Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 125

Chương 125:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

……………

Có thì cũng phải biến thành không có.

Bởi vì bây giờ họ hoàn toàn không rõ lắm, việc Tần Túc trở mặt vô tình, là do đã chán ngấy mấy lời tâng bốc lấy lòng lúc trước nên mới bộc phát.

Hay chỉ đơn thuần nhằm vào mỗi mình Tuyên gia?

Bọn họ căn bản không hiểu được.

“Nếu đã vậy… tạm biệt.”

Đoán trước được kết quả, Tần Túc vẫn giữ dáng vẻ “quý ông lịch thiệp” giả dối.

Anh khẽ nâng chiếc ly rỗng, làm động tác chào, rồi trong ánh mắt bất an của tất cả mọi người, quay người rời đi một cách tiêu sái.

“Vòng giao tiếp xã giao” cũng kết thúc tại đó.

Chỉ cần nhìn Hạ Ôn Viễn là đủ hiểu, ai có chút thông minh đều biết trong số những người bị anh làm khó dễ, chắc chắn có kẻ từng “ăn Tết chung” (cùng phe) Hạ Ôn Viễn.

Còn lũ cáo già kia, bề ngoài thì chỉ nghĩ đơn giản rằng anh chẳng qua không muốn bị nhìn thấu nên cố tình tìm cớ thoái lui.

Chứ không hề hiểu rằng, thật ra anh chỉ vì chán ghét Hạ Ôn Viễn mà mất sạch hứng thú xã giao.

Mọi người lúc này chỉ biết trách ngược lại Hạ Ôn Viễn đã khiến bọn họ mất đi cơ hội tiếp cận Tần Túc.

“Ha ha, tạm biệt.”

“… Tạm biệt.”

……

Tiếng chào tạm biệt vang lên lác đác, ai nấy đều phụ họa theo.

Chỉ đến khi Tần Túc xoay người rời đi, mọi người mới có tâm tình chuyển ánh mắt sang một “người liên quan” khác…

Chính là Hạ Ôn Viễn, đứa con mà Tuyên gia đã nhận về từ ba năm trước.

Sắc mặt Hạ Ôn Viễn thoáng chốc trắng bệch, ánh mắt theo bản năng đuổi theo bóng lưng Tần Túc, bàn tay đang nắm ly rượu siết chặt đến run run.

“……”

Hạ Ôn Viễn rõ ràng mỗi lần đối phó với Tần Túc đều không tự mình ra tay, chỉ ở phía sau âm thầm tính toán.

Ý nghĩ trong lòng còn chưa kịp thực hiện, vậy mà Tần Túc làm sao có thể biết cậu ta luôn ôm đầy ác ý?

Trong nháy mắt biến thành kẻ hề.

Sắc mặt Tuyên Thành Minh trở nên khó coi đến cực điểm, nụ cười treo trên môi không chạm tới đáy mắt.

Ông ta lạnh nhạt nhìn chằm chằm Hạ Ôn Viễn, dùng giọng ôn tồn nhưng lại như lưỡi dao:

“Ôn Viễn, con nên về thay đôi giày đi.”

Vô dụng. Một phế vật làm ông mất mặt.

Hạ Ôn Viễn nghe vậy, hít sâu một hơi, rồi ngoan ngoãn cúi đầu đáp:

“Ba nói đúng.”

Hạ Ôn Viễn cắn răng, nuốt nghẹn nụ cười cứng ngắc còn vương trên mặt, xoay người rời đi.

Cảnh tượng ấy khiến Tuyên Cảnh Tịch suýt nữa thì bật cười thành tiếng, vội vàng lấy tay che miệng.

“Cảnh Tịch, ba thấy Lục thúc thúc, chúng ta qua đó chào hỏi.”

Tuyên Thành Minh tìm cái cớ, dẫn con gái rời khỏi vòng vây xấu hổ.

“Vâng, ba.”

Càng nhìn thấy Hạ Ôn Viễn và Tuyên Thành Minh cùng lúc chịu thiệt, nụ cười nơi khóe môi Tuyên Cảnh Tịch càng thêm ngọt ngào.

……

Để phù hợp với chủ đề “cổ điển” của buổi tiệc, toàn bộ hội trường không dùng robot phục vụ mà hoàn toàn do người thật đảm trách.

Các loại “mắt điện tử” càng tuyệt đối không thể tồn tại.

Bởi lẽ, nếu có camera giám sát, thì lần sau những vị gia trưởng có tiếng tăm nào còn dám đến? Nhỡ đâu lỡ lời vài câu, bị kẻ khác ghi lại rồi tung ra, thì hậu quả thật khó lường.

Đi ngang qua một người hầu, Tần Túc thuận tay đặt chiếc ly rỗng vào khay, khẽ nói:

“Vất vả rồi.”

