Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 124
Chương 124:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………….
Tần Túc khẽ nheo mắt, đối diện thẳng với ánh nhìn của Tuyên Thành Minh.
Ánh mắt đen nhánh cố tình nheo lại rõ ràng, như muốn để tất cả mọi người đang quan sát đều nhìn thấy.
Nghĩ đến chuyện mình ngay từ đầu đã quyết định không tha thứ, khóe môi anh khẽ động.Rồi cố gắng đè nén lại, không để lộ mỉm cười.
Hy vọng chờ lát nữa, khi “boomerang” bay ngược về đập vào mặt, Tuyên Thành Minh đừng làm vẻ mặt quá khó coi.
【Từ góc nhìn này thấy được, ánh mắt của Túc Bảo vừa co rút đúng 2.518456 điểm độ phân giải】
【6, lần đầu biết độ phân giải cũng có thể dùng để đo… ánh nhìn】
【Ánh mắt của Đại lão số 1… là có ý gì vậy?】
【Còn phải hỏi? Đó là ánh mắt ‘híp lại đầy nguy hiểm’ kiểu mà mấy nhân vật siêu cấp trong truyện tranh dùng mỗi lần chuẩn bị ra tay ấy!】
……
Khóe môi Tuyên Thành Minh càng giãn rộng, lập tức ra hiệu,
cho Tuyên Cảnh Tịch:
“Cảnh Tịch, còn ngây ra đó làm gì?”
Ngữ điệu và giọng nói của ông ta lúc này hoàn toàn khác biệt.Khi đối diện Tần Túc thì đầy nịnh lấy lòng.
Còn với những đứa con trong tầm kiểm soát của ông ta, thanh âm nhẹ nhàng nhưng lại mang đầy ngữ khí ra lệnh.
Bản thân Tuyên Thành Minh không được Tần Túc ưa thích thì cũng chẳng sao, ông ta vẫn còn hai đứa con.
Hơn nữa, ông chỉ đơn giản kéo con ra xin lỗi thay mình. Như vậy, ông ta có gì là sai?
Tuyên Cảnh Tịch tay nâng ly rượu vang đỏ bước lên.
Trước đây từng có một lần tiếp xúc ngắn ngủi với Tần Túc, trong lòng không mang tạp niệm, cô thoải mái nâng ly:
“Tần Túc, buổi tối tốt lành.”
Tần Túc khẽ nhấc tay, chạm nhẹ ly rượu vang với cô. Tiếng pha lê va chạm khẽ vang lên, hòa cùng giọng nói ôn hòa của anh:
“Buổi tối tốt lành.”
Anh vẫn có thể cảm nhận được ai thật sự mang ác ý với mình.
Khi thấy cả hai cùng nhấp một ngụm nhỏ rượu vang đỏ, nụ cười của Tuyên Thành Minh càng thêm sâu, ông ta tiếp tục nói:
“Ôn Viễn, còn không mau kính rượu bạn học Tần Túc để xin lỗi?”
Tuyên Cảnh Tịch “thành công lui thân”, nhường lại sân khấu cho màn biểu diễn cho hai người còn lại.
Tần Túc: “……”
Cơ hội, cuối cùng cũng đến.
“……”
Trong lòng Hạ Ôn Viễn lúc này, hận không thể ngay trước mặt Hạ Mục Chi mà đem Tuyên Thành Minh xé xác.
Tuyên Thành Minh luôn xem cậu ta như chó để sai khiến.
Nhưng trên mặt Hạ Ôn Viễn vẫn cố gắng ráng nặn ra nụ cười, bước lên giơ ly về phía Tần Túc:
“Tần Túc, tôi thật sự xin lỗi vì những hành vi l* m*ng trước đây của mình.”
Lần này, Tần Túc không làm như trước không chạm ly với Hạ Ôn Viễn.Anh chỉ trầm ngâm, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu hồng nhạt kia.
Ánh mắt ấy khiến lòng Hạ Ôn Viễn thoáng run rẩy.
Tần Túc có ý gì?
Cố tình để ánh nhìn kia dừng lại thêm hai giây, đến khi thấy ánh mắt Hạ Ôn Viễn mất tự nhiên mà né tránh, Tần Túc liền biết thời cơ đã đến.
Thừa lúc đối phương vẫn đang phân vân, chưa đoán ra ý đồ của anh.
Tần Túc nâng ly rượu vang đỏ trong tay, hướng về phía Hạ Ôn Viễn.
Thấy Tần Túc nâng ly như muốn chạm cốc, trái tim bất an của Hạ Ôn Viễn rốt cuộc cũng rơi xuống, chỉ mong nhanh chóng kết thúc một màn này.
