Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 135
Chương 135:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
——
Hạ Ôn Viễn chờ một lúc, tạm biệt chủ nhiệm lớp rồi cũng bước vào sân huấn luyện.
Dù sau chuyện tối qua, thì giờ cậu ta đang cùng cấp với Tần Túc.Nhưng ánh mắt nhìn Hạ Ôm Viễn lại mang hàm ý hoàn toàn khác.
Hạ Ôn Viễn dường như không mấy để tâm.
Dù là tò mò, dò xét, ghét bỏ hay khinh thường, cậu ta đều coi như không thấy.
Đối diện với mọi ánh nhìn Hạ Ôn Viễn vẫn cười đến híp mắt, giơ tay chào:
“Hi, chào mọi người. Tự giới thiệu một chút, tôi là Hạ Ôn Viễn lớp trưởng ban 7. Về sau mong mọi người chiếu cố.”
“……”
Không nói đến những chuyện khác, thì tâm thái của Hạ Ôn Viễn thật sự ổn định.
Laris lại một lần nữa chứng kiến màn biểu diễn
“
ngoài cười nhưng trong giấu dao” của Hạ Ôn Viễn. Không nhịn được ném cho cậu ta một ánh mắt đầy khinh bỉ.
Đa số lớp trưởng vốn không có mâu thuẫn trực tiếp với Hạ Ôn Viễn.
Người ta thường bảo “duỗi tay không đánh mặt kẻ đang cười”, thế nên cũng không ít học sinh mỉm cười đáp lại.
Đôi mắt hồng nhạt của Hạ Ôn Viễn lướt qua Laris, đáy mắt lập tức lạnh đi.Sau đó xoay người vào phòng thay đồ.
Dám coi thường cậu ta à? Cầu nguyện đi, đừng để có ngày rơi vào tay cậu ta, nếu không…
A.
“Rốt cuộc Hạ Ôn Viễn đã làm gì, mới khiến Tần Túc chẳng buồn cho cậu ta chút mặt mũi nào vậy.Trực tiếp lạnh nhạt phũ phàng như thế?”
Có Alpha nhìn theo bóng Hạ Ôn Viễn, thấp giọng bàn tán.
Laris nghĩ thầm, bản thân không thích Hạ Ôn Viễn, lý do thì quá nhiều.
Nhưng những người khác vốn không hiểu sự ác liệt của Hạ Ôn Viễn.Mà cô cũng chẳng rõ Tần Túc vì sao lại chán ghét cậu ta đến vậy.
Laris không muốn bịa đặt chỉ nhún vai, bất đắc dĩ nói:
“Xin lỗi, A Tình tôi cũng không rõ lắm. Chỉ có thể khuyên cậu một câu: nếu muốn an toàn, tốt nhất tránh xa Hạ Ôn Viễn ra.”
Cho đến giờ, Laris vẫn không hiểu bọn họ đã đắc tội với Hạ Ôn Viễn từ khi nào.
“…… Hiểu rồi.”
Lần lượt lớp trưởng từ ban khác cũng đã đến.
Nghe nói Tần Túc đang ở phòng thay đồ, không ai bảo ai, tốc độ thay trang phục cũng nhanh hơn hẳn.
Tần Túc khởi động xong.Từ phòng thay đồ bước ra, một lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người.
Không rõ khi nào giáo viên sẽ tới, anh tìm một chỗ ngồi xuống.Mở giao diện gõ chữ, lặng lẽ trao đổi với hệ thống:
【 Có khả năng nào trong đợt thực chiến tới đây.Sẽ chỉ định Trùng tộc làm mục tiêu bao vây tiêu trừ không? 】
Chưa đợi hệ thống hồi đáp, Tần Túc đã lập tức lấy ra một bản danh sách mà anh vừa sắp xếp xong:
【 Đây là danh sách tôi sắp xếp lại, dựa vào kinh nghiệm các khóa trước.Mỗi lần học sinh tham gia thực chiến bao vây tiêu trừ Trùng tộc.Kết hợp cùng các báo cáo 2 tháng gần đây nhất trên Tinh Võng, về sự tràn lan của Trùng tộc trong phạm vi các tinh cầu do Liên Bang quản lý. 】
Hiện tại anh đã là lớp trưởng ban 6.
