Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 119
Chương 119:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 53:
Tần Túc lại một lần nữa mở ra giao diện truyện tranh, bật chế độ ghi hình.
Trường quân đội lớn thứ 4 Liên Bang, hiện tại đã sạch sẽ ngăn nắp chỉ còn lại bốn bức tường và sàn nhà.
Tựa như đến cả một vật dụng cũng chưa từng được vận chuyển vào kho hàng mới này.
“Chỉ còn bốn bức tường...”
Mà Tần Túc mặt không đổi sắc, từng bước đi về phía bọn họ, phảng phất như thể không cảm thấy chính mình, trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa mới làm ra chuyện “kh*ng b*” thế nào.
Đối với hành vi của bản thân bình thản như đã quen thuộc từ lâu.
“......”
“???”
“!!!”
Một đám người sững sờ đến mức như hóa đá ngay tại chỗ, chấn động đến không thở nổi.
【Trời ơi... cái quái gì thế này!!! Dọn sạch không chừa một món, Đại lão một khi ra tay thì… tôi phê quá! 】
【Giờ tôi đã hiểu vì sao Tần Túc có thể tìm đường sống từ trong chỗ chết rồi. Một kho hàng đầy nhóc đồ mà anh ấy dọn sạch trong chớp mắt! 】
【Túc Bảo: Dọn hết cả trăm triệu món thì sao nào? 】
【Cằm tôi rớt mẹ nó xuống đất rồi! 】
【Tần · quét sạch kho· Túc! 】
Không thể nào…
Sao ngay cả những món đồ đã được cất giữ sẵn trong kho từ trước, Tần Túc cũng lấy đi luôn?!
Bọn họ nói “toàn bộ”, ý chỉ phần Liên Bang mới vận chuyển đến.Chứ không hề bao gồm những thứ nguyên bản đã có trong kho.
Càng không nói tới những món bị xếp vào khu “xin lỗi” tận cùng trong góc tường, hoặc mấy món lặt vặt bị ném vào góc khuất!
ĐAU!
Cảnh tượng trước mắt, khiến đám người Acebor đau lòng đến mức sắp trào máu.
Bọn họ không tin một người như Tần Túc, lại chẳng hiểu đạo lý đơn giản như vậy.
Mà tình huống đang diễn ra trước mắt, chỉ có thể chứng minh Tần Túc cố ý.
Nhưng mà...
Cho dù là cố ý, thì chuyện này… thật sự là thứ con người có thể làm được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế sao?!
Mặc sức bọn họ tưởng tượng khi đối mặt với Tần gia ra sao, thì giờ đều trở nên nghèo nàn vô lực.
Căn bản không thể hình dung nổi trình độ công nghệ mà Tần gia đang kiểm soát, rốt cuộc đã nghịch thiên đến mức nào.
Chỉ ba giây ngắn ngủi, Tần Túc lại đã xuất hiện trước mắt bọn họ.
Trong lòng đám người Acebor cuồn cuộn sóng to gió lớn, ánh mắt ngơ ngác dõi theo khoảng cách giữa kho hàng trống rỗng và bóng dáng Tần Túc.
Hoang mang đến mức hoài nghi nhân sinh cuộc đời mình.
Nhìn tới nhìn lui, nghĩ thế nào cũng không ra. Dù có căng mắt mà nhìn, bọn họ cũng không thể nào hiểu được Tần Túc đã làm bằng cách nào?.
“Có vấn đề?”
Tần Túc biết rõ họ đang nhìn chằm chằm vào anh, vốn dĩ có thể không để ý.
Nhưng ….
Trong lòng anh vẫn có chút không vui.
Mang tâm trạng đùa dai, anh đi đến đúng vị trí mà ngày thường Acebor vẫn hay đứng, rồi dừng bước.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Tần Túc dừng lại ngay bên cạnh. Cơ thể Acebor cứng đờ, tim như bị bóp nghẹt, trong đầu suy nghĩ hỗn loạn.
Không thể nào? Dọn sạch đến mức này rồi… vẫn còn chưa hài lòng sao?!
Tần Túc vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không thèm liếc ngang liếc dọc, hỏi thẳng Acebor đang cứng đờ:
“Có vấn đề?”
Ba chữ ngắn gọn, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo hàm ý khiêu khích sâu sắc.
Tất cả bọn họ đều biết, việc Tần Túc lấy sạch mọi thứ là có vấn đề.
Nhưng Tần Túc chính là muốn ép bọn họ, từng người một, phải trái với lương tâm mà nói: “Không thành vấn đề.”
“!”
