Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 10

Chương 10:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 10:

“Họ tên: Tần Túc

Ảnh chân dung: Giấy chứng nhận đính kèm.jpg

Chiều cao: 1m90

Mã số định danh: QS11111

Giới tính: ?

Bối cảnh: ?”

“???”

“!!!”

“......”

Trong khoảnh khắc bảng thông tin ấy xuất hiện trước mặt mọi người, một tài liệu mà lẽ ra phải khiến bọn họ náo động, k*ch th*ch, lại khiến toàn hiện trường như rơi vào câm lặng.

Không ai lên tiếng, từng người đều sững sờ, trầm mặc đến mức khiến người ta ù tai.

Ai có thể nói cho họ biết, những dấu “?” kia... rốt cuộc có ý nghĩa gì? Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy có một hồ sơ nhập học mà lại xuất hiện hàng loạt dấu hỏi như vậy. Cái loại thao tác thoạt nhìn vừa kỳ lạ, vừa bất hợp lý này, rốt cuộc là sao đây???

Giữa bầu không khí im lặng đến mức ngột ngạt, không ít học sinh vẫn khó lòng tin vào mắt mình, phải quét tới quét lui nhìn bảng hồ sơ mấy lượt.

Dù bọn họ có cúi xuống ngẩng lên, nhìn trái liếc phải, thì giao diện quang não mà Raymond đang chiếu ra... vẫn chỉ có thể dùng hai chữ “sạch trơn” để hình dung.

Ánh mắt nghi ngờ bất định của các học sinh cứ luẩn quẩn giữa bảng hồ sơ và Raymond, muốn hỏi nhưng lại ngập ngừng.

Raymond thì bắt đầu hoài nghi cả nhân sinh. Lúc này cậu đã không rảnh để quan tâm người khác nhìn mình kiểu gì nữa, bởi chính cậu cũng không thể tin được, cái tài liệu mà cậu tốn công, tốn sức mới moi được...

... lại là thứ có nội dung chẳng khác gì “ tờ giấy trắng đầy dấu chấm hỏi!?”

Lúc này đây cậu mới hiểu được, vừa rồi Cậu Theodore nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ đó có nghĩa gì. Cũng hiểu luôn vì sao Cậu Theodore chẳng cần suy nghĩ quá lâu, đã thản nhiên cấp cho cậu hồ sơ này.

Bởi vì... dù có cấp hay không, thì kết quả cũng chẳng khác gì nhau: chẳng có thông tin gì cả.

Trong ảnh giấy chứng nhận, người Alpha tóc đen kia mang ánh mắt bình thản, lạnh lùng đến mức vô cảm, như đang nhìn xuyên qua tất cả. Đôi mắt ấy hờ hững như thể đang chế giễu cái công sức mà bọn họ đã bỏ ra, lật tung cả trời đất chỉ để nhận về một kết quả buồn cười thế này đây.

Sự trào phúng, thật sự là căng tràn đến từng nét ảnh.

“À này... Hỏi chấm thiệt luôn hả?”

“Giỡn hả trời?”

“...... Không hiểu sao, dù là một hồ sơ thiếu thông tin đến mức nghèo nàn, tôi lại cảm thấy... rất hợp với cảm giác mà cậu ta mang lại. Lạnh lùng, xa cách, như thể từ trong xương cũng lạnh toát ra ngoài.”

……

“Khụ khụ… Raymond, có… có khi nào cậu đang đùa với tụi tôi không?” Có một Alpha rón rén lên tiếng.

Đùa?!

Sắc mặt Raymond trở nên khó coi thấy rõ. Cậu hít một hơi thật sâu, trịnh trọng nhìn khắp bạn bè xung quanh, ngữ khí kiên định:

“Các cậu, đây là sự thật. Tôi không hề đang đùa giỡn. Đây...là tất cả thông tin mà Trường Quân sự số 4 hiện đang có về người tên Tần Túc.” ánh mắt Raymond dừng lại ở hai chữ “Tần Túc” trong tài liệu.

“......”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai thốt nên lời.

Sau một lúc im lặng như chết, cuối cùng cũng có người cười gượng, cố gắng kéo lại không khí:

“Ha ha... Các cậu cũng đừng buồn nữa. Nhìn mặt tích cực đi ít nhất thì, chúng ta cũng đã biết được tên của cậu ta rồi còn gì. ‘Tần Túc’, không phải sao?”

