Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 118
Chương 118:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………………..
Tần Túc cùng đám người vây quanh, nhanh chóng rời khỏi.
Khi bóng Tần Túc khuất khỏi tầm mắt của các học sinh, không còn xuất hiện trong phạm vi tầm nhìn của nhóm vai chính.
Anh lặng lẽ mở bảng điều khiển, dùng giá trị sinh mệnh để kích hoạt chế độ ghi hình.
Trong sự chờ mong của khán giả, “chết đi rồi sống lại” một lần nữa trở về. Đương nhiên, anh phải “lấy lại tất cả những gì thuộc về mình”.
Nói tiếng người chính là: sự trả giá bằng sinh mệnh của anh, phải được bồi thường xứng đáng, để khán giả có cảm giác sảng khoái.
Đồng thời cũng uy h**p đến Liên Bang, không dám có tâm tư bất chính nào với anh nữa.
……
Yên lặng, toàn bộ học sinh khoá 26 dõi mắt nhìn theo bóng dáng Tần Túc: “….”
Hiệu trưởng rõ ràng còn trẻ, vậy mà trên gương mặt lại cười đến mức đầy nếp nhăn, hết sức lấy lòng Tần Túc.
Đáng tiếc, khoảng cách quá xa, đám học sinh căn bản không nghe rõ bọn họ nói gì.
Tiêu điểm đã theo Tần Túc rời khỏi, các học sinh cũng chẳng còn tâm trí ở lại.
Hạ Mục Chi đứng dậy chuẩn bị đi, quay đầu lại để chào Raymond.Liền thoáng thấy đôi mắt đỏ hoe của Raymond đang cố kìm nén, nhưng nước mắt vẫn lăn dài.
“…Cậu ổn chứ?”
Hạ Mục Chi lấy khăn tay trong túi, đưa đến trước mặt Raymond. Hạ Mục Chi đại khái cũng hiểu tâm trạng của Raymond lúc này, khi tận mắt nhìn thấy Tần Túc tưởng chừng đã chết, lần nữa sống lại.
Trong khoảng thời gian tìm kiếm Tần Túc, Raymond và Geoffrey ngay cả trong mơ cũng thường nói:
“Đều tại tôi… Nếu không phải tôi làm chậm trễ, Tần Túc có lẽ đã kịp rời đi.”
“Tần Túc còn sống, thật sự còn sống!”
Giọng Raymond nghẹn ngào, vừa khóc vừa cười, niềm vui tràn ngập không kìm được.
Raymond chưa bao giờ vui đến thế!
“Ừ.”
Hạ Mục Chi vỗ nhẹ vai Raymond, đồng thời giơ tay về phía Laris cùng hai người khác, ra hiệu gọi bọn họ lại.
Từ phương hướng Tần Túc biến mất, Hạ Ôn Viễn dời ánh nhìn về phía Hạ Mục Chi.Liền bắt gặp khoảnh khắc Hạ Mục Chi đang đặt tay lên vai Raymond.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Cái vai kia Raymond, e rằng phải nghĩ cách cướp đi mới được.
Khi đến nơi, Acebor vỗ tay. Ngay lập tức, phó hiệu trưởng tiến lên, dùng quyền hạn mở kho hàng.
Cánh cửa kim loại khổng lồ từ chính giữa tách sang hai bên, để lộ bên trong là toàn bộ vật phẩm trong danh sách 777 cung cấp mà Tần Túc đã từng xem qua.
Những khẩu pháo laser đời mới với hỏa lực khủng khiếp, cơ giáp đa năng vừa là vũ khí vừa là công cụ nghiên cứu, đủ loại phi thuyền, chiến hạm…
Tất cả bày ra trước mắt anh, vượt xa mọi thứ mà anh từng được tiếp xúc trong chương trình học của Trường quân sự số 4.
Nói thật, anh thực sự “thèm muốn”. Có được những thứ này, cha mẹ và chị gái ở thế giới của bọn họ, sẽ gia tăng cảm giác an toàn hơn.
Và nếu toàn bộ những thứ này đều rơi vào tay anh, càng không thể tưởng tượng được anh sẽ vui vẻ đến mức nào.
Nhưng anh tuyệt đối, không thể để lộ ra bất kỳ biểu cảm thỏa mãn nào tại đây.
Trong lòng, Tần Túc phải cố gắng lục lại từng ký ức đau thương nhất của đời mình, mới có thể gắng gượng áp xuống cái ý định vô thức muốn nhếch môi cười.
Liên Bang nghĩ rằng, Tần Túc chắc chắn đã chết, bọn họ không thể nào đoán được anh sẽ bình an rời đi.
Vì thế, họ đành đem gần như tất cả những gì tốt nhất mình có, chuyển một phần hoặc nhiều phần đến Trường quân sự số 4 để bày tỏ thành ý.
Quả thật, thành ý mười phần.