Theo kinh nghiệm từ những đàn anh đi trước, sắp tới sẽ liên tiếp có các trận tác chiến liên hợp giữa nhiều ban.Hoặc đối kháng giữa các lớp.
Người anh phải đối mặt sẽ ngày càng nhiều.
Số lượng quỷ hiện có trong tay anh hoàn toàn không đủ. Chị gái anh đã vất vả gom góp suốt một thời gian, nhưng dự trữ cũng chỉ có chừng đó.
Hơn nữa, không phải con quỷ nào cũng có thể nghe hiểu tiếng người và đạt tới mức bị thao túng.
Anh vẫn cần phải nhanh chóng tìm được thêm “tuyến thể”.
Trong danh sách, những ổ Trùng tộc có khả năng công kích kiểu ma pháp đều bị anh khoanh vùng màu đỏ.
Những ổ đã được đánh dấu, anh lại căn cứ vào vị trí làm tổ của chúng để tiến hành phân chia.
Trong lòng anh âm thầm có ý định: “Đã đi thì phải đi cho bằng hết, không thể uổng phí, tốt nhất là tận diệt.”
Thế nhưng, nếu tình hình thật sự phát triển đến mức ấy.Trường học chắc chắn sẽ không thể nào cung cấp đủ số lượng vũ khí, để bao vây tiêu diệt cùng lúc nhiều Trùng tộc như vậy cho anh.
Anh phải tự mình nghĩ cách.
Thời điểm này trùng hợp là lúc các học sinh ở cấp cao hơn đang tiến hành bao vây tiêu diệt Trùng tộc.
Danh sách mục tiêu thực chiến mỗi lần đều được công khai.
Sau khi tuần tra qua, Tần Túc quyết định tập trung “nhặt rác rưởi” ….
Không đúng.
Dựa trên số lượng vũ khí anh cần thì “cải trang thành học sinh Alpha” trong hơn một tháng tới mới chỉ là nghề phụ.
Còn nghề chính của anh chính là “nhặt rác rưởi”.
Tần Túc: “……”
Vẻ ngoài nghiêm túc chỉnh tề.Nhưng kỳ thật bên trong lại là một kẻ ám muội, có tâm hồn ngầm thích… “nhặt rác rưởi”?
777 xem xong danh sách, trợn mắt há hốc mồm rồi mới trả lời: 【 Có thể chỉ định. 】
Tần Túc từ khi nào đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế?
Lại còn tính toán tiêu diệt nhiều ổ Trùng tộc ngay lập tức? Chơi kiểu này, không cần mạng nữa à?
Anh an tâm hơn hẳn.
Lo bản thân quá mải mê nghĩ cách làm sao gom Trùng một lưới bắt hết, mà không để ý giáo viên đã tới.
Anh còn dặn hệ thống nhắc nhở mình ngay khi giáo viên xuất hiện.
Trong sân, tiếng bàn luận xôn xao. Nhưng khi trông thấy bóng dáng Tần Túc, tất cả đều dừng lại trong giây lát.
Ngay sau đó, thấy Tần Túc ngồi ngay ngắn ở ghế nghỉ.
Xem bộ dạng như đang nghiêm túc xử lý chuyện quan trọng nào đó trên quang não.
Hoàn toàn không định phản ứng với bên ngoài, âm thanh lại một lần nữa vang lên.
Mọi người đều muốn bắt chuyện cùng Tần Túc.
Nhưng nghĩ đến dáng vẻ bình thản điềm đạm của Tần Túc, khi đối mặt với những nhân vật lớn tối qua, trong lòng bọn họ liền e ngại.
Sợ lỡ lời nói ra chuyện tầm thường, làm Tần Túc thấy không thú vị thì mất nhiều hơn được.Nên đành im lặng quan sát từ xa.
Hạ Ôn Viễn bước ra, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng cong cong khi cười, nhanh chóng hòa nhập vào một bộ phận người.
