Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 11
Chương 11:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 11:
“Ân?”
Nghe thấy tên mình, Tần Túc đẩy cửa bước vào với vẻ nghi hoặc, thuận tay khép nhẹ cánh cửa lại, lặng lẽ đứng chờ. Ánh mắt dừng lại trên người Giang Lộ.
“!”
Vừa nghe thấy tiếng nói trầm thấp của Tần Túc cùng với tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, cảm xúc đang dâng trào kích động khiến Giang Lộ giật nảy người, hoảng hốt đến mức theo phản xạ khua loạn tay, cuống cuồng đè mạnh bản thân xuống mặt bàn, giả vờ như không có chuyện gì.
Động tác kỳ quặc của Giang Lộ khiến ánh mắt Tần Túc khẽ dừng lại trên khuôn mặt cứng đờ của cậu. Kết hợp với những tình tiết mới trong bộ truyện tranh và hành vi khác thường của Giang Lộ gần đây, Tần Túc trong lòng đã lờ mờ đoán được vài phần.
Giang Lộ lúc nãy gọi… hình như là nhân vật trong "truyện tranh".
Hai giây yên lặng ngắn ngủi trôi qua. Sau khi kịp phản ứng lại, Giang Lộ nuốt nước bọt, cứng ngắc quay đầu đối mặt với Tần Túc. Đối diện với ánh mắt nhàn nhạt đang dò xét từ trên xuống dưới, đầu óc cậu như bị kéo căng, buột miệng nói :
“Cái kia… ha ha ha, giữa trưa tốt lành nha.”
“……”
Nói xong câu đó, Giang Lộ xấu hổ đến mức chỉ muốn lấy ngón chân mà đào một cái hố chôn luôn mình xuống đất.
Cậu thật sự... ngại quá đi mất!
“...Giữa trưa tốt.” Rõ ràng Giang Lộ vẫn chưa hoàn hồn. Tần Túc cũng không hỏi nhiều, chỉ khẽ gật đầu, sau đó đi về phía bàn học làm việc của mình. Anh không ngồi xuống, mà bắt đầu tìm quyển sách cần dùng cho tiết học buổi chiều.
“……”
Thấy Tần Túc rất nhanh đã quay lưng lại với mình, đầu ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng lần lượt lướt qua từng cuốn sách được xếp gọn gàng trên giá, Giang Lộ len lén vỗ ngực.
May mà Tần Túc không hỏi thêm gì, nếu không...
Ánh mắt Giang Lộ lại nhìn về phía mặt bàn, nơi cậu vừa úp mặt xuống, gương mặt rõ vẻ rối rắm.
Cậu vạn lần không ngờ, trong bộ truyện tranh 《Truyền Thuyết Tinh Tế》 mà gần đây cậu rất thích, nhân vật Alpha mới xuất hiện lại tên là… “Tần Túc”.
Tên giống hệt bạn cùng phòng, không chỉ trùng âm mà ngay cả cách viết cũng giống!
Từ từ đã… Tần Túc trong truyện cao 1m90, tóc đen, mắt đen… bạn cùng phòng cậu cũng vậy!
Điều quan trọng hơn là mặc dù nhân vật 2D và người thật ngoài đời vốn dĩ khác biệt lớn, nhưng… trước đây cậu chưa từng để ý. Sau khi bắt đầu so sánh thông tin giữa bạn cùng phòng Tần Túc và đại lão Alpha trong truyện tranh, Giang Lộ bắt đầu lén quan sát. Rồi cậu bỗng nhận ra, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh lùng và khí chất của bạn cùng phòng mình, thực sự giống hệt nhân vật trong truyện! (Edit: mặt trời chân lý chói qua timm)
Càng nghĩ, ánh mắt Giang Lộ nhìn Tần Túc lại càng kỳ lạ. Nhiều lần muốn mở miệng nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng không dám.
Tê…
Trong quãng thời gian gặp gỡ ít ỏi, cậu chưa bao giờ thấy Tần Túc đọc truyện tranh hay tiểu thuyết.
‘Này, Tần Túc, cậu có xem truyện tranh không? Trong truyện có người trùng tên với cậu đó, nhất định phải đọc hết toàn bộ nha! Để nhỡ xuyên vào truyện còn biết đường mà xoay sở!’
Chỉ cần tưởng tượng đến ánh mắt lạnh tanh của Tần Túc khi liếc nhìn mình, Giang Lộ liền rùng mình một cái, điên cuồng lắc đầu.
