Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 120

Chương 120:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

………..

“Hô...”

Thấy bóng dáng Tần Túc biến mất khỏi tầm mắt, Acebor mới dám thở phào một hơi.Quay đầu nhìn mấy người bên cạnh, nở một nụ cười vặn vẹo như hồ ly:

“Nhìn chuyện tốt của mấy người đi!”

Đem tất cả vật phẩm mà Liên Bang chuyển đến cho Trường quân đội số 4 đặt hết vào kho hàng lớn nhất, và giờ thì sao? Thiệt hại nặng nề!

“Chủ yếu là... bên kho hàng khác của trường chúng ta không thể chứa nổi bộ cơ giáp cao cấp mà Liên Bang gửi tới...”

Cũng đâu thể cứ đem đồ đặt rải rác khắp nơi, đem Tần Túc đi xem chổ nay một ít, chổ kia một tẹo. Như vậy thành ý nhận lỗi làm gì còn nữa.

Acebor nghẹn lời, một lúc sau mới thở dài:

“Dù sao thì cuối cùng cũng khiến Tần Túc hài lòng.”

Nói rồi, Acebor liếc qua một lượt các đồng sự thuộc đủ mọi phe phái, gia tộc ánh nhìn lạnh lẽo như cảnh cáo:

“Trải qua chuyện lần này, về sau khi đối mặt với Tần Túc, trong lòng các vị chắc cũng đã hiểu rõ nên làm gì rồi chứ?”

Tuy rằng những quyết định là do cấp trên đưa ra, bọn họ chỉ là người chấp hành.

Nhưng chỉ cần mọi việc không bị đẩy lên quá cao, thì cũng đồng nghĩa với việc giảm thiểu tối đa khả năng... bọn họ bị lôi kéo vào vòng “ra quyết định” không cần thiết.

“Đã rõ.”

“...Tất nhiên.”

......

Không khí đột ngột trở nên hòa nhã, tiếng nói chuyện cũng không còn chồng chéo.

Những người từ trước đến nay vẫn luôn bất đồng ý kiến trong nhiều chuyện, hôm nay lại hiếm hoi nhất trí đến lạ.

【Nhóm người này mỗi lần xuất hiện trong khung truyện, đều mặt nặng mày nhẹ, vì lợi ích mà cãi cọ đỏ cả mặt. Giờ đột nhiên hòa thuận thế này...cứ thấy hơi sai sai】

【Ai ya Túc Bảo nhà chúng ta hôm nay được công đức +1, xử lý xong liền lui về, thật phong thái】

【Nói đi cũng phải nói lại, 8 giờ tối nay có cái tiệc được gọi là “mừng công” đi, thật ra là để tranh thủ sự ủng hộ và công nhận từ các trưởng bối có tiếng trong giới. Gia đình của Túc Bảo liệu có xuất hiện không nhỉ? Tôi đoán là không xuất hiện:1 phiếu】

【222222 tôi cũng đoán không! Đại lão một mình một phương trời, đâu cần gia đình tới làm chỗ dựa như mấy em bé yếu đuối】

【Nói thật, cũng tò mò muốn biết gia đình Tần Túc là ai @tác giả ơi, sẽ vẽ không đó?】

……

Acebor báo cáo lại toàn bộ hành động của Tần Túc, chi tiết từng phần một cho cấp trên.

Nhận được hồi đáp xác nhận, Acebor cuối cùng cũng có thể thả lỏng tâm trí, vị trí mà ông ta luôn cố giữ cuối cùng tạm thời cũng được bảo vệ.

19 giờ 30 phút buổi tối.

Tại hội trường phòng tiệc số 26, những học sinh đến trước cùng phụ huynh của mình, cũng đang tò mò không kém: “Liệu gia đình của Tần Túc có đến không?”

Sự kiện liên quan đến “Tần Túc” đã gây ồn ào khắp nơi. Thanh danh Tần Túc như sấm bên tai, ai ai cũng biết.

Dù là đang giao lưu xã giao, phần lớn các phụ huynh vẫn không nhịn được, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn về phía cửa chính của sảnh tiệc.

Theo “tin tình báo” mấy đứa nhỏ trong nhà tiết lộ, Tần Túc có khả năng sẽ đến đúng 8 giờ.

“Ánh mắt mấy người đó... giống như đang nhìn chằm chằm một miếng thịt béo bở vậy đáng sợ thật.”

Nhìn những vị phụ huynh mặc đủ loại lễ phục, vừa nâng ly trò chuyện vừa kín đáo quan sát cửa ra vào, Raymond kéo kéo cái nơ thắt trên cổ, nhỏ giọng than vãn.

Lận Nhân nghe vậy cười nhẹ, nhắc nhở:

“Ba cậu cũng nằm trong số ‘mấy người đó’ đấy.”

“Cho nên tôi mới nói, thế giới người lớn đúng là đáng sợ. Mà này...”