Acebor căng da đầu, gượng gạo lắc đầu:
“Ha ha ha, không thành vấn đề, đương nhiên là không thành vấn đề rồi.”
“Đúng đúng đúng! Chuyện này làm được quá thần kỳ, làm sao có vấn đề được chứ!”
“Nếu thật sự có vấn đề... thì chắc chắn là do chúng tôi.”
......
Những người đứng bên cạnh cũng cười gượng gạo phụ họa theo, từng câu từng lời đều nặn ra từ cổ họng.
Đau đến mấy cũng phải nhịn.
Tần Túc vừa lòng, tâm trạng rất tốt, ung dung sải bước đi về phía trước. Giọng nói nhàn nhạt, hơi nhếch môi ném lại một câu mang đầy ẩn ý:
“Tạm biệt.”
Chỉ sợ từ nay về sau, mỗi lần nhìn thấy anh, bọn họ đều phải đi đường vòng.
Dáng vẻ lạnh nhạt như cách cả ngàn dặm không thể chạm tới, cộng thêm chất giọng lạnh lẽo vô tình, rõ ràng là không muốn ai tiễn.
Đám người đã quá quen nhìn sắc mặt mà đoán ý, chỉ có thể dừng bước tại chỗ, nặn ra nụ cười gượng, vẫy tay chào từ xa.
“...Ha ha, tạm biệt nhé.”
Không bao giờ gặp lại càng tốt!
“Ha ha, chúc trò thượng lộ bình an.”
Mất tích giữa đường cũng được!
......
Từng người một dõi theo bóng lưng Tần Túc, ngoài mặt cười toe toét, trong lòng thì nghiến răng nghiến lợi đến suýt vỡ cả hàm.
Tần Túc đã cuỗm đi hết số tài sản “trăm triệu điểm” của Trường quân đội số 4.
Liên Bang tuyệt đối sẽ không đứng ra đền bù cho bọn họ, nên giờ bọn họ chỉ có thể cắn răng móc tiền túi.
Hoặc đem những thứ đã “ăn” trước đó, ói ra mà bù đắp vào “khoản thiếu hụt”.
【Đại lão số 1 thật ác liệt】
【Trường quân đội số 4: Đã rất biết điều, xin tha mạng (ảnh: thật thà.jpg)】
【Hiệu trưởng: Người sống mà như muốn chết】
【Trường quân đội số 4 bên ngoài: Không tức giận đâu, không tức giận đâu. Bên trong: Ngất xỉu mất rồi.jpg… ấn huyệt nhân trung gấp.jpg】
【Hôm nay nghiệp chướng tăng +1, công đức giảm -1】
......
Biết rõ bản thân đã rút lui khỏi tầm mắt "thân thiết nhìn chăm chú" của đám người Acebor.
Tần Túc đóng khung giao diện ghi hình truyện tranh lại.
Không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ đơn giản là vừa rồi anh ở trong kho hàng, lạch cạch lạch cạch “một loạt thao tác dữ dội như hổ đói”.
Sau khi hoàn tất, vừa nhìn lại bảng giá trị sinh mệnh từ mức mấy chục ngày đã vọt lên đến gần mười năm. Thì giờ đây chỉ còn lại đúng 385.980 phút 17 giây.
Tức là hơn 268 ngày một chút.
Anh kiếm được nhiều, nhưng tiêu xài còn nhiều hơn.
Tần Túc: “......”
Nuôi sống chính mình... dường như là một công việc tiêu hao sức lực “trăm triệu điểm”.
Cũng may, lượng giá trị sinh mệnh hao tổn lần này quả thực rất xứng đáng.
Hiện tại, anh tuy không còn là người sở hữu chín năm sinh mệnh như trước, nhưng đã trở thành người có trong tay một kho vũ khí tư nhân cấp thấp.
Điều này đủ để khiến anh, khi đối diện với các nguyên lão quyền cao chức trọng trong bữa tiệc tối nay, ít nhất cũng có được một chút tự tin chân thực.
Mà với thói quen vốn có của anh, một phần tự tin là đủ để anh phát huy thành trăm phần khí thế.
Để tránh phạm phải sai sót ngớ ngẩn kiểu “không nhận ra ai với ai”.
Tần Túc trở lại ký túc xá, lập tức lấy ra danh sách 118 vị gia trưởng đã từng được anh đánh dấu trọng điểm trong các lớp trước đó.Mở hồ sơ lật xem lại từ đầu.
Ai bảo tối nay anh cần phải biểu hiện cho người ta thấy, anh nắm rõ chi tiết từng người.
