Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 137
Chương 137:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 58:
Hạ Ôn Viễn: “……”
Sét đánh giữa trời quang cũng chỉ đến thế là cùng. Không ai nói cho cậu ta biết, làm lớp trưởng còn phải đối đầu trực diện với Tần Túc.
Tiêu Tấn Diệu đúng là… đầu óc có vấn đề.
【 Số phận đã định, vận mệnh vốn đã được an bài. 】
【 Nếu đặt mình vào vị trí của Hạ Ôn Viễn, thử hỏi phải giải thích thế nào? 】
【Quỳ gối ôm chân người khác cầu sống chứ còn làm sao?】
【 Chống lại Tần Túc chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. 】
【 Nghĩ đến chuyện trước đó Hạ Ôn Viễn đã cẩn thận chọn chỗ để tránh xa Tần Túc.Mà cuối cùng lại biến thành “mồ chôn” chính mình, đúng là trớ trêu. 】
……
Tần Túc: “……”
Thật ra, vị trí hiện tại cũng là do anh đích thân tỉ mỉ lựa chọn.
Theo một nghĩa nào đó thì, anh và Hạ Ôn Viễn đều giống như tự khiêng tảng đá lớn đè ngay chân mình.
Trong lòng anh lặng lẽ mang theo “tạ 80 cân”.
Ngoài anh và Hạ Ôn Viễn ra còn lại 116 người.
Mỗi người đấu 30 giây, cộng lại gần một tiếng đồng hồ. Với thể chất hiện tại, anh vẫn có thể chịu được.
Như thể cảm nhận được sự oán hận từ Hạ Ôn Viễn.
Tiêu Tấn Diệu nhớ đến mâu thuẫn giữa hai người, vội vàng bổ sung:
“Có thể đầu hàng.”
Mọi người: “……”
Ai cũng hiểu câu này là nhắm vào Hạ Ôn Viễn.Nhưng nghĩ đến đối thủ là Tần Túc, trong lòng lại thấy như chính mình cũng được ưu ái.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Cười khẩy.
Một giây chưa đánh đã đầu hàng.
Đừng nói khi truyền về ban 7 đã khó nghe.Mà hơn trăm lớp trưởng khác, nhìn cảnh cậu ta “chật vật” như thế.
Chắc chắn sẽ khinh thường đến tận đáy lòng.
Sau này dù cậu ta muốn làm bất kỳ chuyện gì, mở miệng cũng chẳng ai thèm đáp.
Ông già kia chịu bỏ tiền cho cậu ta, cũng không phải để cậu ta lấy lòng Tần Túc.Mà đến thiện cảm với người khác cũng chẳng thể tăng lên nổi.
Chỉ cần cố chịu thêm một giây…
Không, chỉ cần trong tay Tần Túc chống đỡ thêm một giây.Thì trong mắt người khác cậu ta vẫn được xem là “anh hùng”.
Dù Tần Túc có ghét cậu ta đến đâu, mọi người cũng sẽ không vì thế mà coi thường cậu ta.
Chính là .....
Nghĩ lại những lần giằng co trước đó cùng Tần Túc.
Có lần nào Tần Túc chịu nhường cho cậu ta một chút mặt mũi?
“……”
Trong lòng Hạ Ôn Viễn không nhịn được chửi thề.
Tần Túc: “……”
Bất kể là Hạ Ôn Viễn hay 116 người còn lại.Để đạt mục đích, anh tuyệt đối sẽ không cho bọn họ cơ hội đầu hàng.
Chỉ là, cách thức không giống nhau.
Hạ Ôn Viễn sẽ là kẻ không có cơ hội để đầu hàng.
Còn những người khác thì sẽ không nỡ bỏ cơ hội đó.
“Còn ai có vấn đề gì nữa không?”
Hạ Ôn Viễn vẫn đứng bất động.
