Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 139
Chương 139:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………..
【!!! Quá dứt khoát, trong nháy mắt đã hạ gục, hoàn toàn ngoài dự liệu 】
【 Hạ Ôn Viễn: ? .Mới rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? 】
【 Chút thể diện cũng không còn, ngay cả vạt áo Tần Túc cũng chưa kịp chạm tới 】
【 Cười chết, chắc Hạ Ôn Viễn không ngờ mình thua nhanh chóng, lại còn thảm hại đến thế 】
【 May mắn là Đại lão không cho Ôn thần có cơ hội động tay động chân.Nếu không với kỹ thuật diễn của Hạ Ôn Viễn, không biết bên ngoài sẽ bị truyền thành trò gì 】
【 So cái gì không so, lại chọn đi so tin tức tố với Tần Túc.Đúng là tự mình tìm đường chết 】
……
Tần Túc thu hồi hồng y lệ quỷ vào không gian.
Tiếp theo, anh không cần phải dùng đến quỷ nữa.
Mục đích “giết gà dọa khỉ” đã đạt được, bộ mặt “lạnh lùng tàn nhẫn” cũng đã bày ra.
Bây giờ với thân phận “đại lão sống lại” kèm ánh sáng “bạch nguyệt quang”, đã đến lúc anh cần thể hiện một mặt “có tình người”.
Nói thẳng ra là: không dùng tin tức tố.
Có Hạ Ôn Viễn làm ví dụ trước, thật thật giả giả, hư hư thực thực khiến tư duy mọi người rối loạn.
Kế tiếp cho dù anh chỉ dùng quyền cước mà không dùng tin tức tố.
Các bạn học cũng sẽ không thể nào đoán được, chuyện anh vốn dĩ không có tuyến thể.
Tần Túc cũng chẳng lo lắng, những học sinh khác sẽ phóng thích tin tức tố.
Chỉ cần anh không dung.Dưới cái bóng uy h**p từ “kết cục của Hạ Ôn Viễn” cùng với cái buff “da mặt mỏng” chồng lên nhau.
Phần lớn bọn họ sẽ ngượng ngùng mà không dám phóng thích tin tức tố.
Dù sao mọi người vẫn chỉ là học sinh, chưa ra khỏi khuôn viên trường.
Còn chưa trải qua những thủ đoạn hiểm độc của xã hội, phần lớn đều còn “da mặt mỏng”.
Mọi người: “……”
Theo tiếng tuyên bố kết thúc của giáo viên, thân thể Hạ Ôn Viễn rũ xuống ngã vật ra đất.
Tất cả các học sinh rõ ràng cảm nhận được, trong nháy mắt một luồng sát khí lạnh lẽo mãnh liệt quanh người Tần Túc, lập tức được thu liễm lại.
Sau khi thành công thu hồi lệ quỷ vào không gian.
Tần Túc mới thản nhiên liếc qua Hạ Ôn Viễn.
Người máy bác sĩ đã nhanh chóng tới đỡ Hạ Ôn Viễn rời đi.
Giọng Hạ Ôn Viễn nghiến răng nghiến lợi, âm thanh truyền đến tai mọi người:
“Xử lý ngay tại đây.”
Tình thế đã đến mức này, Hạ Ôn Viễn chỉ có thể trông chờ xem sau đó có ai “đồng bệnh tương liên” với mình.
Cùng kéo nhau bán thảm. So với một mình cậu ta, càng nhiều người cùng thảm hại chắc chắn hiệu quả hơn.
Người máy tuân theo mệnh lệnh của bệnh nhân, đưa Hạ Ôn Viễn đến chỗ nghỉ ngơi bên rìa sân huấn luyện để xử lý.
Vết máu từ đầu gối Hạ Ôn Viễn để lại cũng bị dọn sạch sẽ.
“……”
Khung cảnh này khiến Tần Túc bất giác nhớ đến đoạn video Hạ Ôn Viễn từng bị tát một cái, vẫn còn cười nói “cảm ơn” quỷ dị đến nực cười.
Tần Túc: “……”
Không khách khí, đáng đời.
“Khụ khụ……”
Tiêu Tấn Diệu khẽ ho, vừa ghi chú vào giao diện quan sát trong quang não, vừa dời sự chú ý của mọi người nói:
“Tiếp theo.”
Tần Túc thu hồi lại suy nghĩ, sẵn sàng nghênh chiến.
Để tỏ thái độ hữu nghị, tuy bước chân chưa động, nhưng anh vẫn lịch sự hướng lớp trưởng kế tiếp gật đầu, ánh mắt mang ý chào hỏi.
Tô Chương Hoa người xếp ngay sau Hạ Ôn Viễn, lập tức cảm thấy như bị “Diêm Vương điểm danh”.
Khi Tô Chương Hoa vừa thu lại ánh nhìn từ trên Hạ Ôn Viễn, lại đúng lúc bắt gặp đôi mắt đen lãnh đạm của Tần Túc đang nhìn mình.
“!”
Tinh thần Tô Chương Hoa chấn động.
Nhiều người đang nhìn như vậy, đã là dao kề cổ, tránh cũng không xong.
Tô Chương Hoa cắn răng, mang theo vẻ mặt “thấy chết không sờn” đi thẳng đến trước mặt Tần Túc.
Bài học từ Hạ Ôn Viễn vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt.
Con đường dùng tin tức tố hiển nhiên không phải lựa chọn khôn ngoan trước mặt Tần Túc.
Một khi đi sai, thậm chí Tô Chương Hoa thấy mình còn có thể thảm hơn cả Hạ Ôn Viễn.
Ngay trước khi Tiêu Tấn Diệu ra hiệu bắt đầu, Tô Chương Hoa đã vội vàng lên tiếng:
“Tần Túc có thể nói rõ trước, chúng ta không dùng tin tức tố được không?”
“……!”
Câu nói này, với Tần Túc mà nói chẳng khác nào tiếng trời.
Trong lòng anh vui vẻ, âm thầm cấp cho Tô Chương Hoa một tấm “thẻ người tốt”.
Nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên, bình tĩnh đáp:
“Có thể.”
Tô Chương Hoa: “!”
Không ngờ “Diêm La mặt lạnh” như Tần Túc lại dễ nói chuyện đến vậy.Tô Chương Hoa sửng sốt ngẩn người một chút, ngay sau đó cười:
“Vậy quyết định vậy nhé!”
Thấy cả hai bên đã chuẩn bị xong, Tiêu Tấn Diệu cất cao giọng:
“Bắt đầu!”
Lời vừa dứt, Tô Chương Hoa lập tức lao thẳng về phía Tần Túc.
Tần Túc bề ngoài có vẻ thả lỏng, nhưng thực chất tinh thần đã căng như dây đàn.
Tập trung cao độ để ứng phó với đợt công kích mở màn của Tô Chương Hoa.
Ai ngờ, khi còn cách anh khoảng ba bước, Tần Túc bỗng nhìn thấy Tô Chương Hoa di chuyển bước chân.Bắt đầu vòng quanh anh.
