Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 127

Chương 127:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 55:

Khương Thành chân mày nhảy dựng, không nhịn được hỏi:

“Nếu tôi nhớ không lầm, cậu lúc trước chẳng phải đã nói không cần sao?”

“Tôi của lúc trước, đã không còn là tôi của hiện tại.” Tần Túc nghiêm trang.

Nhân sinh, hoặc là đi trên con đường tát vào mặt người khác, hoặc là đi trên con đường tự vả vào mặt mình.

Khương Thành: “…… Còn thừa 176 con.”

Không hiểu vì sao, anh cảm thấy Tần Túc toát ra một loại bình tĩnh phát điên.

Việc xuất kho nhập kho đều do Khương Thành làm. Ngay cả Tần tổng cũng không nắm rõ bên trong còn bao nhiêu con quỷ.

Vì mỗi lần Tần tổng chỉ mải mê từ trong “nhà kho” lấy đi.Còn trong đó hậu quả thế nào thì mặc kệ.

Mỗi lần xử lý tàn cục xong.Khương Thành đều phải mang theo quốc huy, quốc dân Bát Kỳ, tiền tệ quốc gia, phát quốc ca.Phải huy động cả sức người, sức của, cả nghi thức chính thống để dọn hậu quả mới yên lòng.

176…

Tần Túc ghi nhớ con số này. Ban 6 trừ anh ra, tổng cộng 499 người.

Nếu mỗi con quỷ mang theo 2–3 học sinh thì… vừa khớp.

Nghĩ ngợi một lát, Tần Túc nói:

“Chờ một chút.”

“Được.” Khương Thành mơ hồ đáp.

Chẳng bao lâu sau, Tần Túc lại xuất hiện trước mắt. Khương Thành thấy trong tay Tần Túc cầm một xấp giấy đã đóng dấu, nhìn bìa ngoài thì giống như là ảnh thẻ.

Thành công tìm ra tư liệu đã chuẩn bị sẵn trong thế giới truyện tranh, Tần Túc quay sang nói:

“Dẫn tôi qua bên đó.”

Khương Thành: “…… Được.”

Gặp quỷ rồi… còn mang theo một đống ảnh thẻ?

Có người bề ngoài thì trông nghiêm túc, nhưng bên trong đã hoàn toàn hoá điên.

Nói là “nhà kho”, thực ra là cả một căn biệt thự trong núi. Bên trong, ngoài quỷ thì vẫn chỉ toàn quỷ.

Trong tình huống bình thường, chỉ khi Tần Đại đến thì Khương Thành mới dám đi theo. Còn nếu chỉ có một mình…

Nghĩ tới căn biệt thự trong phạm vi mười dặm đều tản ra quỷ khí âm trầm, Khương Thành bất giác thấy tê cả da đầu, quyết không đi một mình.

Hiển nhiên, nhà họ Tần đúng là “người có tài thì gan cũng lớn”, tính cách này cũng được truyền thừa mạch lạc.

Nhiệm vụ cấp bách thời gian gấp rút, Khương Thành lập tức đưa Tần Túc lên xe.

Trên đường Khương Thành ghé qua nhà mình, mang theo những vật dụng “gặp quỷ” do Tần Đại để lại.

Ngồi trên xe Tần Túc mở hộp, lấy ra một chiếc nhẫn khắc hoa văn phức tạp, không rõ tên.

Mặt trong nhẫn có khắc chữ cái “S” tinh xảo, hiển nhiên là nét bút của chị gái anh.Vì khi chị gái anh khắc kiếm gỗ đào cũng giống y hệt.

Dựa vào bản ghi chép viết tay rồng bay phượng múa của chị mình, Tần Túc đeo nhẫn vào ngón áp út bàn tay phải.

Anh lại mở một chiếc bình sứ hình bầu trắng, nhỏ hai giọt vào mắt mình.

Theo bản ghi chép, hoàn thành xong tiểu chiêu “gặp quỷ”, Tần Túc lập tức đối diện với một thân ảnh đỏ rực đứng giữa đường, bốn mắt giao nhau.

Cặp mắt đỏ tươi như máu ấy vừa chạm vào mắt anh, toàn thân nó lập tức cứng đờ trong khoảnh khắc.

Ngay sau đó, nó biến mất khỏi con đường như tia chớp, nhanh đến mức Tần Túc chỉ kịp thấy một vệt sáng đỏ nhòe lướt qua.

Tần Túc: “……”

Tốc độ nhanh đến mức Tần Túc còn chưa kịp sợ hãi, hai người bọn họ… rốt cuộc ai mới là quỷ?

Anh cúi đầu nhìn qua chiếc nhẫn trên tay, trong lòng không khỏi cảm thán.Quả nhiên là đồ chị gái anh chuẩn bị, lợi hại đến mức quỷ thấy cũng phải co giò bỏ chạy.

Khương Thành nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Tần Túc trên ghế sau có động tác lạ.Chỉ cảm thấy từng cơn gió lạnh lướt qua cửa kính bên cạnh, tim đập thình thịch:

“Xin hỏi, Tần thiếu, cậu… có phải vừa nhìn thấy thứ gì không?”

“Một bóng quỷ màu đỏ.”

Tần Túc thẳng thắn trả lời, không chút sợ hãi.

Sau khi trải qua nghi lễ tẩy rửa của Trùng tộc, khả năng tiếp nhận “sự vật mới mẻ” của anh vốn đã vượt xa người thường.

Khương Thành: “……”

Còn có thể bình tĩnh như này sao?

Sau chặng đường xe kéo dài hai tiếng, Tần Túc cầm kéo, cắt lại những tờ giấy đã mang theo.