Thế nhưng ánh mắt Hạ Ôn Viễn thường vô thức liếc về phía Tần Túc.
Thậm chí đôi lúc còn đưa tay chạm vào vị trí tuyến thể sau cổ mình.
Hôm nay Tần Túc vẫn rực rỡ chói mắt đến mức, chỉ cần tồn tại thôi cũng khiến người khác cảm thấy ghen ghét.
Tuyến thể quá cường đại, phải chăng đang tỏa ra một loại hấp dẫn vô hình khó cưỡng?
Thật sự… làm người ta thèm khát.
Phụ trách buổi tập huấn lần này, Tiêu Tấn Diệu vừa xuất hiện ở cửa sân huấn luyện.
Hệ thống liền lập tức nhắc nhở, gần như cùng lúc Tần Túc cũng đã phát hiện ra.
Để phô bày sự “nhạy bén” của mình, ánh mắt anh liền nhanh hơn tất cả bạn học.
Trước tiên hướng ra cửa, đồng thời đứng dậy.
“……”
Vừa bước vào cửa, bắt gặp ngay ánh mắt lạnh căm căm của Tần Túc, bước chân Tiêu Tấn Diệu khựng lại.
Suýt chút nữa chân trái vướng chân phải ngã nhào.
Tiêu Tấn Diệu vội vàng chống tay vào khung cửa bên cạnh mới đứng vững được.
Chứng kiến toàn bộ cảnh này, Tần Túc: “……”
Xấu hổ thật.
Lúc này giả vờ như chưa thấy gì thì còn kịp không nhỉ?
Đôi khi biểu hiện quá mức nhạy bén cũng không phải chuyện tốt.Ví dụ như lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh giáo viên “mất mặt”.
Suy bụng ta ra bụng người, Tần Túc hiểu rõ ai cũng ghét bị người khác phát hiện lúc bản thân đang lúng túng.
Anh trầm mặc nghiêng đầu, dời đi ánh mắt, giả vờ như chẳng thấy gì cả.
Đây là… Tần Túc để lại cho mình chút mặt mũi à?
Tiêu Tấn Diệu: “……”
Sao lại thấy có chút đáng yêu thế này?
Quả nhiên… khi đã trấn định lại, Tiêu Tấn Diệu âm thầm nghĩ:
“Dù ngôn từ, cử chỉ tuy toát ra sự thành thục, ổn trọng.Nhưng thực tế thì vẫn là một thiếu niên mà thôi.”
Nghĩ vậy, sự xấu hổ trong lòng Tiêu Tấn Diệu cũng giảm đi đôi chút.
Hành động đứng dậy đột ngột của Tần Túc, cùng ánh mắt sắc bén nhắm thẳng về phía cửa.
Khiến những học sinh khác cũng đồng thời phát hiện thấy giáo viên đang chống tay lên khung cửa.
Tiêu Tấn Diệu thu tay về, sải bước đi vào giữa sân, giơ tay vỗ “bạch bạch” hai cái.
Tiếng vỗ giòn tan, cùng giọng nói sang sảng vang lên:
“Tập hợp!”
Trải qua gần một tháng huấn luyện theo hệ thống, phản xạ đã rèn luyện thành bản năng. Khi nghe mệnh lệnh, toàn bộ các lớp trưởng tự giác xếp hàng ngay ngắn.
Trong số 118 người, Hạ Ôn Viễn là Omega duy nhất.
Vốn xuất thân là Beta, dáng người Hạ Ôn Viễn không cao.
Sau khi phân hoá thành Omega, chịu ảnh hưởng tin tức tố, vóc dáng cũng không thể cao hơn được nữa.
Theo quy tắc, Hạ Ôn Viễn đứng ở hàng đầu tiên, vị trí ngoài cùng bên phải.
Thấy rõ quỹ đạo di chuyển của Hạ Ôn Viễn.Tần Túc dứt khoát chọn vị trí ngoài cùng bên trái ở hàng cuối. Cách Hạ Ôn Viễn xa nhất có thể.
Chưa đến mười giây, toàn bộ đội hình đã hoàn thành.
