Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 109
Chương 109:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 50:
Thế giới hiện thực – 12:00.
Phanh ——
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Tiêu phí nửa tháng giá trị sinh mệnh để đổi lấy quyền chỉ định điểm rơi, Tần Túc cùng với Z—X307 nện thẳng xuống mặt đất, ngay bên ngoài biệt thự của Khương Thành.
Tiếng động ấy vang lên cực lớn, khiến Khương Thành đang lái xe về nhà giật mình, lập tức đạp phanh, bánh xe nghiến chói tai vang lên tiếng “két”.
Khương Thành thông qua cửa sổ nhìn về phía trước, trừng mắt nhìn chằm chằm vào ngôi biệt thự.
“Ai ném bom vào nhà mình vậy?”
Ổn định lại tinh thần, lẽ ra nên báo cảnh sát, nhưng Khương Thành chợt nhớ đến trước đó Tần Túc đã cố ý nhắc nhở anh.Mấy ngày tới khả năng có thứ gì đó sẽ rơi xuống biệt thự nhà mình.
Dẹp bỏ ý định nghỉ ngơi, tiếp tục lái xe về phía trước.
Cổng biệt thự mở ra, đập ngay vào mắt Khương Thành là một cơ giáp khổng lồ cao khoảng sáu, bảy mét.
Trong đầu Khương Thành không kìm được mà nhớ đến câu nói của Tần Túc “từ dưới nước câu lên”.
“...”
Được rồi. Xác nhận 99% khả năng là Tần Túc.
Không do dự thêm, Khương Thành lập tức tăng tốc, lái xe đến trước cơ giáp.
Anh chưa kịp quan sát cơ giáp có hình dạng thế nào, đã vội vàng vòng quanh nó tìm kiếm bóng dáng Tần Túc.
Tần Túc lúc này đã nghe thấy tiếng xe, rồi ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập quen thuộc của Khương Thành.
Vừa đúng 12 giờ, Tần Túc trở về thế giới hiện thực mà không mất một cọng lông tóc nào.
Tần Túc muốn lên tiếng, hoặc nâng tay lên gõ vào cơ giáp bên cạnh để ra hiệu, nhưng đáng tiếc, giờ đến nhúc nhích một ngón tay anh cũng không làm được.
Anh đang nếm trải một cách sâu sắc thế nào là “năm lần suy yếu toàn thân”, chỉ có thể ở trong lòng cầu nguyện trợ lý Khương mau chóng tìm thấy mình.
Nhờ được Tần Túc cảnh báo từ trước, Khương Thành không dám bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
Anh cẩn thận vòng qua nửa vòng cơ giáp, cuối cùng cũng tìm thấy gương mặt quen thuộc của Tần Túc nơi phần vai sát bên cổ cơ giáp.
Tần Túc ngửa mặt nằm trên bãi cỏ mềm, khắp người là mùi cỏ xanh bị vật nặng nghiền nát, hương vị ngổn ngang xen lẫn máu tanh, đôi mắt lặng lẽ nhìn lên gương mặt quen thuộc của trợ lý Khương.
‘Hi, trợ lý Khương, thật đúng lúc.’
Anh âm thầm chào hỏi trong lòng, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Với năng lực tiếp thu và xử lý công việc xuất sắc của Khương Thành, việc còn lại giao cho Khương Thành là đủ rồi.
Khi thấy ánh mắt lạnh nhạt của Tần Túc nhìn mình, ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc, Khương Thành lập tức cảm thấy da đầu tê rần.
Khương Thành nhanh chóng kiểm tra tình trạng cơ thể Tần Túc, thấy quần áo rách tươm, máu loang một mảng lớn.Nhưng may mắn không có vết thương nào hở, Khương Thành thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Khương Thành lập tức gửi tin nhắn gọi bác sĩ, rồi cúi người bế Tần Túc vào phòng.
Cho đến khi Tần Túc được đặt nằm trên giường, anh vẫn không nói một lời.
Không phải vì không muốn nói, mà là vì mệt đến mức không còn sức để hé miệng.