Đến nơi Khương Thành chỉ dừng ở cổng biệt thự, không hề có ý định bước vào, tạm biệt với Tần Túc.

Đối với Khương Thành mà nói, thứ trong đó chẳng khác nào chiếc hộp ma Pandora.

Giờ phút này, anh chỉ mong an phận, mỗi năm làm trâu làm ngựa lấy năm ngàn vạn mà thôi.

“Đi thong thả.” Tần Túc nghĩ vậy.

Anh cũng không muốn để trợ lý Khương nhìn thấy cảnh mình sắp cho quỷ đi học, kẻo lại hiểu lầm anh phát điên. (Edit: giờ anh chưa đủ điên à …)

Biệt thự này từ lâu đã được ghi chép và cho phép dùng vân tay của Tần Túc.

Khi cửa mở ra, cảnh tượng đập vào mắt anh: hai bên dày đặc những con quỷ, tứ chi vặn vẹo đủ kiểu, da mặt trắng bệch xanh xao.

Vừa nhìn thấy anh, cả đám run rẩy không thôi.

Nhớ lại nội dung trong bản ghi chép, Tần Túc giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, giơ bàn tay phải đang đeo nhẫn lên trước mặt đám quỷ.

Đám quỷ: “!”

Chết tiệt! Lại thêm một sát thần (kẻ g**t ch*t thần)! Một lời không hợp là giơ tay diệt sạch.

Đúng là cảnh cáo kinh hoàng!

Khoảnh khắc bàn tay phải giơ lên, mắt thường cũng thấy được bầy quỷ run bần bật còn hơn trước.

Vài cánh tay, nhãn cầu, đầu, thậm chí cả chân, vì run đến mức quá độ mà rơi “bộp” xuống nền đất.

“Xin… xin lỗi…”

“Tôi, tôi nhặt lại ngay!”

“Ngài… đừng tức giận, tức giận hại thân lắm…”

Cùng với những tiếng nói vang lên đám quỷ run rẩy cúi xuống, nhặt lại tay chân vừa rơi trên mặt đất, lắp trở về đúng nơi đúng chỗ.

Tần Túc: “……”

Bọn chúng quả thật vô cùng sợ hãi chiếc nhẫn trong tay anh, hơn nữa còn có “tư tưởng”, nghe hiểu được mệnh lệnh.

Chỉ cần nhẫn còn ở đây, chúng sẽ tuyệt đối phục tùng mọi an bài của anh. Như vậy cũng coi như là tốt.

Sau sự kiện Viterta, ngay cả nam chính Hạ Mục Chi cũng không thể thắng nổi anh trong chuyện tranh cử lớp trưởng.

Anh chắc chắn sẽ được toàn phiếu thông qua.

Thế nhưng quy tắc tranh cử ghi rõ ràng: nếu không có ai chủ động báo danh, thì mười học sinh đứng đầu bảng xếp hạng thực chiến sẽ được sắp xếp tham dự tranh cử lớp trưởng.

Khi đứng trên bục giảng, bọn họ buộc phải dùng tin tức tố, trong nháy mắt triển khai uy áp, chứng minh bản thân là “người chỉ huy”.

Bom khí lạnh có thể tạo ra cảm giác lạnh lẽo, khiến người trong môi trường đóng băng run rẩy, sinh ra ảo giác bị áp bức.

Nhưng thứ đó vẫn khác xa với cái mà ABO gọi là “phảng phất như có ngàn quân uy lực”, làm người khác chỉ muốn quỳ rạp dưới đất mà thần phục.

Trong thế giới truyện tranh Tần Túc đã nghĩ đi nghĩ lại:

Nếu gắn lên thân thể con người, thì việc dùng “vật lý” để chế tạo áp lực, cộng thêm khả năng tạo ra khí lạnh, có thể “vô hình ” dựng nên một màn trình diễn.

Các bạn học nhìn không thấy quỷ, nhưng chỉ riêng anh thấy được, thì đây quả thực là lựa chọn không tồi.

Tần Túc: “……”

Đúng là… “thật hương*”. Lúc trước không cần quỷ, cũng là vì anh quá ngạo mạn.

(Thật hương*: thuật ngữ mạng, chỉ lúc đầu thì chê bai nhưng sau đó lại thích mê)

“Tiến vào.”

Anh sải bước đi thẳng qua giữa đám quỷ.

Chỉ khi Tần Túc đã đi ngang qua, đám quỷ mới dám liếc nhìn nhau, rồi dè dặt theo sát phía sau.

Khi chúng tụ lại trong đại sảnh biệt thự.Tần Túc lấy từ xe ra những tờ giấy đã được phân loại sẵn theo cấp bậc tin tức tố của các bạn học cắt lẻ ra từng tờ, cầm trong tay.

Người đứng đầu, chính là Hạ Mục Chi của ban 6.

Dựa theo trò chuyện giữa các bạn học và nhiều lần quan sát, Hạ Mục Chi có tin tức tố và thực lực mạnh mẽ nhất.

Hoàn toàn xứng đáng ở vị trí số một.

Ánh mắt Tần Túc từ tờ giấy chứng nhận đóng dấu tên Hạ Mục Chi nâng lên, lướt qua đám quỷ:

“Dựa theo thực lực mạnh yếu, xếp thành một đội. Theo thứ tự, toàn lực đè ép xuống hai vai tôi.”

Anh muốn lợi dụng quỷ để tạo ra cảm giác áp bách, đồng thời cần có “nhân chứng” để xác nhận.

“Nếu không…”

Tần Túc cố ý lạnh mặt giơ tay trái, ngón tay bóp nhẹ chiếc nhẫn đen trên ngón áp út tay phải, xoay một vòng.

Ánh mắt anh lạnh lẽo quét qua bầy quỷ.