mắt trận, sau đó cưỡi kiếm lao vút lên không trung, bay thẳng về phía đỉnh núi

Thực ra y không biết cưỡi kiếm gì cả, chỉ dựa vào chút sức mạnh mượn từ tiền Sơn Quỷ, miễn cưỡng kích phát lực kiếm mà cưỡi gió bay đi. Chứ không, với con đường núi dài ngoằng như này của Kiếm Các, đợi y leo bộ lên tới nơi chắc bên kia cũng đánh nhau xong rồi.

Mộc Cát Sinh gắng gượng giữ thăng bằng giữa không trung. Khi đỉnh núi ở sát ngay trước mắt, y đã có thể thấy rõ từng ánh đao và đường kiếm cuồng bạo, xen lẫn trong tiếng sấm chớp vang dội, dường như còn có cả tiếng gầm thét của thứ gì đó.

Y điên cuồng lục lọi ký ức, nhớ lại bộ kiếm thuật mà chủ viện Ngân Hạnh đã truyền dạy cho mình ngày xưa. Khi ấy, thời đại của binh khí lạnh đã qua lâu rồi, y học qua loa cho xong, chỉ được dăm ba chiêu vớ vẩn. Nhưng nay bất đắc dĩ phải cầm kiếm ra trận, y chẳng còn cách nào khác đành lôi tạm ra ôn bài cấp tốc, chữa cháy phút chót.

Y đã dùng tín vật của năm nhà dựng nên phôi trận cho toàn bộ trận pháp, hiện tại chỉ còn thiếu hai mắt trận cuối cùng, lần lượt là thanh đao Thỉ Hồng trong tay Sài Thúc Tân và mệnh La Sát.

Nhìn tình hình chiến đấu trước mắt, chỉ cần đao Thỉ Hồng rời tay, Sài Thúc Tân sẽ mất đi nguồn trợ lực mạnh nhất, nên y phải tranh thủ đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy để bố trí nốt mắt trận cuối cùng.

Mộc Cát Sinh thở hắt một hơi thật dài, đáp xuống đỉnh núi.

Nhất định phải kịp.

Lúc này, trên đỉnh núi đang vô cùng hỗn loạn, cuồng phong gào thét, sấm nổ liên hồi. Trên mặt hồ cuộn trào những cơn sóng dữ. Vậy mà giữa hồ vẫn bốc lên một đám cháy lớn ngùn ngụt, còn dưới đáy hồ thì có con cá khổng lồ đang kêu gào thảm thiết. Mộc Cát Sinh liếc nhìn, đoán đây chắc là một con Côn.

Không thể tưởng tượng được Họa Bất Thành lại dùng tới cả con vật này.

Hình như giữa hồ có ai đấy, có vẻ là đến tiếp viện, nhưng lửa cháy quá dữ dội, Mộc Cát Sinh không tài nào nhìn rõ bóng dáng đối phương, chỉ loáng thoáng thấy được trong tâm lửa lấp lánh ánh sáng màu vàng đỏ, hẳn là Tam Muội Chân Hỏa của tộc Chu.

Trước đó ở trong Thận Lâu, Chu Bạch Chi từng nói sẽ đến hỗ trợ, chắc là ám chỉ lúc này.

Mộc Cát Sinh hoàn toàn không tìm thấy Sài Thúc Tân đâu cả, đối phương dường như đã giao chiến với Họa Bất Thành lên tận giữa không trung, nhìn bằng mắt thường thì chẳng thể bắt được bóng hình nào. Y đành nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, cẩn thận cảm nhận mọi động tĩnh xa xôi.

Y nghe thấy những tiếng va đập trầm đục như sấm dội vọng lại từ nơi chân trời xa thẳm. Có lẽ ai đó đang lao vào tấn công kết giới, rất có thể là Chu Bạch Chi, nói không chừng cái tên lão Ngũ ngốc nghếch không chịu nghe lời kia cũng đang nhảy vào góp vui. Tiếng gió, tiếng sóng, tiếng sấm và tiếng Côn kêu… rồi y nghe thấy tiếng binh khí va chạm, xen lẫn một âm thanh cực kỳ quen thuộc với mình, đó là tiếng đao xé gió của đao Thỉ Hồng.