Xuyên truyện gì đó… nghe thôi đã thấy vô lý cực kỳ rồi. Đó chỉ là mấy lời đùa vui vô căn cứ. Chỉ có những người mê truyện tranh và tiểu thuyết như cậu mới tin tưởng rằng thế giới trong đó là ‘thế giới song song’ tồn tại thật sự.
Tần Túc thì khác.Cậu ấy chưa từng đọc, nhìn qua đã thấy là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định. Chắc chắn sẽ không tin mấy chuyện này đâu.
Chính mình nói như vậy… Tần Túc có khi sẽ nghĩ cậu bị bệnh thần kinh mất thôi?
“Có chuyện gì muốn nói với tôi à?” Tần Túc tìm được sách, xoay người lại, thấy Giang Lộ co rụt cổ, còn đang lắc đầu nguầy nguậy, rõ ràng trong lòng có chuyện gì đó đang giấu, đến mức hoảng loạn.
“A? À… Không có, không có gì cả.” Giang Lộ hai tay nắm lấy lưng ghế, đầu lắc như trống, không dám nói lời nào.
“...Vậy, hẹn gặp lại.” Tần Túc cũng không ép hỏi. Anh không muốn phí thời gian ở ký túc xá, cầm sách rời khỏi phòng đi về phía khu chung cư. Trừ tiết học bắt buộc lúc 2 giờ chiều chiếm một chút thời gian ra, phần còn lại trong thế giới hiện thực anh còn phải hoàn tất điều phối tin tức tố từ hôm qua, đồng thời còn cần đặt may vài bộ quần áo mới.
Giang Lộ: “Hẹn gặp lại…”
Nhìn cánh cửa phòng được khép lại nhẹ nhàng, Giang Lộ lặng im chờ hơn mười giây, xác định Tần Túc không quay lại nữa mới hét lớn:
“A a a a rồi, rồi giờ phải làm sao mới tốt đây!!!”
Cứ nghẹn hoài như vậy, không chịu nổi nữa, Giang Lộ đành lên diễn đàn truyện tranh, đăng một bài viết:
【Không hiểu nên hỏi, đột nhiên phát hiện mình có một người bạn, lại trùng tên trùng họ với nhân vật mình truy đuổi trong truyện, phải làm sao đây? Online chờ, gấp lắm rồi!!!!】
[0L]:
Nói ra các vị có thể không tin, nhưng tôi xin thề trên danh nghĩa suất “nghiên cứu sinh” của chính mình bảo đảm! Thông tin bạn cùng phòng của tôi y hệt như khuôn đúc với nhân vật đại lão trong một bộ truyện tranh nào đó (mọi phương diện luôn)!!! Vấn đề là giờ tôi nên nói sự thật này cho cậu ấy biết không, để cậu ấy đọc kỹ truyện tranh, ngừa lỡ đâu xuyên vào truyện còn biết đường mà xoay sở. Nhưng liệu tôi có bị mắng không? (Cảnh báo cao độ: Bạn cùng phòng của tôi từ đầu đến chân đều giống nhân vật đại lão kia, siêu “không dễ chọc”!)
[1L]:
Suất nghiên cứu sinh luôn? Chơi tới bến vậy à.
[2L]:
Không tin đâu, trừ phi có ảnh chụp làm bằng chứng (đầu chó cười).
[3L]:
Tự biên tự diễn à?
[4L]:
Nói thật, “người bạn” của chủ thớt có phải là chính chủ thớt không?
[5L] (Giang Lộ reply):
Chụp lén? Không được đâu! Thật sự không phải là tôi!!! Không phải tự biên tự diễn, là sự thật đó!
Dù cho cho cậu một trăm lá gan, cậu cũng không dám chụp lén ảnh của Tần Túc đăng lên mạng. Hơn nữa, nếu cậu mà dám, thì khi phát hiện chuyện này cậu đã sớm “bùm bùm bùm” nói hết với Tần Túc rồi, đâu cần nghẹn đến mức này!
[6L]:
Chủ thớt không có đầu óc à? Nhất định phải chụp lén sao? Không phải là bạn mình sao? Không có chụp ảnh chung hả? Ha ha, quả nhiên 4L nói trúng tim đen rồi, người bạn kia chính là cậu (ánh mắt khinh bỉ).
[7L] (Giang Lộ):
…Nói cũng đúng ha, đúng là có chụp ảnh chung, nhưng… nhưng mà không được đâu! Như vậy là xâm phạm quyền riêng tư của người ta, nếu bị lan truyền ra chắc tôi sẽ “được mời đi uống trà mất”, đừng hại tôi!
Dù là từ mặt pháp luật hay đạo đức, cậu cũng không dám làm vậy đâu.
