Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 144

Chương 144:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

………………

Anh lập tức tiêu hao 30 ngày giá trị sinh mệnh, chọn địa điểm rơi xuống là vùng hoạt động dày đặc của Trùng tộc Lilsenia.

Lúc ánh sáng trắng biến mất, trước mắt anh là một màn sương mù dày đặc đến nỗi giơ tay không thấy hết được năm ngón.

“Greas” loài sinh vật có khả năng tạo ra sương mù không độc, và thường ẩn nấp sâu trong lớp sương mù ấy.

Phạm vi sương mù mà Greas tạo ra thường không lớn, đường kính chỉ khoảng 15 mét.

Chúng thường xuất hiện theo bầy, lúc này anh đang đứng ngay giữa một đám như vậy.

Từ lớp sương mù bên ngoài, từng đợt tiếng nổ và tiếng súng liên tục vọng lại

“phành phạch!”

“ vèo vèo!”

Xen lẫn những tiếng hét, tiếng r*n r*, tiếng gào thảm thiết… hỗn loạn và dữ dội.

Không khí tràn ngập mùi thịt thối rữa, hòa với mùi thuốc súng và máu tươi, tanh nồng đến nghẹt thở.

Tần Túc mở mắt. Dựa vào hoàn cảnh trước mặt, Tần Túc nhanh chóng phán đoán tình hình.Anh cũng không bật đèn pha.

Anh sợ chỉ cần một tia sáng trong màn sương này thôi.

Là đủ để những chiến sĩ đang căng thẳng ngoài kia tưởng nhầm là địch.Tiện tay nã cho một phát súng hay pháo, đem anh nát xác tại chỗ.

Dù là Trùng tộc hay người đã “giết đỏ mắt” thì anh cũng chẳng dại gì đụng vào.

Anh chỉ có thể dựa vào tiếng động truyền đến để xác định hướng.

Bứớc chân nhẹ nhàng, di chuyển thật nhanh.

Trong lúc di chuyển, anh dùng khứu giác để né các vật cản giấu dưới lớp cát.

Trên 90% bề mặt Lilsenia là bãi cát, mà cát ở đây lại cực mịn. Tần Túc bước lên, nếu không lắng nghe kỹ thì gần như không phát ra âm thanh.

Mười mấy giây sau, anh đã ẩn mình trong vùng sương loãng bên cạnh, rút ống nhòm ra quan sát bốn phía xung quanh.

Tình hình đúng như anh dự đoán:

Ở vị trí phía trước, nơi anh vừa rút khỏi đang diễn ra một trận giao chiến kịch liệt.

Còn phía sau anh, là một chiến trường đã kết thúc.

Dựa vào tình trạng phân hủy của xác sâu trên bãi cát, kết hợp với độ ẩm đặc trưng của khí hậu Lilsenia.

Tần Túc nhanh chóng phán đoán được những con sâu này đã chết được hơn một ngày.

Rõ ràng, tiến độ tiêu diệt lần này diễn ra rất chậm.

Theo lời giảng của giáo viên trong các buổi học, nếu quá trình tiêu diệt càng chậm, tức là càng tiến gần đến nơi Trùng tộc làm tổ.

Ánh mắt Tần Túc dời về phía sau. Từ lúc nhóm học sinh cấp cao xuất phát đến giờ đã trôi qua bốn ngày.

Để giảm thiểu nguy cơ bị phát hiện, anh nên tiếp tục rút lui sâu hơn, đến những chiến trường đã được “quét sạch” để tìm kiếm vật liệu mình cần.

Chờ đến ban đêm khi việc “quét sạch” tạm ngưng.

Thời gian mọi người nghỉ ngơi, anh sẽ quay lại xem có thể thu thập được nhóm xác chết Trùng tộc nào đó có tuyến thể.

Hạ quyết tâm, Tần Túc lập tức hành động. Anh dựa vào vị trí hiện tại và điều kiện xung quanh, xác định các điểm trọng yếu.

Rồi cẩn thận ẩn mình trong sương mù, nhanh chóng rút lui về sau.

Khi lui đến khu vực gần sương mù số 9 được đánh dấu trên bản đồ quang não.

Trong tầm nhìn của anh đột nhiên xuất hiện một sinh vật.

Toàn thân nó đen tuyền như lông quạ, cao ngang nửa người, phần mỏ trước dài đến gần 50cm.

Hai chân khô gầy, gập lại như chân chim. Đó là một con Trùng có hình dạng chim, tên gọi “Thuẫn Chung”.

Nó đang dùng cái mỏ sắc nhọn liên tục gõ “loảng xoảng loảng xoảng” lên một vật hình cầu màu đen nằm trong sương mù.

Tần Túc đưa ống nhòm lên mắt, vừa nhìn thấy rõ liền lập tức cau mày.

Đó là một cái đầu người.

Một nửa bên hộp sọ đã bị mổ sụp, thứ chảy ra từ bên trong là hỗn hợp trắng – đỏ lổn nhổn như đậu hũ. (Edit: …oe..)

Không còn nghi ngờ gì, người này đã chết.

Vèo—

Tần Túc rút ra vũ khí màu bạc, ngắm thẳng vào đầu con Thuẫn Chung.

Một tiếng nổ trầm vang lên. Con “Thuẫn Chung” đang mổ đầu người lập tức ngã gục xuống đất.

Đôi cánh đen trên đất phịch phịch mấy cái rồi nằm yên, không còn động tĩnh.

Sau khi quan sát xung quanh và xác nhận không có nguy hiểm, anh nhanh chóng áp sát thi thể.

Loài Thuẫn Chung có đặc tính đam mê hút não người.

Dưới cú mổ của chiếc mỏ sắc nhọn kia, toàn bộ đầu của nạn nhân đã gần như biến dạng hoàn toàn.

Không thể nhận ra gương mặt ban đầu.

Cảnh tượng máu me và tàn khốc đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng cảm thấy không đành lòng.

Từ khu vực gần chiến trường phía trước rút lui về đến đây, anh đã gặp không ít xác Trùng tộc.

Nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy một thi thể của nhân loại bị bỏ lại.

Rõ ràng, trong quá trình “quét sạch”, mỗi binh sĩ đều nghiêm túc chấp hành quy định của trường quân sự:

“Nếu có người không may tử vong, thi thể phải được lập tức mang về.

Không được để lại trên chiến trường.”

Thi thể binh lính kia, một nửa thân thể đã tan biến trong màn sương mù, chỉ còn phần đầu lộ ra ngoài.

Có lẽ sau khi tử vong, anh ta đã bị bỏ lại trong sương mù mà không kịp thời được phát hiện và mang đi.