Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 108
Chương 108:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………………….
Câu nói ấy khiến cả khoang thuyền lập tức chìm trở lại trong cơn giá lạnh tuyệt đối.
“Tần Túc hoàn toàn có thể đi cùng chúng ta, mặc kệ tất cả… Dù sao thì sớm muộn gì các học sinh cấp cao hơn cũng sẽ trở lại tiếp quản, chúng ta vốn dĩ chẳng cần quan tâm đến bất cứ thứ gì…”
“Chỉ cần Tần Túc chọn cách không quan tâm, thì đã có thể cùng chúng ta rời đi an toàn.”
“Nhưng…”
Hạ Mục Chi siết chặt nắm tay, ánh mắt không rời khỏi hình ảnh trong màn hình.
Càng lúc càng mờ đi theo khoảng cách rút xa của phi thuyền, giọng trầm xuống vì kìm nén cảm xúc:
“Lần trước, khi học sinh cấp cao bao vây một phần ba quần thể Tu Vẫn Thụ Cừu đã có 9 chiến hạm bị đánh tan, 7 người tử vong.”
“Cho đến hiện tại, chưa từng có trường hợp nào toàn bộ đội ngũ còn sống trở về sau khi đối đầu loại sinh vật này.”
“Nghĩa là… cho dù ai đến, cũng đều phải có người hy sinh.”
“Và Tần Túc... tất nhiên là biết điều đó. Ngay từ khoảnh khắc phát hiện tình hình dưới đáy nước, Tần Túc đã chọn con đường mà chỉ có một người chết. Tần Túc đã chọn gánh vác tất cả.”
Lời trần thuật trầm thấp của Hạ Mục Chi khiến cả khoang rơi vào sự yên lặng đến nghẹt thở.
“Hy sinh Tần Túc, đổi lấy...”
Sophia, đôi mắt đỏ hoe, đưa ánh nhìn lướt qua tất cả:
“Chúng ta. Và có thể là cả những học sinh cấp cao hơn còn đang trên đường đến đây. Như vậy… có đáng không?”
“Làm sao mà đáng?”
“Chúng ta là gì chứ? Chúng ta chẳng là gì cả.”
“Tần Túc… so với bất kỳ ai trong chúng ta đều quan trọng hơn. Không …khi cộng tất cả chúng ta lại, cũng không thể sánh bằng ý nghĩa tồn tại của Tần Túc.”
Hạ Mục Chi hít một hơi thật sâu, dứt khoát ngắt lời:
“Chính là vì Tần Túc cho rằng nó đáng giá.”
“Có lẽ…” Hạ Mục Chi như muốn níu kéo chút hy vọng mong manh, giọng run rẩy:
“Có lẽ Tần Túc còn có cách nào đó… mà với năng lực hiện tại của chúng ta, vẫn chưa thể hiểu được?”
Câu nói ấy khiến cả khoang thuyền rơi vào sự im lặng như tắt thở.
Tất cả đều tuyệt vọng muốn tin rằng phép màu tồn tại, nhưng lý trí lại gào lên rằng đó chỉ là hy vọng xa vời.
【...Đừng nói nữa, mắt tôi sắp rơi nước rồi】
【Dựa vào cái gì chứ? Tại sao lại viết cho một người như thế đi xuống tuyến chính? @tác giả ơi】
【Nếu được lựa chọn, tôi tình nguyện Tần Túc không cần gánh vác trách nhiệm nào, chỉ cần sống thôi cũng đã đủ rồi】
【Tôi khóc thật rồi. Từ giờ trở đi, dù trong lòng có nốt chu sa hay bạch nguyệt quang gì đi nữa, cũng không thể so với Đại lão số 1 của tôi!】
【Không dám nhìn tiếp nữa...】
00:00 – Thế giới truyện tranh, thời khắc kết thúc.
Tần Túc đứng thẳng, nâng thuốc nổ, ở rìa điểm quá độ lặng lẽ nhìn xuống.
