Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 149
Chương 149:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
……………….
Theo trải nghiệm từ các khóa học sinh trước.
Sau khi tân sinh được chọn lớp trưởng, để đảm bảo khi ra thực chiến mọi người có thể phối hợp nhịp nhàng dưới sự chỉ huy của lớp trưởng.
Thì nhà trường sẽ đặc biệt mở khóa huấn luyện thể năng cơ bản.
Chính là các bài tập để bồi dưỡng ăn ý giữa các thành viên trong tiểu đội khi tiến hành thực chiến.
Trong tiết học thể năng cơ bản, giáo viên phụ trách sẽ dành khoảng một giờ đầu để giới thiệu các hạng mục.
Ba tiếng tiếp theo, gần như đều do lớp trưởng toàn quyền quản lý.
Bốn bề sôi động, đây chính là cơ hội để các lớp trưởng tha hồ thi triển quyền cước.
Trước mặt bạn học và giáo viên thể hiện năng lực chỉ huy và lãnh đạo của mình.
Đối với những lớp trưởng Alpha có cấp bậc tin tức tố cao.
Việc các bạn học chịu ảnh hưởng tin tức tố của mình mà bản năng sinh ra tâm lý mong chờ và sùng bái, quả thực có sức hấp dẫn cực kỳlớn.
Ngoại trừ việc Tần Túc căn bản không để tâm tới chuyện khiến học sinh ban 7 phải đi theo mình.
Cũng không muốn phí tâm tư vào Hạ Ôn Viễn, kẻ vốn chẳng liên quan gì đến tiểu đội của anh.
Về cơ bản, mỗi lớp trưởng khác đều chỉ đang mong chờ tiết huấn luyện thể năng này.
Khi đến sân huấn luyện, ánh mắt của các lớp trưởng nhìn về phía giáo viên đều lộ rõ vẻ hưng phấn.
Bộ dáng nhường như thể nóng lòng muốn được thay thế, háo hức thử sức bản thân.
“Charles, đừng dùng ánh mắt đó nhìn thầy nữa. Có nhìn thế nào thì thầy cũng không mềm lòng đâu, ngoan ngoãn chờ thêm một giờ đi.”
……
“Thầy còn ở đây Tô Chương Hoa, sao em lại nghĩ đến chuyện soán vị rồi? Thật sự quá làm thầy đau lòng.”
……
“Muốn cướp vị trí của cô sao? Vậy năn nỉ cô trước đi, cô sẽ ‘ủy quyền’ cho em.”
“Năn nỉ cô mà!”
“Mơ mộng hão huyền.”
“Thầy Trát, sao thầy còn ‘câu cá chấp pháp*’ thế?”
(Câu cá chấp pháp*: là một thuật ngữ mạng, dùng để chỉ hành động giả vờ câu cá nhưng thực chất là để thả mồi câu bắt người rơi vào bẫy.).
“ ‘Câu cá chấp pháp’ gì chứ, khó nghe quá. Đây phải gọi là ‘gừng càng già càng cay’.”
……
Những lời như vậy vang lên trong lúc học sinh các lớp tập hợp xong, mang theo giọng điệu nửa trêu chọc nửa thật.
Âm thanh không quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, khoảng cách giữa các đội ngũ không xa, nên gần như ai cũng có thể nghe thấy.
Các giáo viên vừa trêu chọc lớp trưởng, vừa khiến học sinh bật cười rộn rã.
Trong sân huấn luyện, bầu không khí lập tức tràn ngập sự vui vẻ và hứng khởi.
Chỉ có hai lớp không hòa vào bầu không khí ấy chính là ban 6 và ban 7.
Nhưng bầu không khí của hai lớp này hoàn toàn trái ngược nhau.
Ở ban 7, một nửa số học sinh đã bị Hạ Ôn Viễn lôi kéo. Kết quả là, một kẻ thực lực kém hơn hẳn một nửa số người trong lớp lại trở thành lớp trưởng.
Từ giáo viên cho đến học sinh, ai nấy đều mang gương mặt khó chịu.Bầu không khí u ám, nặng nề.
Ngoại trừ Hạ Ôn Viễn, chẳng ai giữ nổi vẻ mặt bình thản.
Hạ Ôn Viễn thì dường như không hề nhận ra bầu không khí quái dị quanh mình.
Hạ Ôn Viễn đứng ở hàng đầu, vị trí bên phải, thản nhiên làm theo ý mình.Thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn sang Hạ Mục Chi của ban 6, tâm tình có vẻ không tồi.
Cậu ta dựa vào bản lĩnh mà giành được vị trí lớp trưởng.Dựa vào đâu phải vì mấy kẻ ngu xuẩn kia mà ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân?
Ngược lại, ban 6 tuy im lặng, nhưng bầu không khí lại chẳng hề nặng nề.
Trái lại, còn gần như không thể kìm nén nổi sự kích động, toàn thân toát ra cảm giác tích cực mong chờ.
【Có một lớp trưởng như vậy, tôi thấy ban 7 sớm muộn gì cũng phải chịu báo ứng.】
【Nói thế hơi khó nghe. Dù sao bọn họ cũng chẳng ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này mà.】
【Lớp 7 u ám nặng nề, trong khi lớp khác thì rộn ràng. Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho việc buồn vui con người vốn chẳng thể tương thông.】
【Biểu cảm kia của Hạ Ôn Viễn… chẳng phải là nhân cách tự luyến (npd) sao?】
【Đừng đoán bừa nữa. Một giờ sau, Túc Bảo sẽ dẫn mọi người làm gì đây?】
【Chạy? Đấu vật tự do? Huấn luyện thể lực?】
……
Từ lúc bước vào sân huấn luyện và nhìn thấy Tần Túc, học sinh ban 6 đã vô cũng mong đợi. Ai nấy đều thật sự tò mò, hôm nay Tần Túc sẽ dẫn bọn họ làm gì?
Tò mò đến mức, bọn họ không hề nghĩ giống các lớp khác.Chẳng ai cười đùa, cũng không định “soán vị” giúp Tần Túc.Mà chỉ muốn sớm biết đáp án trong lòng.
Đáng tiếc, lần này Tần Túc lại chủ động đứng cuối cùng trong đội ngũ.
Học sinh ban 6 lại chẳng dám quay đầu, nên căn bản không nhìn rõ được nét mặt của Tần Túc.
Từng người đều nghẹn đến mức trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
Thay trang phục huấn luyện, đi đến xếp hàng, Tần Túc vẫn giữ gương mặt nhàn nhạt, không nhìn ra đang vui hay giận.
Nhưng đó là khi tiết học còn chưa chính thức bắt đầu.
Bây giờ đã bắt đầu rồi,… Tần Túc thật sự có giống như bọn họ chờ mong không?
