Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 136

Chương 136:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

…………….

Giữa các học sinh với nhau vốn không quá quen thuộc.

Giáo viên tới thì mọi người cũng tìm được cái cớ.Không cần giống như lúc nãy, phải gượng gạo xã giao cho có lệ.

Tiêu Tấn Diệu cao 1m80, đứng trước đa số học sinh còn cao hơn mình để giữ được khí thế, bèn bảo người máy đưa tới một cái ghế, rồi đứng lên trên nói:

“Các em học sinh buổi chiều tốt lành, tôi là giáo viên tạm thời hôm nay: Tiêu Tấn Diệu. Các em có thể gọi tôi là thầy Tiêu.”

Cách nói giống như đang phát trà chiều, khiến phần lớn học sinh bật cười.

“Chào thầy Tiêu!”

Từ phong cách nói chuyện của Tiêu Tấn Diệu, mọi người đều có thể đoán được lần này thầy khá dễ gần.

Còn có chút hài hước, nên đồng loạt đáp lại với tâm trạng phấn khởi.

Trên mặt Tiêu Tấn Diệu hiện rõ sự hài lòng:

“Không dài dòng vô nghĩa nữa.Đối với các em mà nói, lần này chỉ là một màn biểu diễn đi ngang qua sân khấu mà thôi.Cho nên rất đơn giản, không cần lo lắng.”

Dù thầy nói thế, nhưng ai cũng hiểu mỗi lần tập huấn lớp trưởng đều không giống nhau: hoặc chạy mấy ngàn mét, hoặc thao tác vũ khí.

Hoặc đấu 1v1 trong thời gian quy định, hoặc hợp tác lắp ráp cơ giáp, hoặc tổ đội thi đấu đáp đề… Tất cả đều tuỳ thuộc vào giáo viên phụ trách ngày hôm đó.

Trước khi rõ ràng, không ai vì một câu nói của Tiêu Tấn Diệu mà dám thả lỏng cảnh giác.

Khi các học sinh còn đang nửa hồi hộp nửa mong chờ, giọng Tiêu Tấn Diệu lại vang lên:

“Lần này, tập huấn áp dụng hình thức lôi đài.”

“……”

Nghe vậy, học sinh thở phào một hơi.

Lôi đài à, trước kia cũng từng có, tùy tiện đánh mấy chiêu là xong.

Tiêu Tấn Diệu tiếp tục:

“Quy tắc rất đơn giản, chính là…”

Giữ các học sinh trong trạng thái chờ đợi hồi lâu, Tiêu Tấn Diệu mới mỉm cười nói tiếp:

“Không có quy tắc. Tùy ý hành động, dùng hết mọi thủ đoạn.”

Nếu là đấu không hạn chế, thì càng dễ dàng nhìn ra điểm mạnh và điểm yếu của từng người.

Các học sinh: “……”

Cười chết, ai lại thật sự nghiêm túc trong mấy màn đánh “lôi đài” nho nhỏ này chứ? Chẳng ai để bụng.

Lúc nói đến đây, Tiêu Tấn Diệu đưa tay ra sau, rút ra một khẩu súng mỉm cười:

“Đương nhiên, trong quá trình có thể sử dụng tin tức tố. Nhưng lưu ý, không được vượt quá giới hạn. Nếu không để bảo đảm an toàn, thầy sẽ chẳng ngần ngại tiêm cho các trò ngay mũi ức chế tạm thời.”

Khi nói câu này, ánh mắt Tiêu Tấn Diệu dừng lại trên người Hạ Ôn Viễn.

Không phải ngẫu nhiên, bởi bọn họ ai cũng biết Hạ Ôn Viễn từng có “tiền án” trong việc dùng tin tức tố quá mức.

Da mặt Hạ Ôn Viễn còn dày hơn cả tường thành.

Khi ánh mắt của thầy giáo nhìn thẳng vào mình, Hạ Ôn Viễn cũng chẳng mảy may ảnh hưởng, nụ cười vẫn không đổi, thản nhiên đáp lại.

