Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 126
Chương 126:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Không bao lâu sau, kết quả điều tra truyền về. Mọi ánh mắt trong sảnh đều vô thức đổ dồn về phía Tần Túc.
Bọn họ từ lâu đã nghe đồn Tần Túc sở hữu quang não vượt trội phi phàm.
Giờ phút này, anh chỉ ngồi đó vẻ ngoài thản nhiên, nhưng mọi người đều hiểu trước mặt anh tuyệt đối đang mở quang não.Xử lý vô số thông tin mà bọn họ không thể nào thấy được.
Nếu không thì Tuyên gia làm sao lại có thể lập tức “cắt điện” và quan trọng hơn là còn không thể khôi phục lại nguồn năng lượng dự trữ ngay sau đó?
Doanh nghiệp càng lớn, thời gian không duy trì được vận hành càng dài, tổn thất lại càng nặng nề.
Phương thức quen thuộc này, vừa nhìn đã biết là vết tích của Tần Túc. Đám người lập tức ăn ý mà lùi xa khỏi Tần Túc thêm một khoảng.
“Quả thật lão luyện.”
Có người không nhịn được, thấp giọng cảm thán.
Rất nhanh có người phụ họa:
“Không sai, nhìn thôi cũng biết chỉ có kẻ từng trải, kinh nghiệm xã hội phong phú mới làm được chuyện như thế này.”
“Đúng vậy, rất có phong thái giống lần trước.”
“Ông đừng có mà nói bậy, lần trước tôi làm gì nào?”
“Ông bỏ tiền thuê thủy quân đi bôi nhọ Triệu gia, không phải ông thì còn ai?”
“Ông có chứng cứ không? Tôi còn có thể nói lần trước chính lão cáo già ông cố tình chọc giận Vương tổng, để ông ấy đánh ông, sau đó báo cảnh sát bắt ông ta. Nhân lúc ông ta bị tạm giam, ông liền đoạt lấy mối làm ăn đó.”
“Mẹ nó! Tôi sẽ kiện ông tội phỉ báng!”
……
Nhìn hai người cãi nhau, có người trong đám đông thở dài:
“Đoán được là Tần Túc làm, nhưng chẳng ai tìm được chứng cứ. Thủ đoạn này đúng là… đơn giản mà cao minh.”
“Ai nói không đúng chứ.”
……
Dĩ nhiên nghe thấy Tần Túc: “……”
Nếu EQ cao, đây gọi là: 《lão luyện》, 《kinh nghiệm xã hội phong phú》, 《cao minh》.
Nếu EQ thấp, thì chính là: “Không có tố chất, thật vô sỉ, tuy hợp pháp nhưng có bệnh.”
Xem ra bất kể thế giới nào, trong thương chiến cấp cao, thủ đoạn thô bạo nhưng trực tiếp luôn được ưa dùng. (Edit: con nhà nòi có khác)
【Ha ha, tiểu thuyết thương chiến thì cao siêu, còn thương chiến hiện thực thì bệnh chẳng nhẹ】
【Tôi kể mấy người nghe lần trước giám đốc bên tôi bảo tôi giả làm khách hàng sang công ty đối thủ để chụp trộm bảng giá đấy.】
【Nói ra chắc không ai tin, nhưng thật đó: Ông chủ chúng tôi lần trước để ngăn đối thủ ký hợp đồng, liền bảo ba mình lao thẳng vào xe đối phương, cố tình kéo dài thời gian. Ai ngờ đối phương báo cảnh sát, cuối cùng ầm ĩ đến tận Cục Cảnh sát. Tuy ba ông chủ bị nhốt mấy ngày, nhưng hợp đồng bên kia thật sự không ký được, ha ha ha!】
【Cha ông chủ: Nuôi con để dưỡng già, ai ngờ lại phải lao đầu vào xe để dưỡng hợp đồng…】
【Ông chủ: Cha, người đúng là cứng đầu mà!】
【Chủ nhà chúng tôi trước còn tung tin đồn công ty bên cạnh có ma, chờ bọn họ mời đại sư tới thì lập tức nặc danh báo cáo là mê tín phong kiến…】
……
Sau sự kiện uy h**p Hạ Ôn Viễn, chẳng còn ai dám bén mảng lại gần anh.
Anh bình tĩnh quan sát toàn bộ các vị gia trưởng, nắm bắt rõ từng chi tiết chân thật để “vẽ bức họa” nội tâm bọn họ.
