Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 128

Chương 128:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

………………..

Để tránh đám quỷ có ý lười nhác, uy h**p của Tần Túc vô cùng rõ ràng.

Bầy quỷ hoảng hốt đến run rẩy: “???!!!”

Quả thực chưa từng nghe qua yêu cầu nào b**n th** đến mức này trong đời quỷ của chúng nó.

Không hiểu, nhưng đáy lòng lại vô cùng chấn động.

Dù đầu ngập tràn dấu chấm hỏi, dưới sức uy h**p của nhẫn, chúng nó vẫn không dám phản kháng, đành ngoan ngoãn xếp thành một hàng.

Con quỷ dẫn đầu mang tâm thế “dù chết cũng không sờn”, bay ra phía sau Tần Túc, nơm nớp lo sợ, dồn toàn lực ép xuống bờ vai anh.

Dĩ vãng bọn chúng nó quen với việc “quỷ áp giường” để hù dọa con người. Đây là lần đầu tiên chúng phải làm “quỷ áp vai”.

(Quỷ áp giường*: hiện tượng bóng đè trong dân gian, quỷ ngồi lên người khi ngủ.)

Cảm nhận được sức nặng ép đè xuống vai, đáy lòng Tần Túc hài lòng, nhưng sắc mặt không đổi, thản nhiên ra lệnh:

“Đủ rồi, xuống đi.”

“!”

Con quỷ trên vai như được đại xá, vèo một cái bay về phía trước, đứng nép bên cạnh Tần Túc.

Tần Túc: “……”

Quỷ quả nhiên có tốc độ kinh người.

Thầm cảm thán trong lòng, anh đưa tấm ảnh Hạ Mục Chi ra, ngắn gọn ra lệnh:

“Nhớ kỹ mặt người này. Cậu ta là mục tiêu ‘áp vai’ tiếp theo của mày.”

“A?... À, vâng vâng!”

Thế nhưng không phải “hù dọa”, mà là “áp vai”?!

Tần Túc mặc kệ con quỷ trước mặt nghĩ gì, đôi mắt đen thẳm đảo qua hàng sau:

“Tiếp theo.”

Có “con quỷ tiên phong” làm gương, những con phía sau cũng yên tâm mà dồn sức đè ép.

Mỗi con quỷ sau khi hoàn thành đều sẽ được phát một tấm ảnh chụp đơn lẻ.

Còn những con chưa được phân ảnh, thì chỉ có thể ngước nhìn lên bức tường phủ kín ảnh chụp tập thể.

Tần Túc đứng trước bức tường phủ kín ảnh chụp, giơ tay chỉ vào từng gương mặt bạn học, ra lệnh cho đám quỷ đang đi học:

“Đến lúc đó, thực hiện kế hoạch ‘một quỷ phụ trách hai đến ba người’.”

“Trong khoảnh khắc tôi phát hiệu lệnh, các người tự do phân phối, cho đến khi trong phòng học mỗi người đều có một con quỷ trên vai.”

Không để đám quỷ có thời gian từ chỗ hoang mang sợ hãi lấy lại tinh thần, Tần Túc tiếp tục:

“Để đảm bảo các người trong cùng một thời gian có thể hoàn mỹ chấp hành mệnh lệnh của tôi, hiện tại bắt đầu huấn luyện.”

Trong tám giờ tiếp theo, Tần Túc tiến hành huấn luyện “quân sự hóa” toàn diện cho 176 con quỷ.

Buộc phải đảm bảo rằng chỉ cần anh quét ánh mắt ra hiệu, thì trong vòng một giây bọn chúng lập tức hoàn thành mệnh lệnh.

Khi huấn luyện kết thúc, đám quỷ: “……”

Rõ ràng là chúng nó đã chết, cớ sao lại còn sinh ra cái cảm giác “người chết còn muốn chết thêm lần nữa vậy”?!

A a a… quả nhiên không hổ là người nhà họ Tần! Ma quỷ! Tất cả đều là ma quỷ!

Không ai nói cho chúng biết rằng, chết rồi cũng phải “đi làm”!

Đi theo “Tần ma đầu” tự xưng lão thần, từng trải qua biết bao nhiêu sóng to gió lớn như chúng nó.

Đến cảnh tượng hôm nay cũng là lần đầu tiên được thấy.

Người nhà họ Tần trước mặt chúng nó, thật sự chính là ma quỷ!

Thấy thời gian không còn sai biệt, Tần Túc hao phí giá trị sinh mệnh, đưa đám quỷ vào không gian như đóng gói hàng.

Còn bản thân thì đi về chung cư để lấy “bom khí lạnh” điều phối tin tức tố.

Đám quỷ còn chưa kịp phản ứng, đã bị ném vào bóng tối quái dị, duỗi tay ra không thấy năm ngón tay, khiếp đảm đến mất hồn mất vía.

Trước khi rời khỏi thế giới hiện thực, Tần Túc còn gửi tin cho trợ lý Khương, bảo anh chuẩn bị đủ “tiền lương” cho chúng nó.

Khương Thành: “……”

Ha ha… thế giới này cuối cùng cũng điên đến mức vỡ vụn tam quan, vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Nhà họ Tần kh*ng b* hơn cả quy định.Giờ thuê người sống đã không thỏa mãn nhu cầu của bọn họ, vậy mà còn bắt đầu điên tới mức… thuê cả quỷ.

Truyện tranh thế giới.