Hạ Ôn Viễn gượng gạo nặn ra nụ cười, cứng nhắc đưa ly rượu về phía Tần Túc.
Ai ngờ ly rượu trên tay Tần Túc tuy được nâng lên, nhưng ngay khi chỉ còn cách Hạ Ôn Viễn một khoảng.
Mọi người nhìn thấy Tần Túc khẽ bẻ cổ tay, động tác tao nhã lưu loát, kéo nhẹ theo quán tính.
Chất lỏng màu đỏ từ chiếc ly tinh xảo lập tức nghiêng đổ, từng giọt rơi xuống ngay trước mặt Hạ Ôn Viễn, tạo thành một màn trình
“
rưới rượu tế”.
Tách ..Tách…
Lượng rượu vang trong ly vốn không nhiều, nhưng chỉ một thoáng đã hoàn toàn thấm vào tấm thảm lông dê đỏ sậm dưới chân.
Không khí lập tức nồng đượm mùi rượu.
Trong tình huống bình thường, kiểu rót rượu này chỉ dùng trong nghi thức tưởng niệm người đã khuất.
Mọi người: “……”
Điều này chẳng phải ám chỉ rằng, trong mắt Tần Túc, Hạ Ôn Viễn và người chết chẳng có gì khác nhau sao?
【Quá kiêu ngạo!】
【Dạo gần đây Hạ Ôn Viễn rất an phận mà, cậu ta có đắc tội gì với Tần Túc đâu?】
【Bề ngoài thì không, tay Hạ Ôn Viễn lúc nào cũng sạch sẽ, chuyện xấu xa toàn để người khác làm thay. Nếu không phải cậu ta cố tình tỏ ra yếu đuối đáng thương trước mặt Antony.Làm Antony bị kích động mà nhằm vào Tần Túc ở Viterta, thì làm sao có chuyện đó xảy ra?】
【Quả nhiên, Tần Túc biết rõ chính Hạ Ôn Viễn là kẻ châm ngòi Antony. Vậy thì… có khi nào Tần Túc cũng biết, Hạ Ôn Viễn từng ngấm ngầm “mơ tưởng tuyến thể” của Đại lão không?】
【Cảm ơn! Sảng khoái quá! Chỉ cần Hạ Ôn Viễn khó chịu, tôi liền vui vẻ. (vung tay, dinh dưỡng dịch vãi tung tóe)】
……
Tần Túc rút tay về: “……”
Nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng cũng chẳng thấy ý nghĩa gì thêm. Anh vốn dĩ không hề có “tuyến thể”.
Thông qua việc kiểm tra từ con Tu Vẫn Thụ Cừu mang về, đã xác định nó cũng không có.
Lần tới thực chiến, anh nhất định phải nghĩ cách tìm ra một loại ma pháp công kích tương đương với “tuyến thể”, hiệu quả đủ sâu để thay thế.
Màn kịch bất ngờ xảy ra quá nhanh, đến khi Tần Túc đã buông chiếc ly rỗng, mọi người mới giật mình nhận ra chuyện vừa rồi.
Cả hội trường ngoài tiếng nhạc, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Tuyên Thành Minh: “……”
Tần Túc thật là… Không những không cho Tuyên Thành Minh chút thể diện nào.
Mà còn ngay trước mặt ông ta làm khó con trai ông, chẳng khác nào trực tiếp đem mặt mũi ông ta ném xuống đất giẫm đạp.
Cố tình, Tuyên Thành Minh lại chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng.
Tần Túc cũng không để cho mọi người có thời gian phản ứng.
Giữa tiếng nhạc cổ điển du dương, anh lạnh lùng đưa mắt quét qua một vòng những kẻ đang vây quanh mình.
Ngay lập tức, mọi người liền hiểu ra Tần Túc đang mượn Hạ Ôn Viễn làm “cây cầu” để rút khỏi ván bài này.
Khi tất cả ánh mắt nhìn chằm chằm về phía anh.
Tần Túc nhân lúc bầu không khí bị hành động đối đãi với Hạ Ôn Viễn làm nặng nề thêm, anh hạ giọng lạnh lùng nói:
“Hiện tại, ai còn có vấn đề?”
“Không, không, không.”
“Không có.”
“Không có, không có.”
“Ngài cứ tự nhiên.”
“Đúng, đúng rồi.”
……
Thật ra là có. Những vấn đề xoay quanh Tần Túc và Tần gia chắc chắn chỉ nhiều chứ không ít.
Nhưng nghe thấy câu hỏi kia, cả đám người ngoài mặt đều vội treo lên nụ cười gượng gạo, liên tục lắc đầu phủ nhận.
Nói đùa sao? Ai muốn trở thành “Tuyên gia số 2” chứ!
Có thì cũng phải biến thành không có.
