Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 148
Chương 148:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………….
Ong......
Điện thoại trong tay Tần Túc khẽ rung.
Anh mở khóa, hiện lên một tin nhắn đến từ thầy giáo.Bàn tay đang cầm điện thoại buông lỏng xuống bên người.
Anh quay sang nói với Khương Thành, vẫn còn đang chờ:
“Tôi có chút việc phải rời đi trước. Một lát nữa tôi sẽ gửi bản văn kiện đến hộp thư của anh. Anh phối hợp cùng bọn họ trao đổi.”
Khương Thành đáp:
“Được.”
Tần Túc gật đầu:
“Vất vả rồi. Hẹn gặp lại.”
Khương Thành khẽ cười: “Thiếu gia khách khí quá, gặp lại.”
Sau khi tạm biệt, Tần Túc nhanh chóng rời đi.
Trên đường trở về trường, ngồi trong xe anh đem toàn bộ hình ảnh ghi lại về đám sâu có năng lực ma pháp công kích.
Kết hợp với những thông tin vừa nhận được, gõ gõ biên tập ngay trên màn hình di động.
Hoàn thành xong, anh gửi toàn bộ văn kiện đó cho Khương Thành.
Trong số sâu có năng lực ma pháp công kích, có loài tin tức tố chỉ hiệu quả với đồng loại.
Có loài lại có thể tác động lên một hoặc vài chủng loại Trùng tộc khác;
Có loài tác động đến con người;
Cũng có loài vừa có tác dụng với một số Trùng tộc, vừa có ảnh hưởng lên nhân loại.
Tần Túc vốn đã sắp xếp phân loại từ trước.
Lần này, anh chỉ cần Khương Thành dựa vào những con sâu anh mang về, điền thêm chi tiết bao gồm mật độ tin tức tố và bộ phận cơ thể phát tán tuyến thể.
Thông qua những tin tức này, nếu đội ngũ nghiên cứu Trùng tộc xác nhận phương pháp ướp lạnh không ảnh hưởng đến “mức độ tươi sống của tuyến thể” và “mật độ tin tức tố”.
Thì sau này anh chỉ cần cắt lấy đúng bộ phận tuyến thể của từng loài sâu.
Sẽ giảm thiểu được việc phải tiêu hao giá trị sinh mệnh để vận chuyển cả cơ thể về.
Nửa giờ sau, Khương Thành nhận được văn kiện Tần Túc gửi tới.
Anh mở ra xem.
Đối diện với vô số hình ảnh, hơn 90% là những loài sâu dữ tợn, thân hình phình to, mặt mũi ghê rợn.
Cổ Khương Thành bất giác co rụt lại, hiện rõ biểu cảm “ông già tàu điện ngầm nhìn điện thoại”.
Nhưng nghĩ đến khoản trợ cấp tháng này cực kỳ hậu hĩnh, Khương Thành liền thấy tâm tình mình sáng sủa hẳn lên.
Từ tận đáy lòng Khương Thành thầm mong chỉ cần tiền đủ nhiều, thì loại công việc này có thể tới thêm vài lần cũng được.
Nhóm “quỷ” được đưa về tới biệt thực.Nhìn thấy phần thù lao Khương Thành đã chuẩn bị, trong đầu chúng nó giờ chỉ toàn một ý nghĩ:
“Loại chuyện tốt thế này, khi nào lại đến phiên chúng nữa?”
Cái gì mà NPC trong thế giới phó bản kinh dị? Làm sao so được với việc trở thành người nhà họ Tần.
Tần Túc hung dữ thì đúng là hung thật, nhưng chúng nó có biệt thự lớn để ở.
Mỗi lần công tác trở về đều có thêm phần thưởng, lại còn chẳng gặp phải nguy hiểm “tro bay khói tắt”. (Edit: chúng quỷ bị tư bản đồng hoá rồi…)
——
Thế giới truyện tranh.
Không có “thiên sứ đầu tư”, Tần Túc đem giá trị sinh mệnh của mình lãng phí đến mức còn chưa đầy một tháng.
Chỉ có thể tạm thời gác lại ý định “nhặt rác rưởi” nơi chiến trường.
Anh đành phải tạm yên phận.
Trong thời gian “nhặt rác rưởi” rồi thành “phế vật tái sinh”.
Tần Túc trong lòng suy nghĩ điên cuồng muốn “buôn bán”.
Nên ở thế giới truyện tranh liền cẩn thận từng chút mà cosplay thành một “đại lão cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được”.
Nhưng đáng tiếc, mấy ngày liên tiếp khóa học diễn ra, Tần Túc vẫn không có cơ hội phát huy.
Các bạn học chỉ đến hỏi anh các vấn đề đơn giản.
Mà anh cũng chỉ có thể trả lời bằng những đoạn văn bản ngắn gọn nhạt nhẽo.
Một chút k*ch th*ch cũng không có.
Cũng chẳng tạo được cảnh tượng hoành tráng, thậm chí làn đạn cũng ít hẳn.
Thu hoạch giá trị hảo cảm của cư dân bản địa cùng làn đạn tuy vẫn tăng.
Nhưng căn bản không đủ thỏa mãn nhu cầu của anh, để một lần nữa quay lại nghề “nhặt rác rưởi” trước đây.
Anh thực sự sốt ruột.
Nhưng thời cơ chưa tới.Cho dù có nóng vội, anh cũng chỉ có thể nhẫn nại từng bước mà làm.
Thỉnh thoảng gặp phải câu hỏi kiến thức ngoài lề, Tần Túc bình thản ngồi nghe bạn học trình bày, mặt không đổi sắc.
Nhưng thực chất, trong giao diện quang não mà chỉ mình anh thấy được, anh đang lặng lẽ tìm kiếm câu trả lời từ hệ thống.
Vấn đề mà các học sinh hỏi ra được thì 777 tự nhiên cũng biết.
Quan trọng là phải khắc ghi vào đầu chính mình. Đảm bảo bản thân không ỷ lại, không quên ngay sau khi tra cứu thông tin.
Có như vậy, tri thức mới thật sự thuộc về anh, mới khiến anh cảm thấy an tâm vững vàng.
Để tránh hình thành thói quen phụ thuộc vào hệ thống.
Mỗi lần phải nhờ đến nó tra cứu, Tần Túc đều tự phạt bản thân: trong thế giới truyện tranh, anh sẽ tìm cách vơ vét hiểu biết thêm một mảng tin tức mới.
Cứ thế, bất kể ở góc xó xỉnh nào trong thế giới truyện tranh, Tần Túc đều có hiểu biết kha khá.
Liên tiếp mấy ngày, giá trị sinh mệnh của anh cũng chỉ tăng lên được 45 ngày.
Tuy trong lòng nóng nảy, nhưng ngoài mặt anh vẫn phải duy trì vẻ hờ hững thờ ơ.
Cuối cùng, Tần Túc cũng đợi được thời khắc để “lớp trưởng” như anh phát huy khả năng.
Đó là khi bắt đầu chương trình huấn luyện thể năng cơ bản.