Tiêu Tấn Diệu cho rằng đòn vừa rồi mình đã cho Hạ Ôn Viễn một con đường sống, bèn nghi hoặc hỏi.
“Không có.”
Hạ Ôn Viễn gượng ép nặn ra một nụ cười, đi đến trước mặt Tần Túc.
Trong lòng Hạ Ôn Viễn đã mắng chửi đủ mười tám đời tổ tông của Tiêu Tấn Diệu.
Khoảnh khắc Tần Túc và Hạ Ôn Viễn đối diện nhau, xung quanh lập tức chìm vào yên lặng quỷ dị.
Đến mức tiếng Hạ Ôn Viễn hít sâu một hơi khi đứng trước mặt Tần Túc, nghe cũng rõ ràng đến lạ thường.
Lấy hai người làm trung tâm, hàng học sinh phía trước tự giác ngồi xuống.
Hàng phía sau đứng dậy, tạo nên vòng vây.Ánh mắt ai nấy đều chăm chú theo dõi.
Cố ý hít sâu, cố ý để lộ vẻ căng thẳng bất an khi đối mặt Tần Túc.
Hạ Ôn Viễn dồn toàn bộ sự chú ý vào tuyến thể của mình.
Hạ Ôn Viễn dốc toàn lực điều động tin tức tố, nếu không… cậu ta sợ ngay cả một giây cũng không cầm cự nổi.
Kế hoạch trong lòng rất rõ ràng: chỉ cần dựa vào tin tức tố kéo dài thêm một chút.
Sau đó khi Tần Túc ra quyền. Hạ Ôn Viễn sẽ lập tức phô bày dáng vẻ bị ức h**p đáng thương.
Rồi thuận thế đầu hàng.
Đánh thắng Tần Túc là điều không thể. Hạ Ôn Viễn chỉ có thể lợi dụng trận đấu này để “ăn vạ”.
Khiến mọi người cho rằng Tần Túc ra tay quá nặng, lấy mạnh h**p yếu.
Như vậy vừa có thể khiến Tần Túc bị ghê tởm, vừa có thể khiến người khác đồng tình với kẻ yếu thế như cậu ta.
Cậu ta đã không dễ chịu.
Thì cho dù mình tổn hại một ngàn, cậu ta cũng phải bắt đối thủ bị thương một trăm.
【 Chậc chậc, xem Ôn thần độc thoại còn cố ý hít thở mạnh thế kia.Qua màn hình cũng thấy cậu ta khẩn trương. Nhưng trong lòng lại đang tính kế Tần Túc. Kỹ thuật diễn này còn hơn khối minh tinh ngoài ấy chứ. 】
【 Đã tính toán kỹ đến thế, chi bằng đi làm quân sư thì hơn 】
【 Âm hiểm ghê, có dự cảm sẽ bị Tần Túc một quyền đánh bay ngay 】
【 Đây gọi là ỷ thế yếu ăn h**p người à? 】
【 Quỷ thần thiên địa ơi! Nhìn xem nội tâm “Ôn thần” nhà mấy người nghĩ gì này? 】
……
Thông qua quan sát khi đối chiếu với thế giới hiện thực, Tần Túc xác định chắc chắn: cái gọi là “nội tâm độc thoại” chỉ tồn tại với dân cư trong thế giới truyện tranh.
Riêng anh một vị khách ngoại lai thì chưa từng có khung thoại nào hiện ra cả.
Anh thu hồi tầm mắt khỏi làn đạn, thần sắc lạnh nhạt nhìn thẳng Hạ Ôn Viễn.
Lặng lẽ thả ra từ không gian con quỷ mạnh nhất đã được đánh dấu trong số 176 con.
Hạ Ôn Viễn đang tính kế anh. Vậy thì anh nhất định phải thi hành sách lược: nhanh chóng, tàn nhẫn, chuẩn xác, một kích chí mạng.
Làm Hạ Ôn Viễn không những không đắc thủ, mà còn ngay lập tức bại trận trong tay anh.