[8L]:
Không hiểu nổi luôn, cái này cũng không được, cái kia cũng không dám làm, vô dụng!
[9L]:
LZ không nói, là vì một mặt “không được” (cười nham hiểm).
[10L]:
Truyền xuống dưới: LZ “không được”.
[11L]:
Nhắc đến “không được”… từ từ, gần đây “Ôn Đệ” trong truyện tranh cũng rất “không được” đó nha. LZ nói không chừng chính là fan “Truyền Thuyết Tinh Tế” kia hả? Vị đại lão nhân vật kia… không lẽ chính là đại lão số 1 tên Tần Túc?!
[12L]:
Nếu là người đó… ừm, tôi đảm bảo LZ nói thật, không bốc phét chút nào, đúng là… ảo thật đấy. Mà khoan, LZ có phải là bạn cùng phòng của ảnh không?
Giang Lộ đọc tới đây, bị vạch trần liền tự nhéo mình một cái cho tỉnh táo, vội vàng vỗ ngực đánh chữ phủ nhận:
[13L]:
Tôi không phải! Không có! Đừng nói bừa!!!
[14L]:
Chậc chậc chậc, ba dấu chấm than liên tục luôn… đúng kiểu “lạy ông tôi ở bụi này” rồi còn gì, xem ra chính là “bạn cùng phòng” của vị kia không sai được.
[15L]:
@12L, có ảnh không? Gửi riêng đi? Cho chúng tôi đánh giá thử xem?
[16L]:
@15L, đừng mơ. Ở hậu trường giờ đây toàn tin nhắn xin “xem bạn của chủ thớt”, đừng ai mong đợi, không dám gửi đâu. Thật sự không dám, trừ khi muốn cậu ta được mời “đi uống trà đá” (cười mỉm). “Bạn của chủ thớt” kia đúng là không dễ chọc đâu.
[17L]
: Chủ thớt đúng là xem truyện tranh nhiều quá, xem đến lú đầu luôn rồi. Cười muốn khùng luôn? Trùng tên trùng họ thôi mà làm gì căng? Thật sự tin có người có thể xuyên vào truyện tranh á? Đùa gì thế không biết. Nếu dễ vậy thì quốc gia chúng ta còn cần chi làm bao nhiêu tiền, cho các dự án nghiên cứu khoa học nữa? Chủ thớt cho tôi xin phương thức liên hệ với, già rồi mà vẫn còn bị dụ mua thực phẩm chức năng là hiểu rồi đó nha! (cười nhe răng)
[18L]
: Ờm... Cũng không đến mức phải mắng người đâu ha. Dù thật hay giả thì chủ thớt cũng là xuất phát từ lòng tốt thôi. Mình đều là bạn bè cả, không vì chuyện nhỏ này mà nổi giận đâu. Cứ yên tâm mà chia sẻ nhé!
Thấy đến comment của [18L], phía sau lại có thêm không ít người nhắn tin hỏi Giang Lộ có phải thật sự là “Tần Túc” trong truyện không, khiến anh sợ đến mức phải vội vàng xin xóa bài viết.
Không lâu sau, bài viết bị quản trị viên xóa đi. Giang Lộ lập tức đổi tên tài khoản thành một chuỗi ký tự loạn xạ, ảnh đại diện cũng đổi thành hình mặc định ban đầu.
Làm xong hết những việc đó, Giang Lộ thở phào một hơi dài.
Nghĩ lại dòng bình luận cuối cùng trước khi bài bị xóa, Giang Lộ bỗng trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó...
Vì đã thông báo với trợ lý Khương từ trước, nên khi Tần Túc đến khu chung cư, trợ lý Khương đã mang người đến chờ sẵn.
Tần Túc yêu cầu 11 tiếng đồng hồ cộng thêm 50 phút để xuyên lại vào thế giới truyện tranh, mà thân thể hiện tại của anh thì bộ quần áo cũng phải được may sát theo từng chi tiết. Bởi vậy, thời gian hoàn thiện chỉ có đúng mười một tiếng, để đạt hiệu quả như mong muốn, đội ngũ làm việc được điều động rất đông.
May là khu chung cư của Tần Túc đủ rộng, nên cũng không đến mức chen chúc. (Edit: tính ra ảnh là phú nhị đạiii..)
Yêu cầu định chế quần áo từ trước đã được trợ lý Khương truyền đạt, Tần Túc đầu tiên là đo lại số đo cơ thể, sau đó ngồi xuống để đo phần chân và phục dựng hình dáng chân từng chi tiết một.
