Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 115
Chương 115:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………
MA?!
Trong khoảnh khắc ấy, giao diện của màn hình lớn cũng tự động đổi sang hiển thị trực tiếp.
Một thanh niên trẻ tuổi dáng đứng thẳng tắp, toàn thân vận tây trang đen tuyền chỉnh tề.
Tay trái kéo theo một chiếc rương đen không rõ bên trong là gì, tay phải nắm chặt khẩu súng lục đen bóng.
Khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt đen sâu thẳm trầm ổn, chăm chú nhìn về phía dãy hũ tro cốt đang đặt phía trước tất cả mọi người.
Làn đạn bình luận trực tiếp ngay lập tức phát nổ, che kín toàn bộ màn hình.
Khung hình gần như biến mất trong làn chữ vì khán giả không thể tin nổi vào mắt mình.
【?!!!!!! Tôi đã biết mà (nghẹn ngào)】
【Đã phát điên đến mức không còn biết trời đất là gì, trong mắt chỉ còn lại Đại lão số 1 thôi.AAAaaaaaa tôi vừa khóc vừa hét, cảnh này nên được phong thần!】
【ĐM ĐM ĐM!!! (đang lặp lại vô hạn trong đầu tôi)】
【Là do tôi quá nhớ nhung nên sinh ảo giác đúng không?!】
【Không dám chớp mắt luôn! Cầu mong đây không phải ảo ảnh... Khấu đầu một cái, cầu thật linh nghiệm!】
【Cung kính nghiêng mình đón Đức Vua trở về!】
【Làm ơn đừng nói đây chỉ là một giấc mơ của nhân vật chính, không thì tôi thật sự sẽ phát điên mất!】
【Hiển nhiên là do nhân vật mới này có độ nổi tiếng quá cao nên tác giả mới để anh ta sống lại!】
【Ai dám nói bộ truyện này rác rưởi? Riêng màn "chết đi sống lại" này thôi là tôi sẵn sàng nâng niu nó cả đời!】
【Thế thì sao? Nhà các người nấu chính chủ không thơm được bằng nhà tôi đâu ~】
【Rõ ràng phải chết mà! Tần Túc làm thế nào để còn tồn tại?!】
【Bảo sao Tần gia không dao động. Diễn đàn đoán đúng rồi, Tần Túc thật sự không chết nên họ mới không xé mặt mà chỉ cảnh cáo Liên bang!】
【Anh mang theo thứ gì thế? Không phải là định đánh bom toàn trường đấy chứ?!】
【Nói gì thì nói, chỉ cần nhìn thấy Tần Túc bước tới, hiệu trưởng đã run cầm cập rồi!】
...
Lúc tất cả mọi người vẫn còn sững người chưa kịp phản ứng.Tần Túc đã bước lên phía trước, lặng lẽ rút ra một viên bom khí lạnh từ túi áo.
Theo từng bước chân của anh vang lên trên mặt đất, vóc dáng cao lớn dần hiện rõ trước ánh nhìn của mọi người.
Luồng khí lạnh sắc bén vô hình theo bước chân anh mà lan tỏa khắp không gian.
“!!!”
Khí chất này, khí thế này thật sự đúng là Tần Túc, chứ không phải hồn ma bóng quế gì cả?!
Ngay tại thời điểm tất cả mọi người đều tin rằng anh đã chết, thì anh lại đứng ngay trước mắt bọn họ.
Khoảnh khắc đó, có người dụi mắt, có người trợn tròn tròng mắt, có người lén cấu vào tay mình để cảm nhận đau đớn, mong xác nhận bản thân không phải đang nằm mơ.
Cả hiện trường như chìm vào cơn ảo mộng nghẹt thở.
Ai nấy đều nín thở, sợ rằng chỉ cần thở mạnh một chút, tất cả sẽ vỡ tan như bong bóng.
Hạ Ôn Viễn luôn có thói quen đưa tay gặm ngón mỗi khi lo lắng.Giờ não bộ đều tê liệt, chỉ cảm thấy má mình như bị ảo ảnh tát cho một cái nóng rát.
Làm sao… có thể chứ?
Tần Túc đúng là... âm hồn bất tán!
Dưới ánh mắt hoảng loạn và không thể tin nổi của mọi người, Tần Túc bước thẳng đến trước mặt nhân viên phụ trách khu vực tro cốt.
Nhân viên kia nuốt nước bọt ừng ực, nhìn Tần Túc chằm chằm không biết liệu đây là người hay quỷ.
Nhưng bất kể thế nào, thì Tần Túc vẫn khiến người khác run rẩy sống lưng vì sợ.
Tần Túc không buồn để tâm đến sự kinh hãi trong mắt đối phương. Anh đưa tay, đặt chiếc rương màu đen đang xách lên bàn, lạnh lùng nói:
“Làm phiền rồi.”
Mọi người: “!”
Tần Túc còn… biết nói chuyện?! Mà lại còn bình tĩnh đến mức đó?
Đứng ngay trước mắt bọn họ, khả năng đây " thật sự Tần Túc" lại càng được củng cố thêm.
Dù có muốn bước lên chạm vào để kiểm tra độ ấm chắc chắn đây là người thật, thì chẳng ai trong số họ dám làm điều đó.
Vậy… trong tay Tần Túc đang mang theo thứ gì?
Giữa cơn xúc động mãnh liệt, mọi người vẫn không quên tò mò, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía chiếc rương màu đen.
Còn hiệu trưởng Trường quân sự số 4 thì bị Tần Túc lơ đẹp từ đầu đến cuối: “…”
Tuy bị phớt lờ không thương tiếc, nhưng vì sao trong lòng ông lại có cảm giác nhẹ nhõm như vừa thoát chết trong gang tấc?
“À…Được.”
Nhân viên bị gọi liền ngơ ngác đáp lời, trong lòng vẫn còn chấn động.
Anh ta nhận lấy chiếc rương từ tay Tần Túc. Sau khi anh thu hồi ánh mắt, ánh nhìn lại dừng trên hàng 275 hũ tro cốt còn lại, ngoại trừ chiếc hũ trống mang tên chính mình.
Anh im lặng, mắt ánh lên nét buồn khó tả.
Chiếc rương không có bất kỳ khóa hay thiết bị bảo vệ nào.
Vì e ngại có thể bên trong là vật nguy hiểm, nhân viên kia dưới áp lực lãnh đạm lạnh lùng của Tần Túc, đành run rẩy mở nắp rương ra.
Bên trong là những chiếc hộp nhỏ màu đen được xếp ngay ngắn, gọn gàng.
Mọi người: “?”
Hàng trăm cặp mắt ánh lên vẻ nghi ngờ cùng tò mò, dồn dập đổ dồn về phía chiếc rương.
Nhân viên kia nuốt nước bọt thêm lần nữa, lấy hết can đảm mở một hộp ra.
Bên trong là loại đất đen cao cấp, màu sắc thuần túy, chất lượng vượt trội.Loại đất này chỉ dành cho nghi lễ an táng, có giá cực kỳ đắt đỏ.
Tổng cộng có 275 hộp như vậy, đúng bằng số học sinh đã hy sinh, ngoại trừ Tần Túc.
Nghĩ đến vài phút trước còn nghi ngờ Tần Túc định đánh bom toàn trường, nhân viên nọ chỉ biết cúi gằm mặt, tự mắng bản thân:
“Mình đúng là tiểu nhân đo lòng quân tử… Thật đáng chết!”