“......”

“Vậy... cũng đúng ha?” – Mọi người nghẹn họng, không ai dám phản bác.

“Claire, chính cậu nói ra câu đó, chẳng thấy buồn cười lắm sao?”

Raymond khóe miệng giật giật, rốt cuộc cũng nói ra điều mà tất cả bọn họ đang nghĩ: “Biết được cái tên thôi, từ khi nào lại đáng để ăn mừng như vậy?”

Một nhóm người bọn họ đường đường chính chính tụ họp lại đây, tưởng rằng sẽ vén màn một bí mật động trời, mà cuối cùng lại cảm thấy vui mừng chỉ vì... biết được cái tên của người ta thôi đấy.Nực Cười?

Thật sự là... ai cũng không nhìn nổi.Sa đoạ đến mức này.

Tuy là bọn họ không dám hỏi thẳng, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ biết tên cậu ta trong tiết học đầu tiên kia mà. Nghĩ tới đây, ai nấy lại càng thấy mình... thật đáng buồn cười.

“......”

Lời Raymond nói, như một cú đánh khiến cả đám phải tỉnh ngộ.

Thông thường, hồ sơ nhập học càng chi tiết, các danh hiệu ghi trong đó càng nhiều, thì chủ nhân của hồ sơ ấy càng có địa vị cao, thân phận càng không tầm thường.

Ngược lại, một hồ sơ thiếu thông tin đến trống rỗng thì thường biểu thị: người này chán ngắt, không có gì nổi bật, chỉ là một nhân vật mờ nhạt như bao người qua đường khác.

Nhưng trong những trường hợp không tầm thường, nếu hồ sơ chỉ ghi vỏn vẹn những thông tin cơ bản mà ai cũng sẽ biết như: “Họ tên”, “ID thân phận”, “Giấy chứng nhận nhập học”... còn lại đều là dấu “?”, vậy thì ngược lại, rất có thể người này chẳng hề đơn giản

.

Không chừng còn tôn quý hơn bất cứ ai có một đống danh hiệu lấp lánh trong hồ sơ.

Đến lúc này, tất cả đều đã nhận ra rất rõ ràng: “Tần Túc” là một tồn tại mà bọn họ chỉ có “tôn kính từ xa”.

“Giải tán đi.” – Raymond đau đầu đóng lại quang não.

Những người khác cười gượng vài tiếng rồi lần lượt tản đi.

Ngày hôm sau, buổi trưa.

Trên diễn đàn Trường Quân sự số 4, một chủ đề mới được đăng lên chưa đầy 30 phút đã bị đẩy lên top bài viết hot nhất.

Thế giới truyện tranh, 12:30 cũng chính là 0:30 ở thế giới hiện thực

.

Sau khi trở lại thế giới truyện tranh được nửa giờ, Tần Túc đang cẩn thận xem lại thông tin phân lớp của học sinh mới thì bỗng nhìn thấy hệ thống xuất hiện thông báo: [Chỉ số hảo cảm tăng lên].

Tần Túc: “?”

“Hệ thống, có chuyện gì vậy?”

Trước đây, vào lúc lễ nhập học diễn ra, vì hiệu ứng sân khấu được đẩy lên cao trào, nên chỉ số hảo cảm của cư dân bản địa từng tăng vọt. Nhưng sau đó, khi màn sân khấu khép lại, thì chỉ số hảo cảm cũng như thủy triều rút xuống chỉ tăng rất chậm và ngẫu nhiên.

Thế mà giờ đây, chỉ số hảo cảm tuy chưa đến mức bùng nổ như trong lễ nhập học, nhưng tốc độ tăng trưởng lại nhanh gấp nhiều lần so với những giờ trước đó.

Tần Túc, vốn có thói quen quan sát tỉ mỉ và theo dõi biểu đồ tăng giảm từng phút một, lập tức nhận ra điểm bất thường.

【23 phút trước, trên diễn đàn có người đăng một chủ đề độ hot cực cao.】

Diễn đàn?

Giao diện “quang não” theo suy nghĩ thoáng qua của Tần Túc hiện ra ngay trên diễn đàn học sinh Trường Quân sự số 4, được bày ra trước mắt anh.

