Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 114
Chương 114:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
……………….
Hạ Mục Chi ngồi xuống bên cạnh Raymond, bọn họ chỉ cách khu vực của ban 7 một lối đi nhỏ.
Hạ Ôn Viễn nhìn thoáng qua vị trí của Hạ Mục Chi, liền khẽ giọng vừa dụ dỗ vừa đe dọa để đổi chỗ với bạn học, cố tình ngồi gần Hạ Mục Chi hơn.
Toàn bộ ban 6 đều im lặng, càng khiến tiếng xì xào từ ban 7 trở nên nổi bật một cách bất thường.
“Thật sự rất đáng tiếc…”
“Còn gì nữa. Chúng ta có lên tiếng phản đối cũng chẳng khác gì muỗi kêu. Giá mà có người thật sự lợi hại đứng ra nói thì tốt biết bao.”
“Cũng không dám đâu. Nhỡ đâu lại dẫm lên vết xe đổ của Tần Túc thì toi đời, cái thế giới này thật sự kinh tởm.”
“Kinh tởm đến mấy thì trong thế giới đó vẫn có người như Tần Túc, đủ để khiến người ta cảm thấy tràn đầy hy vọng.Một người dẫn đường thực thụ.”
...
Giữa những tiếng bàn tán ấy, Antony bước đến khu vực của ban 6. Khi đi ngang qua ban 7, lại một lần nữa thấy Hạ Ôn Viễn đang ngồi gần phía Hạ Mục Chi nhất.
Antony không như trước đây nữa, không còn vồn vã tiến đến gần.
Mà nhíu mày, chọn một chỗ ngồi cách xa Hạ Ôn Viễn nhất có thể.
Thấy rõ ánh mắt ghét bỏ của Antony, Hạ Ôn Viễn thậm chí còn chẳng thèm liếc một cái.Chỉ liên tục lắng nghe mọi người xung quanh ‘tưởng niệm’ Tần Túc.
Khóe môi Hạ Ôn Viễn không kiềm được khẽ nhếch lên, rõ ràng là đang vui mừng khi người khác gặp họa.
Antony có thái độ gì với mình, cậu ta căn bản chẳng buồn quan tâm. Tần Túc đã không còn nữa, cậu ta còn bận tâm Antony làm gì?
“Nghe nói Liên bang sau sự việc của Tần gia đã tăng mức bồi thường một lần nữa. Tần gia chỉ âm thầm kiểm soát dư luận, hoàn toàn không liên hệ gì với Liên bang. Là không hài lòng chăng?”
“Có lẽ là thế… Nhưng mà… Có thể nào, Tần Túc vẫn chưa chết? Vậy nên Tần gia chỉ đang thông qua những động thái này ‘nhắc nhở’ Liên bang, cảnh cáo nhẹ nhàng? Chờ đến khi chính Tần Túc tự mình nhận bồi thường, rồi đích thân ra mặt chế nhạo Liên bang?”
Nghe đến những lời bàn tán ấy, đáy lòng Hạ Ôn Viễn chỉ cười khẩy một tiếng đầy giễu cợt.
Mấy tên đầu óc chưa phát triển hết kia đúng là ngu ngốc, loại tình huống “bùng nổ” như vậy làm sao có thể tồn tại được?
Thật đúng là suy nghĩ kỳ quặc đến nực cười.
Trong lòng thì châm biếm lạnh lùng, nhưng vẻ mặt Hạ Ôn Viễn vẫn giữ bình thản như thường.
Trên người Hạ Ôn Viễn cũng mặc đồng phục màu đen giống các bạn học khác.Lúc này, điều quan trọng nhất chính là không thể để mình, trở thành mục tiêu bị chỉ trích tập thể.
Chỉ có điều, họa tiết chìm trên bộ đồ của Hạ Ôn Viễn được thêu hình ngọn lửa, như một đóa hoa đang rực cháy, ngầm thể hiện tâm trạng khoái trá của cậu ta lúc này.
Đúng hai giờ chiều, buổi lễ chính thức bắt đầu.
Những học sinh đã hy sinh trong đợt thực chiến lần này đều đã được hỏa táng, tro cốt đặt trong những hũ màu đen, từng chiếc được xếp ngay ngắn ở hàng đầu tiên.
“Buổi lễ tổng kết thực chiến đầu tiên của khóa 26 chính thức bắt đầu, trong tâm trạng đau đớn không nguôi.Chúng ta xin được dâng lên, niềm tưởng nhớ chân thành nhất đến tất cả các bạn học đã hy sinh.”
Tiếng phát biểu vừa dứt, hệ thống mô phỏng bắt đầu cho rơi những giọt mưa nhẹ ẩm ướt.
