Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 123

Chương 123:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 54:

Tuyên Thành Minh đi đầu, theo sau là hai người: bên trái là Tuyên Cảnh Tịch, bên phải là Hạ Ôn Viễn.

Ba người trong tay đều cầm ly rượu chân cao, mục đích đến gần đã quá rõ ràng.

Tần Túc khẽ cụp mắt, nhấp rượu vang đỏ trong ly, hàng mi hơi rũ xuống che đi cảm xúc trong đáy mắt.

Giữa bầu không khí ngột ngạt bận rộn, anh tranh thủ “ăn cắp” một thoáng thả lỏng, lặng lẽ chờ cái “cớ” đến tiếp cận mình.

Đối với sự hiểu biết của anh về Tuyên gia, ngoài những tư liệu khô khan, anh còn nhớ rõ: Tuyên Cảnh Tịch từng cố ý phát tán tin tức cho anh.

Hạ Ôn Viễn thì từng tự vả vào mặt mình, còn Tuyên Thành Minh thì ngồi ở một chỗ khác xem cảnh đó.

Thật đúng là… b*nh h**n.

Hơn nữa, thông qua làn đạn bình luận anh cũng biết Antony nhắm vào mình, phần lớn cũng vì bị Hạ Ôn Viễn kích động ly gián.

Lợi dụng “cơn giận nhỏ” trút lên người Hạ Ôn Viễn thêm chút bùng nổ cảm xúc, tạo hiệu ứng “nổi trận lôi đình”.

Khi mấy lão cáo già xung quanh bắt đầu chuyển hướng, thì anh sẽ dừng lại đúng lúc.Với chuyện này Tần Túc không hề có chút áp lực tâm lý nào.

Trong mắt Tuyên Thành Minh, Tần Túc chỉ như đang thành thạo duy trì giao tiếp với những người khen tặng xung quanh, vừa nhấp rượu, vừa trò chuyện.

Ông ta hoàn toàn không biết rằng lúc anh khẽ nâng ly nhấp môi, chính là đang xem ba người họ như “cây cầu” để rút khỏi vòng vây.

Trong số các vị gia trưởng ở đây, không thiếu những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong nhiều giới. Tuyên Thành Minh cũng là một trong số đó.

Nhưng so với Tần gia thì khác biệt quá xa.

Dám trực diện “đối đầu ngang hàng với Liên Bang”, địa vị không ai dám xem thường.

Không thể nghi ngờ, Tần Túc tuyệt đối chính là tiêu điểm của buổi yến tiệc này. Tất cả những người khác đều trở nên mờ nhạt.

Bởi vậy, khi Tuyên Thành Minh dẫn người tiến vào, đám đông không hề giống như khi Tần Túc xuất hiện, mà tự động tách ra một con đường.

Trong lòng Tuyên Thành Minh thoáng bất mãn, nhưng trên mặt không hề lộ vẻ gì.

Tuyên Thành Minh chỉ khẽ nghiêng đầu, ra hiệu bằng ánh mắt cho Tuyên Cảnh Tịch và Hạ Ôn Viễn.

Hai người này từ nhỏ đã chịu sự rèn giũa nghiêm khắc của Tuyên Thành Minh, nụ cười trên môi luôn giữ nguyên, động tác tiến lên cũng tự nhiên thành thạo, mở ra một lối đi.

Ông ta nghêng ngang bước đi giữa hai đứa con, hoàn toàn không bận tâm phía sau có bao nhiêu người đang nhìn mình bằng vẻ mặt gì.

Tuyên Thành Minh thích cái cách người khác khó chịu nhìn mình, mà lại chẳng thể làm được gì ông ta.

“Ha ha, chào cậu, bạn học Tần Túc.”

Mới cách vài bước, gương mặt Tuyên Thành Minh đã nở nụ cười xã giao “ngoài cười nhưng trong không cười”

.

Ông ta đi đến trước mặt Tần Túc, dừng lại ở khoảng cách vừa đủ, giọng chân thành nhưng ánh mắt lại hàm ý sâu xa:

“Thật là trăm nghe không bằng một thấy.”

Tần Túc thuận thế ngẩng đầy lên khỏi ly rượu, ánh mắt bình thản không gợn sóng nhìn thẳng Tuyên Thành Minh.

Giọng điệu không nhanh không chậm, không ấm không lạnh:

“Tuyên tiên sinh cũng vậy.”

Giống hệt trong đoạn video từng thấy, bề ngoài lịch sự nhã nhặn, nhưng ý cười lại chẳng hề chạm tới đáy mắt.