Tần Túc mở mắt. Ngoài ký túc xá quen thuộc ra, thứ đập vào mắt anh chính là một bầy quỷ chen chúc, như muốn nổ tung cả ký túc xá.

Tần Túc: “……”

Hy vọng khi anh đi đến phòng học, trên tàu đừng quá nhiều người. Nếu toàn bộ bị đông lạnh thì không hay chút nào.

Đám quỷ nhìn thấy thế giới xa lạ, đầu ngó nghiêng khắp nơi, nhưng chúng nó chẳng dám mở miệng hỏi Tần Túc.

Ở cùng Tần Túc suốt tám giờ huấn luyện khắc nghiệt.

Dài đến mức sống một giây như cả năm, khiến chúng nó thấm thía: người trước mặt này, lòng lạnh còn hơn mặt, tuyệt đối không thể khinh suất.

Khoảng cách đến thời điểm càng lúc càng gần, sắp phải ra ngoài. Lần này rời ký túc xá, Tần Túc dứt khoát không dán miếng ngăn cách tin tức tố.

Chỉ trước khi lên tàu mới tiêu hao giá trị sinh mệnh để mở ghi hình trong truyện tranh.

Nhưng không như mong muốn. Sau sự kiện Viterta, Tần Túc gần như đã trở thành cái tên nóng bỏng nhất khắp các tinh cầu.

Thông qua những người trong ban 6, tất cả đều biết rõ thói quen anh thường đi tàu. Bởi vậy, hôm nay khoang tàu không hề vắng người.

Tần Túc bước lên tàu, dưới ánh mắt dõi theo của mọi người. Một bầy quỷ đã được anh “huấn luyện bài bản” đồng loạt đi theo, động tác chỉnh tề, quây quanh Tần Túc.

Cảm nhận của đám học sinh vây xem là:



Theo Tần Túc cùng nhau bước lên tàu, từ trên người anh phát ra một luồng khí lạnh lẽo, lấy anh làm trung tâm lan tỏa bốn phía, không kẽ hở nào thoát, mạnh mẽ, băng giá

.”

Vừa mới chạm mặt Tần Túc, bọn họ liền theo bản năng né tránh, nhưng lại đồng thời chấn động trong lòng, lập tức kéo giãn thêm khoảng cách.

Dù vậy bọn họ vẫn không kìm được, ánh mắt nóng bỏng sùng bái dõi theo Tần Túc.

Tần Túc: “……”

Bề ngoài quanh anh chẳng có một bóng người. Nhưng thực tế, lúc này bốn phía đã tràn ngập quỷ.

Đám quỷ không nén nổi tò mò, liên tục đảo mắt nhìn đám học sinh xa lạ xung quanh.

“Trời ơi lạnh quá!”

“Tất nhiên rồi. Bởi vì Tần Túc không dùng miếng dán ngăn cách tin tức tố. Dù bây giờ không phải thời kỳ mẫn cảm, cũng không cố tình phóng thích tin tức tố, nên không tạo ra uy áp tin tức tố. Nhưng khí thế của Tần Túc vốn đã mạnh mẽ. Không dán miếng ngăn cách tin tức tố, liền càng lạnh hơn.”

“Không hổ là Tần Túc. Rõ ràng chúng ta đã đứng xa thế này, mà vẫn cảm nhận rõ rệt luồng khí lạnh từ người Tần Túc phát ra.”

“Từ từ… Tần Túc còn đeo nhẫn?!”

“Ngoài ra, các cậu có cảm thấy sau lưng lạnh buốt, có một loại khí tức khiến người ta khiếp sợ không?”

“Có……”

“Tôi cũng cảm nhận được.”

……

【Nhẫn màu đen, hoa văn phức tạp quỷ dị liền như vậy đeo lên ngón tay thon dài của Đại lão số 1, cứu! Ai hiểu cảm giác này ‘mang nhẫn đều là chủ nhân cấp bậc’ awsl (a tôi đã chết)”】

【“Ảo giác sao? Rõ ràng hôm nay sắc mặt Đại lão lạnh lẽo đến mức khiến người ta run sợ.”】

【“Trương Minh Lãng chính miệng nói với Tần Túc để anh ấy làm lớp trưởng, bản thân lại ngầm tính kế. Khó trách bình thường Tần Túc luôn làm mặt lạnh.”】

【“Ngồi xổm ngồi xổm, có ai biết thông tin về chiếc nhẫn kia không?”】

【“Ai bảo Trương Minh Lãng là chủ nhiệm ban (6). Đổi ra ngoài trường thì tức là đại diện lãnh đạo trực tiếp của Tần Túc. Mà lãnh đạo trực thuộc cũng phải nghe theo lệnh cấp cao hơn, nên Trương Minh Lãng cũng chẳng còn cách nào khác đâu.”】

……

“……”

Nghe các bạn học bàn tán xì xào, Tần Túc chỉ thấy buồn cười.

Không ai biết, mặc kệ là “sởn gai ốc” hay “khiếp người”, tất cả đều do đám quỷ quanh anh dõi mắt nhìn chằm chằm mới sinh ra cảm giác đó.

Cái mà bọn họ gọi là “lạnh lẽo tối tăm” hẳn là bởi quỷ xung quanh anh quá nhiều, quỷ khí quá vượng.

Giống như thế giới hiện thực khi “quỷ tới” dù mắt không nhìn thấy, người ta vẫn có thể bất chợt sinh ra cảm giác da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát.

Đúng 2 giờ chiều,

Tần Túc rồi ngồi xuống ở dãy ghế đầu tiên, phía bên trái.