Ngay giây phút nằm xuống, mí mắt anh lập tức sụp xuống, bất chấp tiếng gọi bên tai của Khương Thành, anh cũng không còn muốn mở mắt ra nữa.
Bug giá trị sinh mệnh làm anh không thể chết, nhưng lại khiến anh dù mệt đến tận cùng, vẫn có thể nghe rõ từng âm thanh từ thế giới bên ngoài, mà chẳng có chút sức lực nào để đáp lại.
Khương Thành nói vài câu, còn giơ tay quơ trước mặt Tần Túc mấy lần cũng không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Thấy vậy, Khương Thành liền cởi bỏ bộ quần áo kỳ lạ và mũ giáp trên người Tần Túc, lau người, thay đồ sạch sẽ, chờ bác sĩ đến.
Thay xong quần áo cho Tần Túc, Khương Thành lấy tấm vải bạt màu đen ra khỏi phòng.
“... Không sao.”
Nhìn sân vườn hỗn độn trước mắt, Khương Thành tự mình quyết định: “Vừa hay, đổi phong cách trang trí luôn.”
Từ sau khi Tần gia sang tên căn biệt thự cho Khương Thành, anh vẫn luôn bận rộn, lười trang hoàng lại nên vẫn để nguyên như cũ đến tận bây giờ.
Trước khi bác sĩ đến, Khương Thành đã dùng tấm vải bạt màu đen che kín toàn bộ cơ giáp trong vườn. Đợi Tần Túc tỉnh lại rồi tính tiếp.
Thế giới truyện tranh.
777 nhìn Tần Túc tiêu hao giá trị sinh mệnh để mạnh mẽ lưu lại trong thế giới truyện tranh suốt 12 tiếng đồng hồ.Đổi không gian lưu trữ, hai lần chỉ định rơi xuống địa điểm.
Đến khi mọi tàn dư lắng xuống, giá trị sinh mệnh của Tần Túc dừng lại ở con số 1.051.982 phút 19 giây.
Hơn hai năm giá trị sinh mệnh
Lần này, Tần Túc đơn độc xông vào nguy hiểm dự tiệc cùng với tử thần, trang trọng mà ngã xuống.
Đổi lại là trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, Tần Túc đã tích lũy được hơn một năm giá trị sinh mệnh.
Giá trị sinh mệnh vẫn đang tiếp tục không ngừng tăng lên, theo kiểu bạo phát.
777 không dám tưởng tượng, đến khi kết toán cuối cùng, Tần Túc sẽ có trong tay bao nhiêu năm giá trị sinh mệnh.
Thật sự là... nguy hiểm nhưng mà đáng giá!
777 kích động, ghi chú vào sổ tay công lược:
“Bỏ mặc sinh tử, dùng cái chết long trọng để đạt thành tất cả!”
(Ví dụ ưu tú: Nâng lên 985 tấn thuốc nổ, không chút do dự nhằm thẳng về phía sinh vật biến dị khổng lồ.) (Edit: không phải ai cũng như ký chủ nhà mày đâu 777 ơi)
——
Không rõ đã qua bao lâu, cuối cùng dưới sự điều khiển của Hạ Mục Chi, phi thuyền rơi xuống vùng nước ven bờ và được người bản địa Viterta tuần tra phát hiện.
Trên người các học sinh vẫn mặc đồ tác chiến, khiến người bản địa lập tức nhận ra họ là học sinh đến từ Liên bang Học viện quân sự số 4, và nhanh chóng báo tin về trường.
Bởi vì vẫn luôn không thể kết nối được với điểm quá độ Viterta 5285, nên phía trường quân đội đã phải dựa vào hình ảnh hiện trường được người dân bản địa ghi lại, mới biết được rằng:
Học sinh lớp tổng hợp khoá 26 ban 6 được phát hiện khi đang ở một địa điểm cách xa điểm quá độ đến mức đáng kinh ngạc.
Trong khi đó, phi thuyền ban đầu dự kiến xuất phát từ một điểm quá độ khác và đến Viterta trước ban 6, lại bị tụt lại phía sau, vòng vèo mất phương hướng.