Y lần theo nguồn âm, nhanh chóng phác họa ra hình dáng của Sài Thúc Tân trong đầu, phán đoán từng đòn ra chiêu và thu về của đối phương. Đó là một bóng hình đỏ rực, dữ tợn, được tô đậm bằng sắc lạnh diễm lệ và đầy hung dữ. Thanh trường đao trong tay đối phương vung xuống dưới ánh trăng, từ trên chém xuống, từ trái quét phải, lưỡi đao rít lên những tiếng nổ chói tai.

Hắn đang chảy máu

, Mộc Cát sinh thầm nghĩ,

có lẽ còn bị thương khá nặng

.

Đấu với Họa Bất Thành cực kỳ hao tổn sức lực, chỉ nghe tiếng ra chiêu là y đã đoán được độ ra tay của đối phương nặng nhẹ thế nào, Sài Thúc Tân cùng lắm chỉ còn lại một nửa thể lực.

Chờ chút nữa.

Mộc Cát Sinh cố nén sự nóng ruột trong lòng xuống, y nhất định phải giữ vững tinh thần, chờ thời cơ xuất hiện.

Sài Thúc Tân phun ra một ngụm máu, cổ họng phát ra một tràng ho khàn đặc.

Họa Bất Thành đứng cách đó không xa, cánh tay trái buông thõng vô lực, trên tay là vết thương do đao Thỉ Hồng gây ra, bị một nhát đao đâm xuyên qua xương bả vai. Nhưng vết thương của Sài Thúc Tân cũng chẳng kém phần nghiêm trọng. Một vết rạch lớn kéo dài từ vai trái xuống đến bụng phải, máu me loang lổ trong vô cùng ghê rợn. Nếu hắn không phải La Sát Tử thì chắc giờ đã không thể đứng vững ở đây.

Họa Bất Thành nhìn hắn từ xa, “Ngươi đã là nỏ mạnh hết đà rồi.”

“Giết ngươi thì vẫn đủ.” Sài Thúc Tân lạnh lùng đáp.

Họa Bất Thành khẽ cười một tiếng, rõ ràng chẳng coi lời đó ra gì. Gã đưa tay phất nhẹ qua thân kiếm, tựa như đang gảy một sợi dây đàn căng bật.

Sài Thúc Tân nín thở, dồn toàn bộ tinh lực còn lại. Hắn nhận ra chiêu thức mà Họa Bất Thành đang thi triển, nhưng chỉ có thể nắm chắc sáu phần tránh được.

Hắn phải cố mà cầm cự, Mộc Cát Sinh vẫn đang chờ hắn kéo dài thời gian.

Ngay khoảnh khắc Họa Bất Thành rút kiếm lao tới, phía chân trời bỗng vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa! Tiếng nứt vỡ chấn động cả không gian, theo ngay sau là những tiếng ầm ầm dữ dội, ánh lửa vàng đỏ chiếu sáng toàn bộ màn đêm —— Chân thân Chu Tước đã phá vỡ kết giới của Bồng Lai!

Con chim khổng lồ đỏ rực cất tiếng kêu dài vang vọng giữa không trung, từng quả cầu lửa cuồn cuộn như sao băng từ trên trời giáng xuống. Họa Bất Thành biến sắc, vội thu chiêu định né tránh, nhưng đúng lúc ấy, một bóng người bật lên khỏi mặt đất, đá một cú nhắm thẳng vào ngực gã, là Ô Nghiệt!

“Họ Chu kia! Con cá đó giao cho ông đấy!”

Mất đi sự áp chế của Ô Nghiệt, con Côn xanh thoắt cái thoát khỏi mặt hồ sục sôi sóng lửa, bay vọt lên không. Chu Tước kêu một tiếng ngắn, đôi cánh đỏ che kín cả bầu trời, chặn đứng đường chạy của con Côn. Hai bên nhanh chóng lao vào giao chiến kịch liệt!

Họa Bất Thành không lường trước được đòn đánh lén của Ô Nghiệt, ăn trọn một cước, thân hình loạng choạng rồi rơi thẳng từ trên cao xuống.

Trong tích tắc ấy, Mộc Cát Sinh lập tức chớp thời cơ, hét lớn: “Tam Cửu Thiên!”

Kiếm Các cũng là một mắt trận, trước đó y đã nói rõ vị trí cho đối phương, Sài Thúc Tân nghe tiếng liền hành động, hai tay nắm chặt chuôi đao, đâm mạnh về phía Họa Bất Thành đang rơi xuống! Anh mắt Họa Bất Thành lạnh đi, gã ném luôn trường kiếm, lưỡi l**m xuyên thẳng qua ngực Sài Thúc Tân!

