Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 145
Chương 145:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………………
Tần Túc đeo găng tay ngăn dấu vân tay, cởi bộ đồ tác chiến trên người binh lính đó ra.
Anh tháo phần áo vải dệt nửa thân trên, dùng nó quấn lại phần đầu đã rách nát đến mức không còn nhìn rõ hình dạng.
Sau đó, anh còn nhặt lên chiếc mũ giáp rơi bên cạnh.Đã hoàn toàn hư hỏng rồi đội lại cho người kia.
Đem thi thể đến sau một tảng đá lớn, Tần Túc lại dọn thêm một khối nham thạch khác để che phủ.
Tránh trường hợp sau khi anh rời đi lại có con “Thuẫn Chung” khác ngửi thấy mùi máu mà mò tới.
Sau khi xử lý xong, anh còn để lại một ký hiệu để tối quay lại, đưa thi thể này về tiền tuyến.
Mọi thao tác được anh hoàn thành nhanh gọn.
Rồi Tần Túc thu thi thể con Thuẫn Chung vào không gian lưu trữ, tiếp tục lui về phía sau.
Nửa tiếng trôi qua, Tần Túc hoàn toàn thoát khỏi khu vực sương mù.
Những gì đập vào mắt anh chỉ là cảnh hoang tàn hỗn loạn.
Đúng như anh phán đoán, khu vực phía sau chiến trường lúc này không còn bóng dáng một binh sĩ nào.
Chỉ còn thi thể, những vũ khí hư hỏng, chiến hạm gãy nát, đồ tác chiến cùng nhiều vật tư bị bỏ lại.
Không rõ là máu người hay máu Trùng tộc bắn tung tóe lên mặt đất, nhuộm lớp cát thành từng mảng màu lốm đốm, loang lổ.
Tần Túc chỉ nhìn liếc qua, sau đó ổn định lại tâm trạng.
Dựa theo danh sách vật liệu đã chuẩn bị từ trước mà bắt đầu hành động, chính thức bước vào quá trình “nhặt rác rưởi”
Suốt một giờ thu gom, khi anh vừa mới bới được một khối vật liệu dài hơn 3 mét từ dưới lớp cát lên.
Thì đột nhiên từ bãi cát gần đó vang lên tiếng sột soạt.
Chưa kịp quét mã lưu trữ, Tần Túc đã lập tức rút súng, toàn thân căng cứng, hướng thẳng về nơi phát ra âm thanh.
Không thể trách được, bởi khi đang ở trạng thái “lén lút” như hiện tại, thần kinh của con người luôn cực kỳ căng thẳng.
Lilsenia không chỉ có các loại Trùng tộc gây nguy hiểm đến tính mạnh.
Mà còn tồn tại một số sinh vật vô hại đối với con người, Tần Túc nheo mắt lại, chưa lập tức nổ súng.
Sột soạt…
Lớp cát mịn bị khuấy động, một sinh vật tròn trịa, phủ đầy lông tơ mềm từ từ bò ra, rơi đúng vào tầm ngắm của Tần Túc.
Nó có đôi mắt tròn đen nhánh như hạt châu, hai chân trước hồng hồng, mềm như đệm thịt, đưa lên trước ngực một cách cảnh giác.
Nó nhìn Tần Túc một cái, rồi nhìn vũ khí trong tay anh.Chiếc mũi nhỏ cũng hồng hồng, chun chun ngửi lấy ngửi để.
Giống một quả cầu lông xù màu đen.
“......”
Tần Túc không biểu cảm, lặng lẽ cất vũ khí lại sau lưng.
Chẳng thể tưởng tượng ra được, anh lại bị một con “Sa chồn sóc” mà người dân ở tinh cầu Lilsenia gọi là “động vật đáng yêu trên bờ cát” doạ thành “ chim sợ cành cong”.
Xác nhận không có mối đe dọa.
Tần Túc cúi xuống, nhặt lại khối vật liệu bị bỏ dở và tiếp tục tìm kiếm những thứ còn lại trên danh sách.
Con sa chồn sóc kia không chịu rời đi, cứ “soạt soạt” bám theo ngay bên cạnh Tần Túc.
Không chỉ vậy, nó còn gọi cả bạn tới.
Chẳng bao lâu, quanh Tần Túc đã vây đầy một đám sa chồn sóc.
Mỗi lần Tần Túc cúi xuống nhặt vật tư, đám sinh vật tròn vo kia lại đồng loạt nghiêng đầu nhìn theo động tác của anh, ánh mắt đen tròn tò mò không chớp. (Edit: đồng đội này đáng yêu ghê.)
Tần Túc: “......”
Nhìn gì? Chưa từng thấy người đi nhặt rác à... Ừm.
Nghĩ lại thì, có khi đúng là bọn chúng chưa từng thấy thật.
Trường quân sự tài lực dồi dào, thường không cần người đi dọn từng chiến trường như thế này.
“……”
Thật ngại quá. Là anh một “người địa cầu nghèo kiết xác”.
Tần Túc mặt không cảm xúc liếc qua đám sa chồn sóc.
Nhưng vẫn dày mặt tiếp tục công việc “nhặt rác” dưới ánh nhìn tò mò của chúng.
Đứng trước vật tư và tài liệu quan trọng, anh chính là da mặt dày bất khuất.
Đến 10 giờ tối.
Sau khi mất trọn năm tiếng đồng hồ thu gom toàn bộ vật phẩm còn sót lại ở khu chiến trường đã rút quân.
Đám sa chồn sóc cũng rời đi khi màn đêm buông xuống.
Những tiếng nổ, pháo kích ban ngày cũng đã hoàn toàn im bặt.
Theo quy tắc hành động của Trường Quân sự số 4.Sau mỗi ngày hành động “quét sạch”, các đơn vị sẽ rút về điểm quá độ để nghỉ ngơi.
Anh phải hoàn tất việc đưa thi thể binh lính đến khu vực dễ thấy, trước khi các đơn vị trở lại.
Trong màn đêm tại vị trí đã đánh dấu, Tần Túc cõng thi thể binh sĩ đã hy sinh trên lưng, bước chân nhanh hơn.
“Tới nơi rồi, không sao đâu, sắp xong rồi.”
“Cố gắng lên, Lucas!”
“A Hằng, ổn không? Còn đi được chứ?”
“Tránh ra, mau! Ở đây có người bị thương nặng!”
...
Khoảng cách giữa Tần Túc và nhóm học sinh khoá 22 ở phía trước ngày càng rút ngắn.
Anh bắt đầu nghe rõ từng tiếng nói vọng lại, cao thấp đan xen.
Tần Túc nấp sau một tảng nham thạch. Phía trước ánh sáng quá rực rỡ, anh không thể tiến thêm nữa.