Khi mọi việc đang tiến hành ổn thỏa, Tần Túc nhìn thấy trên điện thoại hiện lên một cuộc gọi quen thuộc, chuyển máy trả lời: “Chị à.”
“Gầy đi hay béo lên đấy?” Rõ ràng chỉ mấy hôm trước kích cỡ đo vẫn còn vừa y người, giờ lại phải đo lại lần nữa. Lúc nghỉ ngơi ngắn ngủi, chị Tần Đại thấy được tin từ trợ lý Khương, liền bắt đầu tám chuyện ngay với chính chủ.
“…Gầy.”
Sau vài ngày liên tục làm việc suốt 19 tiếng mỗi ngày, trừ đi 6 tiếng nghỉ ngơi ít ỏi, Tần Túc phát hiện cân nặng của mình đã giảm nhẹ.
Dù không nhiều, nhưng sau khi lướt qua diễn đàn vườn trường mười mấy giờ trước, anh biết rõ cư dân bản địa trong truyện tranh, sẽ soi anh từ chân tóc tới ngón chân. Thậm chí, trên người có logo hay không cũng bị kiểm tra kỹ lưỡng.
Thật sự là dùng kính lúp mà "nghiên cứu" anh luôn rồi.
Chỉ cần có chút vải thừa không đúng chỗ, cũng có thể trở thành “điểm sơ hở” khiến người ta nghi ngờ thân phận “đại lão” mà anh đang ngụy trang.
Anh không thể để lộ bất kỳ "điểm yếu" tiềm ẩn nào, không thể để đến khi lớp gặp mặt chính thức bắt đầu, lại bị bất kỳ khán giả nào nhìn ra chuyện quần áo anh mặc không vừa người.
Để chị không phải lo, Tần Túc nhanh chóng bổ sung:
“Đừng lo, vẫn đang trong trạng thái bình thường.”
“Ừ.” Tần Đại khẽ hắng giọng, cũng không lo em trai mình dám nói dối. Dù sao Tiểu Khương đang ở ngay cạnh, nếu thật sự gầy quá mức thì không thể giấu được.
“Chị, chỗ chị sao ồn quá vậy?” Từ đầu tai nghe vọng lại tiếng gió hú dữ dội, Tần Túc lo lắng hỏi:
“Vẫn ổn chứ?”
Rõ ràng trợ lý Khương nói chị đang ở trên máy bay, mà tiếng gió đó thì… làm gì có máy bay nào mà nghe ồn ào kiểu ấy?
Ở giữa tâm bão gió lốc, mặt của Tần Đại bị gió tạt tới mức khô nẻ, nhưng vẫn dán trên đó, lớp mặt nạ giấy có vẻ đẹp lạnh lùng đầy âm trầm. Nghe em trai hỏi han, cô đáp ngắn gọn:
“Cũng ổn.”
Một người bình thường như cô, lại bị cuốn vào phó bản quái đàm trong dòng vô hạn lưu kinh dị, trở thành “Boss” nói ra ai mà tin?
Không chỉ phải đề phòng đám NPC quỷ quái tìm cách ‘đồng hóa’ mình, kéo cô hoàn toàn hòa vào không khí âm u của phó bản, cô còn phải cẩn thận không để những người chơi phát hiện rồi g**t ch*t.
Một bên trừ tà, một bên “chặt sân khấu” bằng cách cực kỳ mạnh tay, cuộc sống kiểu này đã sớm trở thành công việc hằng ngày của cô. Thậm chí hiện tại, thuận buồm xuôi gió đến mức vẫn có thể vừa giải quyết phó bản vừa tám chuyện với em trai. (Edit: ômmmm đùi, phú bà ơiiii..khụ khụ)
“Chậc…” Tần Đại còn định nói gì đó, nhưng thấy bên ngoài đang nổi lên một dị biến của “Cơn lốc ngoại truyện”, cô hơi cau mày, chỉ kịp vội vã nói:
“Lần sau nói tiếp,”
rồi lập tức cúp máy.
Tút… tút… tút…
Nhìn màn hình điện thoại bị ngắt cuộc gọi, Tần Túc lo lắng nhíu mày.
Từ ba năm trước, khi chị anh bắt đầu chìm đắm vào cái gọi là “nghiên cứu trừ tà” với “nghiên cứu chân lý”, anh đã biết chị ấy đang giấu anh điều gì đó.
Giờ phút này, Tần Túc bắt đầu cân nhắc xem liệu mình có thể mang được món đồ “đặc sản” nào từ thế giới tinh tế trở về không? Để giúp chị anh vượt qua giai đoạn khó khăn.