Chiêu này hắn bỏ kiếm ra đòn, dốc toàn bộ mười phần công lực, dù có là La Sát Tử thì đây cũng là một kích trí mạng. Nhưng Sài Thúc Tân chẳng hề đổi sắc, lực đao không giảm chút nào, đao Thỉ Hồng đâm thủng ngực bụng Họa Bất Thành. Hai người cùng rơi vút xuống, đâm xuyên qua mái Kiếm Các, rớt xuống từng tầng từng một, cuối cùng bị đóng đinh cứng ngắc trên mặt đất!

Họa Bất Thành ho ra một ngụm máu, nhìn Sài Thúc Tân trước mặt, khóe miệng nhếch lên, “Ngươi đã không còn cầm nổi đao nữa rồi.”

Vết thương của gã ở ngực bụng, còn vết thương của Sài Thúc Tân ở ngay tim. So ra, gã vẫn còn đường sống, Sài Thúc Tân thì đã đến đường cùng.

Sài Thúc Tân kiệt sức buông tay, cả người ngã phịch xuống đất.

“Ngươi mang trên mình chú trời phạt, tu vi chỉ còn lại nhiều nhất bảy phần, vậy mà vẫn ép được ta vào hiểm cảnh thế này, quả không hổ là La Sát Tử.” Họa Bất Thành bình thản nói: “Tiếc là, ngươi vẫn thua thôi.”

“Ta biết các ngươi đang bày trận, nhưng trận pháp này cùng lắm chỉ hủy diệt được đảo Bồng Lai, không giết nổi ta.” Họa Bất Thành bình ổn hơi thở, “Thiên Toán Tử đánh giá thấp tu vi của ta, ta chỉ còn một bước nữa là phi thăng, lò luyện đan sắp hoàn thành rồi.”

Gã nhìn Sài Thúc Tân, “Và ngươi sẽ chết.”

“Ngươi và Thiên Toán Tử gắn kết sinh mệnh với nhau, chỉ cần ngươi chết, Thiên Toán Tử cũng sẽ chẳng sống được bao lâu. Khi đó truyền thừa của hai nhà đứt đoạn, toàn bộ khí vận thuộc về ta, và ta sẽ đạt tới cảnh giới Đại Đạo.”

Nói xong Họa Bất Thành bật cười, “Kết cục giống hệt năm xưa, không phải sao? Ván cờ giữa Trường Sinh Tử và Thiên Toán Tử, cuối cùng y vẫn thua ta một nước.”

Lời còn chưa dứt, cửa chính của Kiếm Các bị đạp tung, một bóng người xông vào, là Mộc Cát Sinh.

Sài Thúc Tân co người lại, không ngoảnh đầu nhìn.

Mộc Cát Sinh bước tới trước mặt Họa Bất Thành, “Trường Sinh Tử, thắng bại chưa phân, đừng vội nói bừa.”

“Không biết Thiên Toán Tử còn có thể lấy ra quân cờ nào…” Họa Bất Thành đang định cười thì chợt nhìn thấy món đồ trong tay y, đột nhiên ngưng bặt.

Gã nhìn thấy thanh kiếm của Mạc Khuynh Bôi.

“… Ngươi tìm thấy nó ở đâu?!”

“Chuyện này không quan trọng.” Mộc Cát Sinh đáp: “Năm xưa sư phụ từng bảo ta rằng, thanh kiếm được rèn bởi thầy đúc kiếm giỏi nhất sẽ mang linh tính của riêng nó, mà linh tính ấy sinh ra từ tâm cốt của người rèn.”

“Theo ta được biết, thanh kiếm này của sư phụ là do ngươi tặng.”

“Cũng chính tay ngươi rèn ra.”

Y rút kiếm, không đợi Họa Bất Thành kịp lên tiếng, đâm thẳng vào tim đối phương.

“Thần tiên bị thương nặng sẽ không chết được, ta biết chứ. Dẫu tim ngươi có hư tổn chí mạng, chỉ cần hồn phách còn đó, ngươi vẫn sẽ bất diệt.”

“Nhưng thanh kiếm này, có thể thay thế đoạn tâm cốt đã bị chặt đứt của ngươi.”