Dựa vào từ khóa “nhiệt độ cao” mà hệ thống báo, Tần Túc không mất công tra cứu, chỉ cần nhìn ngay thông báo về thời gian và mức nhiệt trên diễn đàn là đủ biết.

【… Nói thật đi, mấy người tò mò về vị Alpha kia đến thế nào, tất cả đều tìm được câu trả lời ngay chỗ này... Cái quỷ thật!! Một cơn lửa giận bùng lên trong lòng! (xốc bàn) (giận quăng ngã) (quá táo bạo) 】[1][2][3]…[26][27][28]… hot

Tần Túc: “……”

Chỉ cần xem qua tiêu đề thôi, Tần Túc đã cảm nhận được sự oán hận cực kỳ mạnh mẽ từ chủ bài đăng.

Nhưng rõ ràng, chỉ số hảo cảm đang tăng, chứng tỏ bài viết không phải đang mắng mình.

Xác nhận không bị mắng, Tần Túc mới tò mò nhấp vào xem kỹ bài viết kia rốt cuộc nói gì.

[0L: Vô nghĩa, không nói nhiều, xem đi: Chụp hình.jpg]

Anh lờ mờ nhận ra bức ảnh kia chính là giao diện cá nhân nhập học của “Tần Túc” trên hệ thống mà anh từng thấy.

Tần Túc: “......”

Quả nhiên, bọn họ đúng là đã biến hồ sơ nhập học cá nhân của anh thành một thứ để… bái trời lạy đất.

[1L: Đi vào xem, tôi còn tưởng: “Đến mức này sao? Lửa giận lớn vậy?” Nhưng sau khi xem xong, tôi đành nói một câu: Hiện tại đã có hai cơn giận, hồ sơ ngắn cũn cỡn vậy, bối cảnh còn là ‘?’ nữa mà tôi chỉ biết nhịn! Nhưng mà! Ai bịa ra cái này? Giới tính toàn là ‘?’??? Nhìn vào mắt tôi này! Trả lời tôi điiii!]

[2L: Thật đúng là quá sức rồi, giờ đã đến ba cơn lửa giận… Nhưng mà quay lại chuyện chính, tên anh là ‘Tần Túc’!!! Nghĩ đến vị Alpha kia, tên đã toát ra khí chất cao quý lãnh khốc khiến người ta chỉ biết kính phục!]

[3L: Vì hồ sơ quá ngắn mà sinh ra 4 cơn lửa giận, nhưng… Tần Túc!!! Tôi thật sự biết tên anh ta rồi! (ý mãn)]

[4L: Năm cơn lửa lên rồi… Nhưng… thật tốt quá đi, dù thật giả thế nào, cái tên ‘Tần Túc’ nghe là thấy rất thật rồi đó!]

[5L: Sáu cơn rồi… Trước đó tin đồn về thân phận ID đều rất chuẩn xác, có khuynh hướng hồ sơ này thật sự chính xác, nên…là…rất có thể tên thật sự ‘Tần Túc’!!!]

...

[9L:…10 cơn rồi… Tần Túc!!! (an tường nằm yên)]

[10L: Bản chất con người quả là máy đọc lại (cười)]

[11L: Xem mấy dấu ‘?’ trong ảnh mà tôi chỉ còn biết “???” Đây là hồ sơ gì vậy? Quá giả đi! Đến cả tóc tôi cũng ngắn cỡ này???]

[12L: Có lẽ quá mức thái quá mới đúng là sự thật.]

[13L: Cái kiểu hồ sơ này, ban đầu tôi còn tưởng “cười đến phát tài, ai mà tin chứ?”, nhưng nghĩ lại, vị Alpha tóc đen kia khí thế ngút trời, đúng là kim cương hàng thật rồi !!!]

[14L: Dạng hồ sơ thần bí khó lường của đại lão Alpha đều thế này cả, nhìn dòng chữ ‘cấp bậc B, giới tính nam Alpha’, tôi chỉ biết thốt lên: Ghen tị, hận không thể rơi nước mắt (bushi)]

...

[99L: Không hiểu liền hỏi, rốt cuộc là sao mà giới tính đều là ‘?’ hết vậy?]

[100L: Lý trí phân tích một lượt, theo tôi tình huống này có thể chia làm ba loại.