Ngay bên cạnh, là Z—X307 đang chờ sẵn, bờ vai cơ giáp đưa tới trước mặt anh.
Cánh tay máy móc lạnh băng mở rộng dưới ánh sáng chói gắt của vùng trung tâm, phản chiếu ánh sáng u tối, lạnh lẽo.
Vùng thủy vực này vốn không có gió, nhưng lúc này vì sự giận dữ điên cuồng của Tu Vẫn Thụ Cừu mà mặt nước liên tục vỡ tung. Từng đợt gió lạnh tanh mùi máu bị cuốn lên, cuốn xoáy khắp nơi.
Tần Túc đón gió mà đứng, mắt đen hơi rũ xuống, không một lời, chỉ chăm chú nhìn vào cơn xoáy dữ dưới mặt nước.
Ở đó, Tu Vẫn Thụ Cừu khổng lồ như một tấm lưới khổng lồ đang mở rộng, chính giữa lưới là cái miệng như vực sâu, tràn ngập những chiếc răng sắc nhọn như dao.
Trông có vẻ dữ tợn đến cực điểm nhưng cũng chính là nơi yếu nhất của Tu Vẫn Thụ Cừu.
Và cũng là đích đến cuối cùng trong toàn bộ kế hoạch của anh.
Các bạn học đã rút lui an toàn.
Giờ đây...
Đến lượt anh.
Tần Túc ngẩng đầu, bước một bước vững chãi giẫm lên vai Z—X307. Quang não kết nối với cơ giáp, điều chỉnh đến mức kiểm soát lực tối đa, chuẩn bị nhảy lên không.
23:59:53 – Thế giới Truyện tranh .
Khi đã đứng ở vị trí hoàn hảo trên cao, giữa gió lạnh rít gào, Tần Túc lấy tư thế kiêu hãnh không ai sánh kịp, một tay mạnh mẽ ném khối thuốc nổ kết cấu khổng lồ như một ngọn núi xuống phía dưới.
Khối bom vẽ nên một đường parabol hoàn hảo, rơi thẳng vào cái miệng đen ngòm đang há to chực nuốt chửng tất cả của Tu Vẫn Thụ Cừu.
Tần Túc vẫn đứng trên vai cơ giáp, ánh mắt điềm tĩnh rũ xuống, xác nhận quả bom đã rơi vào đúng mục tiêu.
Hạt mạch xung pháo cơ chế kích nổ bom cần hai giây để tiếp nhận tín hiệu và phát nổ.
23:59:58
Thời điểm đã đến.
Ngay khi cái miệng đáng sợ kia bắt đầu khép lại, Tần Túc khống chế toàn bộ hệ thống hạt pháo trên Z—X307, dồn hết hỏa lực bắn thẳng vào khối bom sơn đã yên vị trong miệng Tu Vẫn Thụ Cừu.
Trong khoảnh khắc tia sáng xung mạch tiếp xúc với “bom” Tần Túc mỉm cười.
Khóe môi anh cong lên khe khẽ.
Rốt cuộc... đã kết thúc.
00:00 – Thế giới Truyện tranh .12:00 – Thế giới thực.
“Tạm biệt.”
Lời từ biệt dành cho Tu Vẫn Thụ Cừu, cũng là lời từ biệt dành cho thời khắc cận kề với cái chết.
Tiếng nổ mạnh dữ dội vang lên, sóng chấn động ập tới như muốn xé rách không gian.
Ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt Tần Túc rực sáng lên một vầng sáng trắng quen thuộc.Thời hạn ba phút King cũng đến những giây cuối cùng.
Tần Túc một giây trước thân thể vốn “mạnh đến mức có thể nhấc lên một ngọn núi” ...
Ngay giây tiếp theo, lập tức đổ ngửa về phía sau.
