Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 138
Chương 138:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
………………
Để tránh bị Hạ Ôn Viễn chạm vào, Tần Túc bắt buộc phải ra tay trước.
Dù không cần làn đạn nhắc nhở, với tính cách Hạ Ôn Viễn có thù tất báo, anh cũng đoán được.
Khi hai người va chạm, Hạ Ôn Viễn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội để diễn trò.
Chỉ cần Hạ Ôn Viễn giả vờ bị anh chạm vào một chút.Lập tức sẽ bày ra bộ dạng “sống dở chết dở”.
Khiến mọi người sinh ra suy nghĩ “Tần Túc lấy mạnh h**p yếu”, đánh giá anh “thấp kém”.
Hồng y lệ quỷ vừa được thả ra.
Trải qua mấy giờ “chương trình học” mài dũa, chỉ cần bắt gặp ánh mắt Tần Túc.
Không cần chờ anh ra lệnh, nó lập tức bay tới bên Hạ Ôn Viễn.Tìm chỗ cư trú trên người cậu ta.
Đôi mắt tối om không chớp, lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt Tần Túc.
Toàn thân căng như dây cung, chỉ chờ hành động.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Chỉ mới đối diện với Tần Túc thôi, cậu ta đã thấy cả người dựng tóc gáy,
Trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi vô hình.
Tiêu Tấn Diệu điều chỉnh giao diện quang não, thành bảng điện tử hiển thị thời gian đếm ngược.
Thấy cả hai bên đều đã chuẩn bị xong, Tiêu Tấn Diệu đứng trên ghế cất giọng:
“Bắt đầu!”
Tiếng Tiêu Tấn Diệu vừa ra lệnh , thân hình Tần Túc vẫn bất động, đồng tử khẽ nheo lại.
Cùng lúc đó, tin tức tố vị dâu tây của Hạ Ôn Viễn vừa mới tỏa ra, thì ngay lập tức bị một luồng khí lạnh áp đảo như băng tuyết đã ập tới, đánh thẳng vào mặt.
Phanh!
Âm thanh đầu gối bị ép đập xuống mặt đất, vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Trong khoảnh khắc, hai đầu gối Hạ Ôn Viễn khuỵu xuống. Tin tức tố vị dâu tây còn chưa kịp khuếch tán, đã bị nghiền nát ngay tức khắc.
Dưới uy áp tin tức tố của Tần Túc, Hạ Ôn Viễn cúi gằm đầu, thân thể run rẩy bị bức ép thần phục.
Trên nền đất, từ lớp vải bộ đồng phục huấn luyện vệt máu thấm ra ngoài, mùi tanh nồng lan toả.
Mà toàn bộ chỉ xảy ra trong chưa đầy một giây sau tiếng lệnh của Tiêu Tấn Diệu.
“!!!”
Đồng tử mọi người đồng loạt co rút.
Thoạt đầu, ánh mắt bọn họ dừng trên người Hạ Ôn Viễn kẻ nói quỳ là quỳ, không có lấy một giây phản kháng.
Ngay sau đó, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía Tần Túc.
Trong suốt quá trình, bọn họ chỉ kịp ngửi thấy một thoáng hương vị tin tức tố dâu tây của Hạ Ôn Viễn.
Thì ngay lập tức bị mùi băng tuyết lạnh thấu xương của Alpha áp chế bao trùm lấp đầy.
Ngay sau đó, Hạ Ôn Viễn quỳ.
Hiển nhiên, ngay từ đầu thầy Tiêu đã nói Hạ Ôn Viễn có thể vận dụng tin tức tố.
Thì Tần Túc đối đãi Hạ Ôn Viễn bằng phương thức đó: trực tiếp dùng tin tức tố nghiền nát.
Hơn nữa, tin tức tố của Tần Túc chỉ nhắm thẳng vào Hạ Ôn Viễn.
Loại phương thức ra đòn này, không hề nhằm vào người khác một cách bừa bãi.Cho thấy Tần Túc đã khống chế tin tức tố đến mức thuần thục.
Đồng thời, một lần nữa chứng minh cấp bậc tin tức tố của Tần Túc phi thường cao.
Hồng y lệ quỷ như thái sơn áp đỉnh, không chút khách khí ngồi chễm chệ trên vai Hạ Ôn Viễn.
Đôi tay nó siết chặt cổ cậu ta, đầu gác trên đầu Hạ Ôn Viễn, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Tần Túc.
Một cái chớp mắt cũng không có. (Edit: tưởng tượng xong buồn cười vô cùng.)
Tần Túc: “……”
Thêm một miếng đùi gà.
Thân thể Hạ Ôn Viễn yếu hơn nhiều so với dự đoán. Chỉ mới quỳ đã bật máu, điểm này nằm ngoài dự tính của Tần Túc.
Nhưng mà không ảnh hưởng đến kết quả.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Lý tưởng thì tốt đẹp, hiện thực lại quá thảm hại.
Cậu ta trước đó còn nghĩ cái gì?
Muốn cùng Tần Túc đấu trí đấu dũng?
Tần Túc …. vì sao lần nào cũng có thể nhìn thấu mọi mánh khóe của cậu ta?!
Nhiều lần vấp ngã trong tay Tần Túc, lần này Hạ Ôn Viễn càng thêm hoảng loạn.
Hạ Ôn Viễn cố gắng giãy giụa muốn đứng lên.
Mặc kệ cậu ta dùng sức như thế nào, nhưng đầu gối như bị khóa chặt, dù có cố thế nào cũng không nhúc nhích nổi.
Toàn thân bị uy áp tin tức tố lạnh lẽo, mạnh mẽ của Tần Túc ép chặt đến mức gắt gao.
“Tôi… tôi đầu hàng…”
Cái lạnh khiếp người như từng tấc từng tấc thấm vào tận xương cốt, khiến da đầu Hạ Ôn Viễn tê dại.
Vừa đau vừa lạnh, gian nan từ kẽ răng ép ra mấy chữ.
Trước mặt Tần Túc, ngay cả ngẩng đầu Hạ Ôn Viễn cũng không còn sức. Ý định ăn vạ ban đầu cũng chẳng kịp nghĩ tới.
Đầu gối cậu ta thật sự quá đau, chắc chắn xương bánh chè đã nứt toác.
“Được, được… nếu Hạ Ôn Viễn đã đầu hàng, trận đầu kết thúc.”
Tiêu Tấn Diệu hoàn hồn, lập tức lên tiếng.
Mục đích đã đạt được, hồng y lệ quỷ thấy ánh mắt ra hiệu của Tần Túc, lặng lẽ bay trở về bên cạnh anh.
Bang!
Ngay khi lệ quỷ rời đi, thân thể Hạ Ôn Viễn rũ xuống, ngã ra nền đất.
Hạ Ôn Viễn th* d*c liên tục, mồ hôi lạnh trên trán rơi tí tách xuống đất, không còn rảnh để giữ thể diện.
Ngụy trang gì mà “bị Tần Túc bắt nạt đến thê thảm”? Ha, căn bản không cần diễn!
Thảm hại nhất chính là lúc này mới chỉ đối kháng tin tức tố.
Vậy mà cậu ta đến cả vạt áo của Tần Túc cũng chưa chạm tới.
Kế hoạch ăn vạ hoàn toàn bị phá sản.