Loại thứ nhất: Tư liệu cá nhân là trường hợp cực hiếm, ngàn năm mới gặp một lần, không thuộc hệ ABO của chúng ta, chỉ tồn tại trong những lời đồn cổ xưa nhất của nhân loại. Người xưa sống không quá một trăm tuổi, tám chín mười tuổi đã được xem là người có tuổi thọ cao, vượt qua trăm tuổi thì được coi là lão trường thọ, thậm chí còn có truyền thông bản địa đưa tin về những lão nhân ấy. Nhưng họ đã biến mất từ lâu rồi. Giới tính của họ không thuộc sáu loại hiện hành trong hệ ABO: nam Alpha, nữ Alpha, nam Omega, nữ Omega, nam Beta, nữ Beta, mà đều là ‘?’;

Nghe đến đây, Tần Túc chỉ biết im lặng.

Loại thứ hai: Tư liệu cá nhân có cấp bậc, tầm ảnh hưởng vượt xa người thường, vượt quá khả năng dò xét của Liên Bang hiện tại;

Loại thứ ba: Bối cảnh quyền lực quá mạnh, khiến thông tin về anh ta không thể công khai, thành ra bí mật.

Vậy các bạn nghĩ ‘Tần Túc’ thuộc loại nào?]

[101L: Tôi dựa trên suy luận, cùng những chứng cứ từ trên diễn đàn, trước hết loại trừ cái thứ nhất, vì không thể có chuyện người cổ xưa tồn tại đến giờ được!]

[102L: Trên diễn đàn ai cũng biết loại thứ nhất không khả thi.]

[103L: + thân phận ID]

...

Hơn ba mươi lượt thảo luận đều chọn đáp án “bài trừ loại thứ nhất”.

“......”

Tần Túc mỉm cười, xin chúc mừng mọi người, các bạn đã bài trừ chính xác phương án đầu tiên.(Edit: ăn dưa vui không anhh)

Sự thật là, anh đúng là một trong những người “cổ xưa nhân loại” trong truyền thuyết, những người không sống quá một trăm tuổi.

...

[136L: Vậy đáp án chỉ còn hai phương án khả năng cuối cùng. Tôi nghiêng về loại thứ hai, vì trong nghi thức nhập học, có thể cảm nhận rõ ‘Tần Túc’ tỏa ra khí chất uy nghiêm, lạnh lùng, chứng tỏ cấp bậc thông tin của anh ta nhất định cực kỳ siêu phàm, thoát tục, không thể phân định rõ nên tạm để dấu hỏi.]

[137L: Nhưng tôi cũng nghiêng về loại thứ ba. Từ đầu đến chân, trang phục của anh ta đều rất tỉ mỉ, toát lên vẻ xa hoa quý phái. Tôi từng nhìn vài hành tinh, chưa từng thấy cái gì giống như vậy! Đó rõ ràng là dấu hiệu của một ‘bối cảnh’ đặc biệt, thể hiện cho thân phận vô cùng cao quý!]

...

Trên diễn đàn Trường Quân sự số 4, học sinh đã tranh luận kịch liệt quanh hai khả năng cuối cùng này trong hơn 100 lượt thảo luận.

Hạ Mục Chi cọ cằm, dựa vào cảm nhận từ “Tần Túc” và mối quan hệ giữa hai bên, sau khi suy nghĩ kỹ càng, cẩn thận gửi một dòng tin nhắn:

[288L: Nếu là “Tần Túc”, tại sao không thể là cả hai phương án cuối cùng đều đúng nhỉ?]

Mặc dù chưa biết tại sao “Tần Túc” lại để mắt đến bọn họ ngay từ ngày đầu tiên ở trường quân sự thứ 4, nhưng trước mắt, cậu ta chưa từng thật sự gây tổn thương đến bốn người bọn họ.

Cậu không trộn lẫn cảm xúc cá nhân, mà luôn nói thẳng những suy nghĩ của mình.

[289L: Trời ạ, bừng tỉnh ra rồi! Góc nhìn mới đã xuất hiện!!! Cảm ơn lầu trên! Tuyên bố đây là sự thật! (tán thưởng)]

[290L: Chính xác, ước gì “Tần Túc” chính miệng nói ra, tất cả đều muốn biết!]

Góc nhìn mới của Hạ Mục Chi khiến các thành viên diễn đàn hứng thú, cuộc thảo luận ngày càng sôi nổi.

Hạ Ôn Viễn “ước gì” có thể nuốt chửng những lời này. Tài khoản của Hạ Mục Chi trên diễn đàn đã được cậu ta tra cứu kỹ càng.