Trường quân sự cũng như một xã hội thu nhỏ, dạng người nào cũng có.

Trong lòng Tiêu Tấn Diệu tuy chẳng mấy hài lòng, nhưng ngoài mặt không lộ ra.Chỉ thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn về phía các học sinh khác.

“Như vậy, vấn đề bây giờ là, ai sẽ làm…”

Lời còn chưa dứt, tất cả học sinh đã đoán trước được.

Tần Túc cũng nghĩ đến.

Theo kinh nghiệm, với cách “dựng kịch bản” quen thuộc của mấy giáo viên, anh đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

Và rất nhanh, dự cảm đó thật sự đến.

Không cần giáo viên nói thêm, các học sinh đã lùi lại theo bản năng.

Thôi khỏi, thà để người khác chết còn hơn chính mình. Lôi chủ bị đánh không ngừng, vẫn phải đứng trên đài quá mệt.

Lỡ xui xẻo không bị người phía trước đánh bại, mà lại gặp đúng lúc Tần Túc ra tay… Ai ya chỉ tưởng tượng thôi đã thấy da đầu tê tái.

Bọn họ thà ngoan ngoãn lần lượt làm người khiêu chiến lôi chủ. Dù sao, đại lão luôn là người ra tay cuối cùng.

Nghĩa là Tần Túc sẽ chỉ lên cuối.Như vậy ít nhất cũng không tới phiên bọ họ đối đầu trực diện với Tần Túc.

Trong đám học sinh, vẫn có vài “quỷ xui xẻo” nhiệt huyết, tự nguyện làm lôi chủ.

Trước đó khi tán gẫu, không ít người đã hăng hái nói muốn đấu thử với Tần Túc.Vì vậy người muốn đoạt vị trí lôi chủ chắc cũng không ít.

Những học sinh cùng hàng với Tần Túc, vừa tưởng tượng đến việc phải đối đầu với Tần Túc , tay chân mau lẹ “từ bỏ”, nhanh chóng lùi lại.

Hoàn toàn chẳng còn chút dáng vẻ nào của mấy câu khoác lác trước đó, rằng muốn tìm cơ hội khiêu chiến Tần Túc.

Mọi người dịch chuyển quá nhanh. Trong tình huống xếp hàng theo chiều cao, cộng thêm đa số lần đầu gặp nhau.

Còn chưa quen biết, thậm chí chưa nhớ hết tên nhau, ai cũng tưởng rằng người khác ở lại, nên mình rút lui cũng chẳng sao.

Chỉ đến khi nhìn thẳng, thấy các bạn học nói đi là đi, không hề luyến tiếc mới lộ ra sự thật.

Tần Túc: “……”

Anh cũng chẳng muốn cùng nhiều người “luận bàn” như thế. Anh cũng muốn rút lui mà.

Nhưng lại không thể.

Bởi vì cái mác “đại lão” đã hạn chế sự tự do của anh.

Bị tạm thời tước đoạt tự do thân thể, Tần Túc nhịn xuống xúc động muốn cất bước rời đi.

Bắt chính mình đứng nguyên tại chỗ, bày ra dáng vẻ điềm đạm không vướng bụi trần.

Các học sinh phía trước còn chưa nhận ra, nhưng những học sinh ở hàng cuối cùng bên cạnh Tần Túc vừa lùi lại liền lập tức có phản ứng.

Kinh hoảng nhìn thấy Tần Túc đứng ở vị trí ngoài cùng bên trái hàng cuối.Cứ thế bị “đẩy” ra ngoài.

Cho nên… cách làm “khôn khéo lo cho bản thân” của bọn họ, lại thành ra tự đào hố chôn chính mình.

Học sinh ở hàng phía sau: “……”

Chỉ muốn ngất tại chỗ.