Sau đó, anh lập tức đứng dậy, trong ánh mắt khác nhau của mọi người, thản nhiên rời đi.
Không ai dám ngăn cản.
Đêm khuya, khi đồng hồ điểm 12 giờ, “ma pháp” trên người cô bé Lọ Lem sẽ mất hiệu lực.
Ma pháp của anh - Tần Túc cũng như thế. Chọn rời đi trước thời hạn, đối với anh chỉ có lợi chứ không hề thiệt.
Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Tần Túc biến mất trong tầm mắt, Raymond khẽ lẩm bẩm:
“Nếu không xảy ra chuyện Hạ Ôn Viễn, có lẽ tối nay tôi đã có thể nói chuyện với Tần Túc một câu.”
“Đều do Hạ Ôn Viễn!”
Hạ Mục Chi hoàn toàn đồng tình với vẻ mặt tiếc nuối của Raymond, gật đầu:
“Không sai.”
“Ngàn sai vạn sai, khẳng định đều là lỗi của Hạ Ôn Viễn!” Laris lên tiếng, cùng chung mối thù.
Lúc trước, khi Hạ Mục Chi đưa Hạ Ôn Viễn đến gặp bọn họ lần đầu, Hạ Ôn Viễn suýt nữa khiến cả nhóm bị độc chết tiễn đi sạch sẽ.
Khi đó, nhìn bộ dáng yếu đuối đáng thương của cậu ta bọn họ còn bị lừa.
……
Trở về ký túc xá, Tần Túc chọn sẵn vị trí hạ cách lát nữa trở về, để bảo đảm không xảy ra sai sót, đồng thời chuẩn bị cho cuộc tranh cử lớp trưởng ngày mai.
Thế giới hiện thực, 12:00.
Theo mệnh lệnh đã định trước, đúng 12 giờ 01 phút, Khương Thành chờ ở bên ngoài nhận được tin nhắn ngắn gọn từ Tần Túc:
Tần Túc: Tiến vào.
Nhìn hai chữ ngắn ngủn kia, Khương Thành lập tức dẫn mọi người bước vào.
Kho hàng chất đầy những vật thể khổng lồ mới tinh, vượt xa nhận thức của họ về công nghệ cao. Trợ lý Khương dẫn đầu, đồng tử khẽ co rút, sau đó ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt.
Đám bảo tiêu:
“!”
“Tôi quyết định rồi. Đời này, tôi sống là người của Tần gia, chết cũng là quỷ của Tần gia!”
“Tôi cũng thế!”
“Thêm ngay số chứng minh thân phận!”
……
Nghĩ đến người chị đặc biệt của mình, Tần Túc: “……”
Có khi… bọn họ thật sự có khả năng biến một câu nói đùa thành lời thề son sắt.
Đám bảo tiêu bị Tần gia lại một lần nữa làm cho chấn động, tinh thần chiến đấu sục sôi.
Trợ lý Khương lặng lẽ bước đến bên cạnh Tần Túc. Người khác còn chưa rõ, nhưng trong mấy ngày qua, chuyện ai mới là kẻ âm thầm chỉ đạo đám bảo tiêu dọn sạch kho hàng, Khương Thành thì biết rất rõ.
“Đ-đánh… cướp?”
Người vốn dĩ luôn giữ vẻ ổn trọng như Khương Thành, đây là lần đầu tiên nói năng lắp bắp.
“Tôi là hạng người này à?”
Nghe vậy, Tần Túc lập tức tỏ vẻ bất mãn, ánh mắt sâu kín nhìn thẳng trợ lý Khương, nghiêm trang nói thật:
“Đây là tiền bồi thường tổn thất tinh thần mà bọn họ chủ động đưa cho tôi.”
Chính miệng bọn họ đã nói “toàn bộ”. Đã là bồi thường, sao có thể tính là cướp được?
Khương Thành: “…… Thiếu gia vui vẻ là được.”
Tin Tần Túc, chẳng bằng tin rằng chính mình là hoàng đế.Tỉ lệ chỉ 50-50!
“À, đúng rồi.”
Ánh mắt Tần Túc rời khỏi đám bảo tiêu, dừng lại trên người Khương Thành:
“Trợ lý Khương, mấy con quỷ mà chị tôi mang về… còn lại bao nhiêu?”
Anh cần dùng đến chúng trong buổi tranh cử lớp trưởng ngày mai.