Thế nhưng…
Từ khi cửa kho mở ra, mọi người vây quanh nhìn chằm chằm vào Tần Túc. Nhưng dù có soi xét kỹ thế nào, trên gương mặt ấy tuyệt nhiên không thấy một chút gì gọi là “cao hứng” hay “vừa lòng”.
Tần Túc chỉ giữ gương mặt nhàn nhạt. Đôi mắt đen tĩnh lặng, không hề dấy lên nửa gợn sóng.
Đối diện tất cả những thứ này, anh bình thản như chẳng hề động tâm.
Mọi người: “……”
Đoán đúng rồi, Tần Túc trên đời chuyện gì cũng từng trải qua. Đối với thành ý của Liên Bang, trong mắt Tần Túc, không đáng để mảy may hứng thú.
【Thừa nhận, tôi mới là kẻ chưa hiểu sự đời (đầu chó)】
【Túc Bảo (gương mặt lạnh nhạt): Chỉ vậy thôi à?】
……
Không thể phán đoán rốt cuộc Tần Túc có hài lòng hay không? Acebor đành căng da mặt tiếp tục:
“Nếu có thể khiến hiềm khich giữa Tần gia và Liên Bang được hóa giải, thì tất cả những thứ này, toàn bộ sẽ thuộc về em. Trò Tần Túc, không biết thành ý này thế nào?”
“Tất cả”…
Tần Túc lập tức nhạy bén bắt lấy từ khóa ấy. Ánh mắt anh khẽ dừng lại, lặng lẽ nhìn về danh sách hệ thống vừa quét được.
Nơi này xuất hiện vài món đồ “ngoài lệ” so với danh sách ban đầu.
Nói thế nào thì nói, anh thật sự đang “đói”.
Hiện tại, anh đã không còn là kẻ chỉ sống dựa trên giá trị sinh mệnh tính bằng phút nữa. Bây giờ, giá trị sinh mệnh của anh đã được tính bằng năm.
Dựa vào tính toán của hệ thống từ danh sách, anh có thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng:
Cho dù thêm cả những vật phẩm ngoài danh sách, lúc này đây, anh đều có thể “ăn” hết toàn bộ.
Tần Túc chẳng buồn liếc hiệu trưởng cùng đoàn người một cái, vẫn giữ nguyên tư thế “lạnh nhạt cao cao tại thượng”.
Sau khi nghe Acebor nói xong, anh lập tức thốt ra mệnh lệnh ngắn gọn, giọng lạnh lẽo:
“Ra ngoài.”
Động tác tự nhiên lời nói đơn giản, nhưng lại toát ra thói quen của một kẻ luôn đứng trên cao, đã quen được người khác cung kính.
Khiến cho tất cả những ánh mắt nhìn lén Tần Túc, lại càng thêm kiêng kị.
Muốn sống sót, ở thế giới này, anh tuyệt đối không thể để bản thân xuất hiện bất kỳ trạng thái nịnh nọt, lấy lòng nào.
【Ôi trờii, cảm giác ngực bị đè ép, không thở nổi!】
【Một câu thôi mà quyền uy ngút trời! Cao cao tại thượng, bày mưu tính kế, khống chế tất cả…quá ngầu!】
【Không chịu nổi, bị ảnh mê hoặc đến chết mất】
……
“A?”
Người đứng cạnh Tần Túc nhất thời ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý anh.
“Được, được. Vậy chúng tôi lập tức ra ngoài. Trò Tần Túc, cứ tự nhiên.”
Acebor lén khều cánh tay đồng sự, ngầm ra hiệu im miệng.
Tuy không rõ Tần Túc định làm gì, nhưng bọn họ có thể theo dõi tình hình qua hệ thống giám sát điện tử bên ngoài.
【Chờ chút… Chúng ta chẳng phải cũng vừa bị Đại lão số 1 ‘đá ra ngoài’ sao?】
【Run bần bật.jpg】
Không bao lâu, trong không gian rộng lớn ấy, chỉ còn lại một mình Tần Túc. Anh đảo mắt nhìn qua làn đạn:
“…”
Chúc mừng, đáp án chính xác. (Edit: cười đau bụng.jpg)
Trong lòng anh lặng lẽ gửi lời chúc mừng tới khán giả, rồi lập tức thao tác đóng lại toàn bộ hệ thống ghi hình.
Cùng lúc đó, hệ thống cũng ngắt hết tất cả camera giám sát trong kho.
Cảnh tượng anh “muốn tất cả” không thích hợp để phơi bày ra ngoài.
Không lâu sau, cửa kho lại lần nữa mở ra. Acebor cùng đám người bước vào, liền trợn mắt há hốc mồm.
Bởi trước mắt bọn họ kho hàng trống rỗng, không còn sót lại thứ gì.
Tất cả mọi vật phẩm, đều đã biến mất.