Ngay khoảnh khắc trước còn tận mắt nhìn thấy bóng dáng uy nghiêm, khoảnh khắc sau lại nghe chính Tần Túc lễ độ cảm ơn mình.

Người hầu ngây người một lúc, rồi mới đáp vội:

“…Không có gì, đây là bổn phận.”

Không biết người khác cảm nhận ra sao, nhưng chính người hầu ấy lại thấy… sợ hãi.

Tần Túc rõ ràng rất phong độ, nhưng càng lễ phép bao nhiêu, lại càng khiến người ta khó đoán, run rẩy bấy nhiêu.

Trong ánh nhìn im lặng của mọi người, Tần Túc đã thành công chọn được cho mình vị trí lý tưởng.

Một chiếc sô-pha bọc da đen, đặt dưới ánh đèn mờ ảo, ở nơi có thể dễ dàng quan sát toàn hội trường.

Anh ngồi xuống, tư thế nhàn nhã nhưng khí thế áp bức không hề giảm.

Trước mặt anh là chiếc bàn tròn nhỏ phong cách cổ điển, hai bên ghế còn có thêm hai chiếc sô-pha đơn.

Mọi người đều nghĩ tới việc tiến lại gần ngồi, nhưng không ai dám thật sự ngồi xuống.

Tần Túc trở mặt còn nhanh hơn lật sách, gương mặt âm tình bất định, lạnh lùng tàn khốc.Tất cả đều hiện rõ trước mắt bọn họ.

Không thể tới gần, thì chỉ có thể một bên ngắm nhìn, một bên tiếp tục mở rộng quan hệ xã giao. Dù sao cũng không ai muốn bỏ lỡ cơ hội này, biết đâu có thể đạt được hợp tác gì đó.

Nhóm học sinh đứng xem: “……”

Nhưng nghĩ lại đối tượng là Hạ Ôn Viễn, vậy thì không có gì lạ.

Tần Túc mất tích sau đó, Antony vẫn luôn công kích Hạ Ôn Viễn vì chuyện cậu ta châm ngòi để Antony nhằm vào Tần Túc. Đúng là đáng giận.

Để màn “uy h**p Tuyên gia” kết thúc thật hoàn mỹ, vừa ngồi xuống vị trí lý tưởng, việc đầu tiên Tần Túc làm chính là mở quang não.

Anh tiêu tốn 7.500 phút sinh mệnh giá trị để đổi lấy một tấm thẻ “kéo áp điện mạnh mẽ trong một ngày”.

Mục tiêu được lựa chọn: Tuyên gia. Anh ấn xác nhận.

So với lần trước chỉ là thẻ “kéo áp” cơ bản, lần này thẻ trải nghiệm “kéo áp” hao phí sinh mệnh nhiều hơn.

Và trong lúc có hiệu lực cắt điện, không thể dựa vào bất kỳ nguồn năng lượng nào để bổ sung hay khôi phục.

Anh muốn để Tuyên Thành Minh cùng những người khác lập tức đoán được đây là do Tần gia làm.

Tần Túc vẫn tiếp tục sử dụng cách thức thẳng thắn đơn giản, giống như từng dùng để đối phó Liên Bang.

Còn những ánh mắt thường xuyên liếc về phía anh? Tần Túc tập mãi thành thói quen coi như không thấy.

Anh làm vậy, chỉ vì luôn giữ nguyên tắc: lý luận phải đi cùng thực tiễn.

Trước đây, anh chỉ thông qua hệ thống để tìm hiểu tư liệu về các vị gia trưởng này. Giờ đây, cơ hội được tự mình quan sát đã đến, đương nhiên không thể bỏ lỡ.

Lúc trước bọn họ lén quan sát anh. Bây giờ phong thủy thay đổi rồi, đến lượt anh âm thầm nhìn ngược lại, ánh mắt sắc bén đến mức “âm u vặn vẹo.

Mỗi khi phát hiện điều gì không khớp với dữ liệu đã lưu, Tần Túc lập tức lặng lẽ chỉnh sửa lại trong quang não.

Rất nhanh, không biết Tuyên Thành Minh nhìn thấy gì trong quang não của mình, sắc mặt ông ta lập tức biến đổi.

Tuyên Thành Minh quay đầu liếc về phía Tần Túc, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chẳng dám lên tiếng, chỉ vội vàng rời khỏi hội trường.

Thấy ba mình chưa kịp làm gì đã cuống quýt bỏ đi, Tuyên Cảnh Tịch khẽ nhướng mày.

Lập tức lặng lẽ tìm một ch* k*n đáo để tra xét xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Những người khác cũng bắt đầu làm theo, không ít người đi kiểm chứng tin tức.