“Các em…”

Chỉ trong chớp mắt đã có “kết quả”, hàng phía sau phát hiện chân tướng lòng như tro tàn.

Ngược lại, những học sinh phía trước thì may mắn thở phào vì đã nhanh chân rút lui.

Tiêu Tấn Diệu cố gắng nhịn cười, đến mức khóe miệng run rẩy:

“Thầy còn chưa nói xong đâu.”

Trong tầm mắt Tiêu Tấn Diệu nhìn xuống, toàn bộ hàng ngũ trừ Tần Túc vẫn đứng yên ở ngoài cùng bên trái.Thì cả đội hình chỉnh thể lại dịch sang bên phải.

Phía trước có người nhỏ giọng:

“Thầy Tiêu, có phải thầy chưa nói xong hai chữ ‘lôi chủ’ không?”

Đùa cái gì, 118 người ai mà chịu nổi làm lôi chủ, để người khác thay phiên công kích chứ?

Bọn họ tuy mang trong mình khát vọng mạnh mẽ, nhưng tự biết bản thân nặng nhẹ thế nào, trong lòng vẫn rất rõ ràng.

Huống hồ, làm lôi chủ còn có thể phải đối đầu với Tần Túc, chỉ nghĩ thôi cũng thấy nguy hiểm.

Tiêu Tấn Diệu sắp không nín nhịn được nữa:

“Đúng vậy.”

“Thế thì được rồi.” học sinh hàng đầu vẻ mặt thản nhiên.

Học sinh hàng sau: “……”

Nếu không thì mấy người quay đầu lại nhìn đi?!

“Phốc ha ha ha…”

Tiêu Tấn Diệu rốt cuộc chịu hết không nổi, bật cười:

“Tần Túc, chúc mừng em trở thành lôi chủ!”

Học sinh hàng trước: “……???”

WTF?!

Tần Túc!!!

Đến lúc này, mọi người mới bừng tỉnh, đồng loạt quay người nhìn lại chỗ xếp hàng ban đầu.

Chỗ nào còn có mấy kẻ vênh váo “muốn cùng Tần Túc luận bàn coi cái chết như cỏ rác”? Rõ ràng chỉ còn lại mình Tần Túc đứng đó!

“……”

“…………”

……

Muốn tự ấn huyệt nhân trung ngất đi cho rồi.

Trong ánh mắt đầy hối hận và hoài nghi nhân sinh của mọi người, Tần Túc chỉ nhàn nhạt tiếp nhận lời “chúc mừng” của thầy:

“…… Được”

Họ không muốn đánh với anh. Mà anh cũng chẳng muốn đánh cùng đám đông này.

Không như mong muốn thiên đạo luân hồi, chẳng ai thoát khỏi bàn tay số phận.

Tiêu Tấn Diệu cười đến mức da mặt nhăn nheo, nhìn về phía đám học sinh bị nghẹn lời:

“Các em à, cũng chúc mừng mấy đứa nha.”

Đám học sinh cứng ngắc, miễn cưỡng nặn ra nụ cười “nhưng không cười nổi”: “……”

Ha ha… vui mừng cái gì chứ?!

Chạy trốn sao? Ừ thì giờ gặp báo ứng rồi đó.

Tiêu Tấn Diệu thừa hiểu tâm trạng lúc này của các học sinh, quay sang nhìn hàng bên phải.

Đội hình dịch chuyển nhiều nhất, gương mặt ai nấy đều khó coi như bị táo bón.

“Nếu lôi chủ Tần Túc đứng ở ngoài cùng bên trái.Vậy thì kế tiếp, cứ từ phải sang trái, lần lượt theo thứ tự.Từng người đi đến vị trí đối diện với Tần Túc.Trong vòng 30 giây tiến hành tự do đối chiến.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng lại trên kẻ xui xẻo đầu tiên.

Khi nhận ra đó là Hạ Ôn Viễn, sắc mặt tất cả lập tức trở nên… thật vi diệu.