Raymond quay sang nhìn Hạ Mục Chi đang im lặng nãy giờ.

“Nhà cậu có ai tới không?”

Hạ Mục Chi đáp ngắn gọn: “Không có.”

Thực ra là do cậu không cho người nhà đến.

“Được rồi.”

Laris đứng lên, bưng ly nước lọc được ngụy trang như rượu, nói với nhóm bạn:

“Mẹ tôi tới rồi, tôi phải sang chào một chút. Mấy cậu cứ trò chuyện đi.”

Raymond cũng đứng dậy theo:

“Ba tôi bên kia đang gọi rồi, tôi cũng đi luôn đây.”

“Đi đi.”

Samuel cười tủm tỉm, vẫy tay tiễn hai người rời khỏi.

Trong góc phòng, chỉ còn lại ba người: Hạ Mục Chi, Lận Nhân và Samuel. Cả ba bắt đầu trò chuyện về việc bầu chọn lớp trưởng các lớp.

“Laris chắc chắn là lớp trưởng lớp bọn họ rồi.”

Lận Nhân tỏ ra tự hào như chính mình cũng được vinh danh.

“Còn lớp tụi mình, có khi là Ninh Nhiên.” Samuel suy đoán theo trực giác.

“Cô ấy mạnh mẽ, khiến cho đám ‘ruồi bay không đầu’ trong lớp cuối cùng cũng có người dẫn dắt.”

Hạ Mục Chi không chen lời, vì cậu biết ban 6 không bị phân tán, hoàn toàn là nhờ Tần Túc.

Lần này, biểu hiện của Hạ Mục Chi thực sự không tốt. Ngay từ ngày đầu tiên đã khiến không ít bạn học khó chịu.

Cũng vì thế, Hạ Mục Chi mới hiểu ra, khi không có đủ năng lực thì tốt nhất là đừng ôm việc.Nhiều lúc, những điều xuất phát từ lòng tốt của cậu, lại thành ra chuyện rắc rối đối với người khác.

Đi theo sau Tần Túc, nhóm Sophia chỉ mất chưa tới một ngày đã trưởng thành thấy rõ. Trong khi đó, những người từng đi cùng Hạ Mục Chi, phần lớn đều “than trời trách đất” vì mệt mỏi và thất vọng.

Nếu không nhờ mấy sự kiện chấn động sau đó của Tần Túc thu hút hết mọi sự chú ý, có lẽ Hạ Mục Chi đã bị gán thêm một đống rắc rối rồi.

Nghĩ đến đây, Hạ Mục Chi cúi đầu, thần sắc có phần ủ rũ.

Cậu biết rõ bản thân vẫn còn phải học hỏi rất nhiều.

【Chỉ nhìn qua màn hình thôi mà thấy cảm xúc của Hạ Mục Chi tụt xuống rõ rệt. Rốt cuộc cậu ấy làm sao vậy?】

【Dựa vào mạch trò chuyện, chắc là vì cảm thấy mình không đủ năng lực để tranh chức lớp trưởng ban 6 nên buồn. Đang chờ một cú "bạo phát" ngoạn mục】

【Ủa? Lớp trưởng không phải là vai chính sao? Mong chờ "bạo phát" gì ở đây nữa?】

【Dễ thương ghê, vẫn còn đang mơ mộng mà~】

……

Ở phía xa, Acebor vừa lặng lẽ quan sát đại sảnh yến hội, vừa mang theo vẻ mặt chờ mong.

Dù trong lòng thật sự không muốn gặp lại Tần Túc, nhưng Acebor cũng không thể giấu nổi khát vọng được thiết lập quan hệ với người nhà Tần gia.

Thời gian đang dần trôi về đúng 20:00.

Khắp các tầng trong phòng tiệc, những người tham dự đều không hẹn mà cùng dừng lại câu chuyện, ánh mắt cùng hướng về phía cửa chính sảnh yến hội.

“Lão Hồ, thật sự ông không biết chút gì về Tần gia à?”

“Lão Lý, câu đó phải để tôi hỏi ông mới đúng đấy. Tần gia nắm trong tay trình độ khoa học kỹ thuật cao như thế.Tôi còn nghi Lý gia các ông bí mật hợp tác với họ nữa kìa. Dù gì thì Lý gia mấy người cũng rất có tiếng trong lĩnh vực này. Chiếc chiến hạm nằm trong số quà Liên Bang gửi Tần Túc để tạ lỗi, tôi nhớ rõ là do bên Lý gia các người chế tạo.”

“Đừng nói đùa, bên ngoài nhìn thì có vẻ vậy thôi, chứ thực chất đều ngăn cách bởi một tầng sương mù, chẳng ai thấy rõ được gì cả.”

Lý Uyển bất đắc dĩ lắc đầu, làm ra vẻ không biết gì.