Chưa từng có người nào mà thấy tài khoản chính của Hạ Mục Chi tự mình lên tiếng trả lời, nội dung còn là về dự đoán “Tần Túc”, khiến Hạ Ôn Viễn rùng mình co rúm lại.

Hạ Mục Chi… thực sự đang chú ý đến “Tần Túc”.

Alpha cùng Alpha… cậu ta cũng không phải chưa từng nghe qua.

Hạ Ôn Viễn bất giác đưa ngón tay lên, không kiềm được mà gặm móng tay, nét mặt âm u.

[291L: Ha ha, dựa vào cái gì mà loại trừ được loại thứ nhất?]

Người kia rõ ràng là Raymond.

Tin vui là có tư liệu về Alpha thần bí.

Tin xấu là Alpha quá xuất sắc, khiến Hạ Mục Chi chú ý đặc biệt.

Trong chốc lát, Hạ Ôn Viễn cảm thấy như đang tự đá vào chân mình, ngậm ngùi nghẹn ngào.

[292L: ? Đây là một âm mưu sao?]

[293L: Đúng rồi, hẳn là âm mưa gì đó, nhìn giao diện cũng cảm nhận được vị chua khó chịu.]

“...Thật không thể chịu nổi!”

Cùng lúc ấy, với giọng châm biếm, không giữ được nữa, Hạ Ôn Viễn thốt ra câu chửi thề, sắc mặt càng thêm đen lại.

Tần Túc: “......”

Đây là tính là gì nhỉ? Chân lý… thường nằm trong tay một số ít người?

...

[502L: Nhìn những bức ảnh này và những phân tích từ các bạn học, tâm trạng tôi từ nghi ngờ đã chuyển thành “quả không hổ là anh ấy”, tất cả đều có lý giải thỏa đáng.]

[503L: Giờ tôi chỉ có thể thốt lên: “ Nếu là Tần Túc, tư liệu như thế hoàn toàn là chuyện bình thường!”]

[504L: Ai mà nói không phải đâu!]

...

Dù chưa đọc hết những bình luận đó, nhưng nhìn đến đây, Tần Túc đã hiểu rõ vì sao chỉ sau một đêm, diễn đàn của trường quân sự thứ 4 lại bùng nổ một làn sóng hảo cảm mạnh mẽ đến vậy.

Ở một khía cạnh nào đó, “tư liệu” của anh thỏa mãn trí tò mò của cư dân bản địa trong ảo tưởng “cảm giác chờ đợi”.

Chính vì vậy, anh có thêm 720 phút sinh mệnh giá trị, hiện tại chỉ còn lại 2280 phút 26 giây đếm ngược.

Nói cách khác, trước mắt anh vẫn còn hơn một ngày để sống, ngày mà lớp học chính thức gặp mặt, anh chắc chắn cần điều phối ra mùi “tin tức tố” độc nhất vô nhị, để một lần nữa thỏa mãn sự “chờ mong” của các bạn học.

Sau khi thỏa mãn sự tò mò của bản thân, Tần Túc đóng cửa diễn đàn, tiếp tục chìm vào tư liệu.

Thời gian lớp chính thức ngày càng đến gần, anh không nhiều thời gian để chuẩn bị.

Dù là trong thế giới truyện tranh hay thế giới hiện thực, trừ đi năm giờ ngủ cần thiết, thì trong cả hai thế giới mà Tần Túc xuyên qua, anh cũng không dám lơ là, tiếp tục nghiên cứu tư liệu và điều phối tin tức tố, theo dõi từng chuyển biến nhân thế.

Thế giới truyện tranh: rạng sáng. Thế giới hiện thực: 12 giờ trưa

.

Sau khi xem xong tư liệu, chưa đầy một giây sau, anh bị truyền tống về ký túc xá, Tần Túc vừa mới chuẩn bị đẩy cửa ký túc xác bước vào. Thì bên tai anh vang lên tiếng bạn cùng phòng kinh hãi gọi:

“Tần… Tần Túc???”

Sau buổi học tự chọn sáng, vừa trở lại ký túc xá, Giang Lộ cứng ngắt nhìn vào tên nhân vật Alpha bí ẩn trong 《Truyền Thuyết Tinh Tế》, đồng tử liền động đậy.