Nụ cười nhếch môi kia dường như giấu đầy ác ý, khuôn mặt tươi cười tràn đầy lại khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Ha ha ha, bạn học Tần Túc thật biết nói đùa.Mấy lão già chúng tôi làm sao so được với cậu chứ, đúng là hậu sinh khả úy.”

(Hậu sinh khả úy* (后生可畏): là một thành ngữ chỉ lớp trẻ (thế hệ sau) rất đáng để nể trọng, vì họ có thể tài giỏi và vượt xa thế hệ trước. Tuy nhiên, ý nghĩa đầy đủ của câu thành ngữ này còn cảnh tỉnh rằng không phải ai trong thế hệ trẻ cũng sẽ có được thành tựu.Nhắc nhở họ phải nỗ lực phấn đấu để không phụ lòng tin của thế hệ đi trước.)

Nghe được Tần Túc cũng biết tên mình, sự bất mãn trong lòng Tuyên Thành Minh tan đi vài phần.

Những người khác: “……”

Tên bệnh tâm thần này! Gạt bọn họ ra rìa thì thôi đi, kéo cả bọn họ vào làm gì?

Tần Túc: “……”

Thật sự ngượng ngùng. Vừa nãy anh rõ ràng là ý mỉa mai ông ta, hoàn toàn không có ý khen ngợi Tuyên Thành Minh.

Vậy mà ông ta lại hiểu lầm, mà thôi, hiểu lầm thì cũng mặc kê ông ta… nhưng có cần phải đào hố cho chính anh như này không?

Tuyên Thành Minh tự hạ thấp mình thì không nói, lại còn cố tình lôi kéo tất cả mọi người xung quanh xuống chung, để nâng anh lên.

Trước loại “câu nói kéo thù hận” như vậy, Tần Túc cũng chẳng hơi đâu mà nhảy vào chung cái hố đó.

Anh "cao không thể với tới".

Điều đó có thể được người khác âm thầm công nhận thông qua xuất thân, hành vi, cử chỉ, hay những sự kiện được khéo léo sắp đặt.

Nhưng tuyệt đối không thể để người khác mở miệng tâng bốc, rồi chính anh tỏ ra hưởng ứng được.

Lòng người khó đoán, huống hồ nơi này toàn là đám cáo già từng trải.Những kẻ đã ăn nhiều muối hơn cả số cơm người khác ăn trong đời.

Nếu lúc này mà anh thuận theo lời Tuyên Thành Minh, ai biết được sau này bọn họ có nhớ lại, rồi âm thầm chơi xấu anh hay không?

Sau ba giây trôi qua kể từ khi Tuyên Thành Minh nói xong, Tần Túc vẫn giữ nguyên thái độ không có ý định phản ứng.

Phía sau, Tuyên Cảnh Tịch suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng khi thấy ba mình bị "bơ đẹp", vội cúi đầu để che giấu biểu cảm.

Những người xung quanh cũng bắt đầu liếc nhìn Tuyên Thành Minh với ánh mắt… có phần kỳ lạ.

Nhưng dường như Tuyên Thành Minh chưa cảm nhận được điều gì, vẫn tươi cười tiếp tục nói:

“Chuyện lần trước, với tư cách là phụ huynh đều là trách nhiệm của tôi. Không dạy dỗ con cái cho tốt, khiến giữa nó và bạn học Tần Túc xảy ra vài hiểu lầm. Nhưng vì quá bận, tôi không thể trực tiếp đến gặp mặt để xin lỗi.”

“May mà có Cảnh Tịch đứng ra, thay mặt tôi gửi lời xin lỗi đến bạn học Tần Túc .Cũng may là bạn học Tần Túc không so đo tính toán.”

Đám người đang dựng tai hóng hớt: “?”

Cái gì cơ? Không phải chứ?

Tên điên Tuyên Thành Minh kia, khi nào thì nhanh hơn bọn họ một bước, cùng Tần Túc có quan hệ? Hơn nữa còn nói như thể Tần Túc đã tha lỗi cho nhà họ Tuyên rồi?!

Mối quan hệ thế nào mà đến mức phạm sai lầm cũng có thể được bỏ qua?

Tần Túc: “……”

Trước mặt bao người mà nói mấy câu mập mờ như vậy, rõ ràng có ý đồ.

Những kẻ không biết chuyện sẽ dễ dàng hiểu nhầm rằng anh và Tuyên gia có mối quan hệ đặc biệt, đến mức anh có thể bỏ qua lỗi lầm cho bọn họ.

Nhưng...