“……”
Không ngờ lại có một ngày, anh cũng được tự mình trải nghiệm cảm giác:
“Tuổi trẻ thật tốt, vừa ngã xuống đã ngủ được ngay.”
ẦM!!!!!!!!
Ngay lúc đó, gần một ngàn tấn thuốc nổ đồng loạt phát sinh phản ứng dữ dội.
Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp trời đất, như tận diệt cả một thế giới.
Trong khoảnh khắc trời long đất lở, phong vân biến sắc, sóng lớn cuộn trào.
Tu Vẫn Thụ Cừu khổng lồ vỡ vụn tan tành, máu thịt tung bay, cả không trung đỏ rực huyết vụ.Điểm quá độ Viterta 5285 sụp đổ hoàn toàn.
Tầm mắt của mọi người bị cơn chấn động cực hạn kia ép đến không thể dời đi.
Toàn bộ thế giới chìm vào một mảnh trắng xóa, ý nghĩa vật lý “không còn gì cả”.
Mà người thanh niên cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, vẫn đứng sừng sững trên vai cơ giáp.Người đã tạo ra toàn bộ cảnh tượng này...
Bị luồng năng lượng thổi quét khắp thiên địa nuốt trọn vào giữa tâm bão.
Phi thuyền cũng bị chấn động khủng khiếp làm lệch hướng, mất hoàn toàn quyền kiểm soát.
Khung hình cuối cùng trên màn hình livestream….
Chính là khoảnh khắc vụ nổ nuốt chửng tất cả.
Sầm Nguyên vốn đang duy trì cường độ tinh thần lực cao nhất để điều khiển phi thuyền.Máu mũi máu tai cùng lúc chảy ra, đầu óc như bị tiếng “ong” đánh cho rỗng tuếch, gục ngã ngay tại chỗ.
Hạ Mục Chi vội vã lau vệt máu từ mũi, trong khoảnh khắc tinh thần trống rỗng ấy lập tức tiếp quản quyền điều khiển phi thuyền từ tay Sầm Nguyên.
Vụ nổ huỷ diệt qua đi.
Không ai biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Chỉ đến khi tất cả lại một lần nữa trở về yên tĩnh, trên mặt nước vô tận... ngoài những khối thịt vỡ to như tảng núi vẫn còn lơ lửng như gỗ trôi, cùng những mảnh xương răng nanh rải rác ….không còn lại gì.
Tàn tích còn sót lại của Tu Vẫn Thụ Cừu...
Lúc này, vài con mãng xà ngửi được mùi máu tanh liền lặng lẽ bò tới từ khắp nơi, không tiếng động lao vào gặm nhấm phần máu thịt đã nát vụn.
Trên mặt nước, mãng xà khổng lồ nối đuôi nhau, thân thể uốn lượn, vảy màu bạch kim đan xen, máu đỏ loang ra tạo thành vẻ đẹp rùng rợn.
Mà người đã tạo nên tất cả những điều này, Tần Túc đã cùng trận nổ kinh thiên động địa ấy...
Biến mất hoàn toàn.
【Ô ô ô ô không! Trả Túc Bảo của tôi lại đây!】
【Chơi lớn thế?! Là chết thật hay chỉ tạm off màn hình?!】
【Túc Bảo rõ ràng... rõ ràng có thể không cần làm vậy... Ô ô ô tôi…tôi vĩnh viễn không tha thứ cho Trường quân đội số 4! (bạo khóc)】
【Làm gì mà tàn khốc thế này! Thà rằng tác giả drop truyện vĩnh viễn còn hơn! Để Đại lão số 1 của tôi mãi mãi ở khoảnh khắc oai hùng này!】
【Tôi không thể yêu ai nữa hết!】
【Truyện rác! Drop luôn! Tôi hận cái thế giới này! huhu】
【Vote 1 lần sống lại cho Đại lão Túc Bảo!】
【111111111111111111】(Edit:..nước mắt ngắn nước mắt dài..huhu)