Cho dù… hiện tại ở thế giới truyện tranh này, anh nghèo đến mức không có nổi một đồng tinh tệ trong tay.
Nhưng cũng không sao. Là trường quân đội mà, cái gì có thể thiếu chứ vũ khí thì chắc chắn không bao giờ.
Căn cứ vào chương trình học năm tư của trường quân sự, trước khi tốt nghiệp, mỗi học sinh đều phải trải qua vô số cuộc chiến thực chiến.
Anh có vô vàn cách để "kéo lông dê" từ chiến trường.
Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ lên lớp bắt buộc, Tần Túc mới đặt mấy ống tinh dầu điều phối xuống, rời khỏi khu chung cư.
Trợ lý Khương vẫn ở lại, tiếp tục trông coi.
Vì có chiều cao vượt trội, Tần Túc thường ngồi ở những hàng ghế cuối trong lớp. Mà mỗi lần như vậy, xung quanh anh hầu như cũng chẳng có ai ngồi gần.
Nhưng lần này, Giang Lộ lại ngồi ngay dãy ghế trước anh.
Học sinh trong lớp được tự chọn chỗ ngồi, nên việc này cũng không khiến Tần Túc thấy kỳ lạ. Anh thậm chí không thèm nhìn Giang Lộ lấy một cái, hoàn toàn đắm chìm trong bài giảng của giảng viên.
Chỉ có điều, khóe mắt anh thoáng thấy bạn cùng phòng của mình nhiều lần có ý muốn quay đầu lại, nhưng rồi lại chần chừ, cứ động một tí lại giả vờ như vô ý.
Đến 2 giờ 45 phút chiều, chương trình học kết thúc. Tần Túc đứng dậy rời khỏi lớp qua cửa sau.
Nhưng lần này, bước chân anh đi chậm hơn thường lệ.
Người đầu tiên phát hiện sự thay đổi trong không khí là Giang Lộ. Như thể cảm thấy nguồn lạnh lẽo rút xa khỏi mình, cậu vội vàng đứng dậy, chạy đuổi theo.
“Cái đó… Tần Túc, chờ… một chút…”
Lời còn chưa dứt, Tần Túc đã dừng bước, quay người lại đối mặt.
Câu tiếp theo anh nói rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy:
“Nói đi.”
Vì phép lịch sự khi trò chuyện, anh rũ mắt nhìn thẳng vào đôi mắt của bạn cùng phòng, yên lặng mà chăm chú.
Dưới áp lực từ ánh nhìn vô cùng mạnh mẽ của Tần Túc, Giang Lộ khẽ l**m đôi môi khô khốc, hít sâu một hơi. Sau vô số lần luyện tập lời thoại trong đầu, cậu quyết định “bất chấp tất cả”, một hơi nói hết:
“Chuyện là… tôi phát hiện thông tin của cậu rất giống với một nhân vật trong truyện tranh tên là 《Truyền Thuyết Tinh Tế》. Cho nên tôi muốn hỏi cậu có muốn xem thử nội dung truyện không? Phòng khi sau này nếu có điều gì… siêu nhiên xảy ra, ít nhất cậu cũng có chuẩn bị trước!”
Chết tiệt, Tần Túc liệu có nghĩ cậu đọc truyện đến lú cả đầu không?!
Nói xong, Giang Lộ lo Tần Túc hiểu lầm là cậu đang nguyền rủa anh gặp chuyện chẳng lành, nên vội vàng thanh minh:
“Tất nhiên tôi không có ý nguyền rủa cậu! Chỉ là… chỉ là…”
Chỉ là cái gì nhỉ?
Đầu óc Giang Lộ thoáng cái rối như tơ vò, trống rỗng.
“Ừm, tôi biết rồi.” Đợi đến khi Giang Lộ dường như đã nói xong, Tần Túc mới chậm rãi mở miệng.
“Ơ… Hả?” Giang Lộ ngẩn ra. Sao lại dễ dàng chấp nhận vậy?
“Cảm ơn đã nhắc.” Giọng nói của Tần Túc không mang ý đùa cợt hay khinh thường. Đó là một lời cảm ơn chân thành, từ tận đáy lòng.
Anh không chỉ cảm ơn Giang Lộ vì đã nhắc nhở mình lúc này, mà còn cảm ơn vì cậu từng nhiệt tình chia sẻ cốt truyện hồi còn ngồi trong ký túc xá, không biết bao nhiêu lần.
Chỉ tiếc là… đã muộn.
Anh đã "xuyên truyện" mất rồi.