Trong không gian sân khấu ngoài trời, toàn trường từ thầy cô đến học sinh, đều mặc trang phục đen, cùng lúc đứng dậy.
Ánh mắt tập trung hướng về dãy hũ tro cốt phía trước. Bầu không khí nặng nề đến mức ngột ngạt.
Sau buổi lễ, trường sẽ trao lại tro cốt cho từng gia đình có người đã hy sinh.
Việc sau đó bảo tồn tro cốt theo hình thức nào, sẽ được quyết định theo ý nguyện của người thân.
Trong trường hợp bình thường, đa số các gia đình sẽ lựa chọn chế tác tro cốt thành dây chuyền, nhẫn, bùa hộ mệnh hoặc các vật phẩm tương tự để người thân mang theo bên mình như một cách tưởng nhớ.
Rất hiếm người chọn giữ nguyên tro cốt trong hũ.
Nếu gia đình có điều kiện, họ sẽ chi tiền mua loại đất sạch vô trùng, rồi hòa một phần tro cốt vào đất đó.Như một cách nguyện cầu cho người mất được an nghỉ nơi chín suối.
Khóa 26 có tổng cộng 118 lớp, dù lần thực chiến này không phải là ở nơi sâu nhất, cũng không phải là chiến tuyến dữ dội nhất, nhưng phía trước vẫn có tới 276 hũ tro cốt được xếp ngay ngắn.
Trong đó, ban 6 là lớp có ít người hy sinh nhất.Chỉ một người duy nhất.
Trớ trêu thay, người ấy lại chính là Tần Túc.
Hũ tro cốt mang tên Tần Túc trống rỗng. Không tìm được thi thể, không một chút tàn tích nào để lại.Ngay cả tư cách được an táng cũng không có.
【Người mạnh nhất, cuối cùng lại đến tro cốt cũng không để lại, ô ô ô, đau lòng muốn khóc chết mất】
【Không không không! Tôi không thể chấp nhận chuyện này. Chắc chắn tất cả chỉ là một cơn ác mộng thôi】
【Nếu Tần gia chưa tổ chức tang lễ, tôi thề là tôi sẽ không tin người như anh ấy thật sự đã không còn】
...
Chỉ ba giây sau khoảnh khắc bi thương, giọng nói nặng nề lại vang lên:
“Giơ súng.”
Toàn trường đồng loạt giơ tay lên, những khẩu súng lục màu đen đồng loạt hướng lên trời.
“Bắn.”
Phanh! Phanh! Phanh!
Tiếng súng vang dội liên tiếp trong năm giây.
“Thu súng.”
Sau tiếng súng cuối cùng, tất cả đều răm rắp thu hồi súng về vị trí ban đầu.
“Kết thúc...”
Buổi lễ tưởng niệm đơn giản do nhà trường tổ chức dành cho các bạn học sinh đã hy sinh chính thức khép lại.
Giọng hiệu trưởng còn chưa dứt hẳn, giữa không khí im lặng bao trùm cả quảng trường, một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên từ phía sau lưng mọi người:
“Khoan đã.”
Tần Túc, người lẽ ra đã nằm trong hũ tro cốt trống rỗng ấy, từ vị trí thay đổi điểm tiếp đất được chỉ định.
Chậm rãi bước ra, đôi mắt đen sâu thẳm bình tĩnh nhìn chằm chằm vào dãy hũ tro cốt phía trước.
Tiếng nói bất thình lình ấy, khiến tất cả những ai đang quay lưng về phía Tần Túc giật mình, nhất là những người thuộc ban 6 toàn thân run lên.
Chỉ là hai chữ, nhưng chất giọng lạnh lẽo quen thuộc, rõ ràng đến mức không thể nhận nhầm...
“Là Tần Túc?!”
Hai chữ đó vừa vang lên, lập tức như một tia sét xẹt ngang qua đầu toàn bộ học sinh ban 6.
Bọn họ… đang bị ảo giác sao?
Những người đang quay lưng về phía Tần Túc thì lòng vẫn còn đang nghi hoặc, không biết liệu tai mình có đang gặp vấn đề.
Còn những học sinh đang đứng đối diện, bao gồm cả hiệu trưởng thì đồng tử co rút kịch liệt, như thể đang hoài nghi chính mắt mình bị lỗi.
Nếu không phải… thì là gì?
Người lẽ ra đã tan xác trong vụ nổ oanh liệt đến mức chẳng còn mảnh xương nào.
Ngay cả một chút tro tàn cũng không thể thu về.Vậy vì sao lại có thể xuất hiện ngay trước mắt bọn họ?
MA?!