——
Hạ Mục Chi mở bừng mắt, theo bản năng nhìn quanh bốn phía. Căn phòng đơn sơ, tường xung quanh có dấu vết hư hại rõ ràng, treo những hoa văn đồ đằng* màu đen đặc trưng vùng này.
(Đồ đằng (Tô-tem, Vật tổ): Nó có thể là một con vật, một loài cây, một hiện tượng tự nhiên, một ý niệm hay một biểu tượng linh thiêng mang ý nghĩa quan trọng đối với một cộng đồng người cụ thể.Thường là biểu tượng cho nguồn gốc, tổ tiên của một thị tộc, bộ lạc hoặc dân tộc, ví dụ như Chim Lạc của người Việt cổ.)
Bọn họ vẫn còn đang ở Viterta.
Khi đầu óc dần tỉnh táo và nỗi đau ẩn hiện khiến lý trí càng rõ rệt, Hạ Mục Chi bất chợt ngồi bật dậy.
Động tác mạnh làm miệng vết thương trên người nhói lên, Hạ Mục Chi đau đến mức bật ra một tiếng "A..!",
Nhưng giữa hai hàng lông mày chỉ càng nhíu chặt hơn, tay vẫn không ngừng hành động.
Hạ Mục Chi giật tung dây cố định và ống tiêm trên người, không chút do dự lao ra khỏi phòng.
Bên ngoài, rất đông học sinh ban 6 đang đứng, ai nấy trên người đều mang thương tích, chỉ khác nhau ở mức độ nặng nhẹ.
Phi thuyền bị cú sốc năng lượng khiến rơi tan tác, Hạ Mục Chi là người cuối cùng cướp quyền điều khiển thông qua quang não.
Bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng, nên Hạ Mục Chi là người tỉnh lại sau cùng muộn hơn phần lớn những người khác.
Nhìn thấy ánh mắt trầm mặc, đầy áp lực của các bạn cùng lớp khi đang gấp rút sửa chữa phi thuyền, cổ họng Hạ Mục Chi nghẹn lại.
Mọi người đều nghĩ giống như cậu.
“Cậu tỉnh rồi.”
Một binh sĩ người bản địa thuộc đội tuần tra thủy vực nhìn thấy Hạ Mục Chi thì lên tiếng.
Thấy Hạ Mục Chi không trả lời, anh ta cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt Hạ Mục Chi và giải thích:
“Không rõ các học sinh của cậu bị gì nữa, tỉnh lại ai cũng bật khóc, sau đó tất cả tụ tập lại sửa phi thuyền...”
Binh lính còn chưa nói xong, đã bị Hạ Mục Chi nghẹn giọng cắt ngang:
“Cảm ơn.”
Lời vừa rơi xuống, Hạ Mục Chi không ngoảnh đầu lại mà chạy về hướng phi thuyền, lặng lẽ gia nhập vào hàng ngũ sửa chữa.
Từ ngày nhập học đến giờ, 499 người ban 6 chưa bao giờ đoàn kết đến vậy.
Trận chiến này hào hùng, dữ dội, và chia ly khắc sâu đến tận tâm can.
Khiến cả lớp, kể cả người như Antony, đều bi thương. Cảm giác như trái tim bị rạch một lỗ thủng, để gió lạnh xuyên qua, mang theo phẫn nộ dâng trào với Trường quân đội số 4.
Vô số cảm xúc bị dồn nén, cuối cùng cô đọng lại thành một hy vọng mong manh.
Một mặt, bọn họ khẩn cầu Tần Túc chỉ đang đùa giỡn, một mặt khác ngay từ giây phút tỉnh lại, trong họ đã nhen nhóm ý định sẽ đi tìm Tần Túc.
Có lẽ... Tần Túc vẫn còn ở thủy vực ấy, đợi bọn họ quay về.
Việc sửa chữa phi thuyền vốn là một chuyên mục nhỏ trong khóa đào tạo cơ giáp cơ bản.
Để phòng khi rơi vào tình huống không ai giúp đỡ, học sinh có thể tự sửa chữa cơ giáp và bảo vệ mạng sống.
Vì thế, mỗi tân sinh đều bắt buộc phải học.
