Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 147

Chương 147:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 60:

“……”

Người phụ trách của nhóm nghiên cứu như bị nghẹn lời, yên lặng trầm mặc

Tần Túc cũng không thúc giục, ánh mắt bình tĩnh đối diện với đối phương.

Khương Thành đứng bên cạnh giữ im lặng.Mắt nhìn xuống mũi, mũi hướng về tim.Hoàn toàn không có ý định xen vào.

Sau một hồi suy nghĩ cẩn trọng, người phụ trách mới hỏi:

“Ý của thiếu gia là… giống như thiết bị ngoại vi hiện nay, có thể điều khiển bằng giọng nói?”

Tần Túc: “…… Ừ.”

Suy nghĩ thật sự của anh là muốn điều khiển bằng tư duy trực tiếp từ não bộ.

Nhưng với trình độ khoa học hiện tại của thế giới thực, điều đó chưa thể thực hiện được.

Nếu nói ra yêu cầu đó, anh nghi ngờ người phụ trách sẽ dùng ánh mắt ám sát mình.

Bọn họ chỉ cần phát triển đến cấp độ trí tuệ nhân tạo cơ bản là đủ.

Đến lúc quay lại thế giới truyện tranh, anh sẽ tự tích hợp thiết bị này lên cơ thể, điều khiển nó thông qua quang não là xong.

Nói cách khác đây chẳng phải chính là hình thức “tin tức tố tùy tâm mà động” hay sao?

Bug kỹ thuật giống như Alpha và Omega ở thế giới truyện tranh, có thể điều khiển tin tức tố theo ý muốn một cách tự nhiên.

Còn lo ngại gì nữa?

Nếu quang não kết nối thất bại thì sao?

Không có khả năng!

Chuyện đó chẳng cần phải lo. Quang não của anh là “777”.

Đối với 777, anh chỉ cần hờ hững nói một câu kiểu : “Ừ, hiểu rồi. Không làm được nhỉ?”

Là 777 sẽ bùng nổ chiêu thức đem toàn bộ kỹ năng “chứng minh nó lợi hại nhất” ngay ập tức.

“Cũng có thể làm được.”

Bây giờ thì người phụ trách đã hiểu tại sao lúc trước khi thiếu gia yêu cầu lập đội.

Lại thêm hẳn một nhóm phụ trách hướng nghiên cứu phát triển trí tuệ nhân tạo.

Khương Thành: “……”

Quả nhiên.

Nghe được đáp án mình muốn, vẻ mặt Tần Túc vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng.

Vì người phụ trách tuy nói là “có thể”, nhưng biểu cảm lại mang theo chút do dự. Rõ ràng là còn điều gì đó vẫn chưa nói xong.

Tần Túc không hỏi, chỉ yên lặng chờ đợi.

“Chỉ là…”

Dưới ánh nhìn bình thản của anh, người phụ trách tiếp tục:

“Dựa trên kết quả quan sát trong vài tiếng vừa rồi.Khi chúng tôi phân tích một trong số động vật…”

Nói đến nơi đây, nhớ tới Tần Túc từng nói với bọn họ những sinh vật đó gọi là ‘ sâu ’, người phụ trách sửa miệng:

“Một số sâu thì phát hiện: từ cơ thể sâu có thể tản ra vật chất có hiệu quả kỳ dị.Tuỳ theo hình thể đối tượng tiếp xúc sẽ tạo thành ảnh hưởng khác nhau.”

“Hiệu quả sẽ giảm dần nếu áp dụng trên cơ thể có kích thước nhỏ hơn.”

“Như con sâu vừa chết kia, chúng tôi lại không phát hiện được bất kỳ vật chất có tính ‘tuyến thể’ nào phát tán từ cơ thể nó.”

Người phụ trách đang nhắc đến chính là con Thuẫn Chung mà Tần Túc đã bắn chết.

Tần Túc gật đầu:

“Ừ, tôi hiểu rồi.”

Số sâu mà anh mang về lần này có hình thể quá nhỏ, dù có lấy bộ phận tiết ra vật chất tin tức tố đặc thù.

Rồi chế tác thành tuyến thể, thì cũng không hiệu quả.

Bởi vì mật độ vật chất trong cơ thể những sinh vật nhỏ này quá thấp.Không đủ gây ảnh hưởng rõ rệt với các sinh vật lớn hơn.

Trong mỗi loại Trùng tộc, điều anh thật sự cần là tuyến thể từ cá thể mạnh nhất -“con đầu đàn”.

Thì mới có thể tạo ra vật chất đặc thù có tác dụng lên sinh vật có hình thể lớn hơn.

Khi sửa lại danh sách các sâu có năng lực ma pháp công kích, dựa vào tư liệu thu thập được Tần Túc phát hiện:

Bọn chúng thống trị kẻ yếu dựa trên cấp bậc tin tức tố.

Cực kỳ giống mô hình ở thế giới truyện tranh, nơi người tin tức tố cấp cao có thể áp chế những người mang tin tức tố yếu hơn.

Với kết quả này, Tần Túc hoàn toàn có thể tiếp nhận.

Trước khi quay lại thế giới hiện thực, anh nhớ giá trị sinh mệnh của mình chỉ còn lại 23.140 phút.

Chưa đầy 16 ngày.

Dù có gặp được “con đầu đàn”, lượng giá trị sinh mệnh còn lại cũng không đủ để anh mang nó trở về.

Nghĩ đến đây, Tần Túc hỏi:

“Nếu đã xác định được bộ phận của mỗi loài sâu phát ra vật chất đặc thù.Vậy nếu cắt riêng bộ phận ấy, sau đó dùng công nghệ đông lạnh tiên tiến, giữ được 95% độ tươi mới. Thì liệu có thể thu được hiệu quả gần bằng việc trực tiếp mang toàn bộ cơ thể sâu về hay không?”

Câu hỏi của anh khiến mắt người phụ trách sáng rực lên:

“Thiếu gia chờ một lát!”

Vấn đề này người phụ trách thực sự chưa nghĩ đến.

Chỉ kịp ném lại một câu, người phụ trách đã vội vàng thay đồ bảo hộ mới, rồi chui ngay vào phòng thí nghiệm.

Tần Túc không cản, chỉ nghiêng đầu sang hỏi Khương Thành:

“Dược phẩm bên kia có vấn đề gì không?”

Khương Thành được anh phân công phụ trách một mảng khác, vừa mới quay lại.

“Đây là một mẫu trong đó đã phân tích thành phần,”

“Phần màu xanh chính là vật chất mà bọn họ chưa từng phát hiện ở bất kỳ thực vật hay động vật nào. Muốn tái tạo ra nó thì rất khó. Không có công thức gốc, cũng không có chất thay thế tương tự.”

Tần Túc nhận lấy tài liệu từ Khương Thành, nhanh chóng xem một lượt.