Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 151

Chương 151:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

…………….

Hôm nay là lần đầu tiên anh trực tiếp triển khai “chương trình huấn luyện” với các bạn học.

Theo đúng kế hoạch, anh không quy định giới hạn thời gian, cho bọn họ một ngày để thích ứng.

Lời vừa dứt, Tần Túc với tư cách lớp trưởng lập tức dẫn đầu chạy về phía đường đua.

Học sinh ban 6 nhanh chóng nối gót theo sau.

Hạ Ôn Viễn nghe thấy thì khẽ hừ một tiếng.Nghĩ thầm cũng chẳng có gì đặc biệt.

Cậu ta xoay người nói lại y hệt cho ban 7, thậm chí lười cả việc thay đổi.

Như vậy nếu trên đường huấn luyện xảy ra vấn đề gì.

Hạ Ôn Viễn chỉ việc “chép theo khuôn mẫu”, trách nhiệm tự nhiên sẽ đổ hết lên đầu Tần Túc chứ không phải là cậu ta.

Các lớp trưởng khác đang vốn còn do dự, nhưng khi thấy ban 7 đã tăng tốc đuổi theo bước chân của ban 6.Cũng lập tức ra lệnh cho lớp mình chạy theo.

“Tần Túc làm vậy, nhất định có lý do của mình!”

Thế là toàn bộ sân huấn luyện náo động, học sinh các ban khác ùn ùn nối đuôi ban 6. Tất cả đều chạy bộ với quảng đường 3.000 mét.

【? Một đám học theo như cái máy 】

【 Thấy Đại lão phía trước chạy, mấy người học hay không học? 】

【 ...... Con người mà, ai chẳng vậy! 】

……

Để duy trì “thiết lập”, Tần Túc giả bộ như nhàn nhã, nhưng trên thực tế lại nghiêm túc nỗ lực chạy ở phía trước.

Đến khúc cua, thoáng nhìn cảnh tượng phía sau, khóe mắt anh giật giật:

“...?”

Điên rồi à?

Cái gì cũng học, chỉ khiến bản thân mấy người khổ thêm thôi!

Anh bây giờ nhắc nhở, lỡ như chỉ là trùng hợp… thì chẳng phải thật xấu hổ sao.

Tần Túc: “……”

Vẫn là nên quan sát thêm, rồi mới đưa ra kết luận cuối cùng.

Thu hồi suy nghĩ, Tần Túc thấy nhóm Alpha đuổi theo phía sau không lên tiếng mà tăng tốc.

Quật cường duy trì cho bằng được thể diện ‘đệ nhất’.

Trời có sập xuống, anh cũng phải dùng ‘thể diện’ mà chống.

Các giáo viên ở ban khác nghe thấy lớp trưởng các ban phục chế lại mệnh lệnh của Tần Túc:

“……”

Xin hỏi, vậy có lớp trưởng với không có lớp trưởng thì khác nhau chỗ nào?

Nhìn trái nhìn phải, cũng chỉ là chạy bộ bình thường thôi mà!

“Lớp trưởng nhất định phải biến sùng bái cá nhân thành sùng bái tập thể sao?”

Kasil nhắc nhở:

“Các thầy cô phải nghĩ tới một khả năng: rằng vốn dĩ các ban đã trở thành sùng bái tập thể? Lớp trưởng chẳng qua chỉ nói ra suy nghĩ trong lòng của mấy đứa nhóc đó mà thôi.”

“……”

Nghĩ đến khoảng thời gian trước: trường học vì Tần Túc mà dấy lên ‘làn sóng phản kháng’, các giáo viên lập tức câm miệng.

“Vậy tại sao lớp trưởng ban 7 cũng làm theo? Hai người này chẳng phải… vốn dĩ không hợp nhau à?”

“…Cho dù bị ghét bỏ, vẫn không nhịn được mà lì lợm bám theo? Aiii… nghĩ đến đây, thấy hơi rợn người.”

Các giáo viên đồng loạt nhìn về phía người vừa nói.

Không hẹn mà cùng lộ ra vẻ ‘ghê rợn đến dựng tóc gáy’.

【 Dù sao… giữa chừng quên mất.Tóm lại tình yêu là từ hành động mà ra phải không? 】

【 Một trận lạnh buốt sống lưng.May mắn top1 của chúng tôi không thấy 】

【 Thật ra không chỉ có chúng ta.Ngay cả các học sinh trong truyện tranh cũng đều bị ghê tởm đến mức muốn nôn cả dịch dinh dưỡng 】

【 Lặp đi lặp lại… trong lòng nghiền ngẫm, nhớ lại những mệnh lệnh từng ban ra.Lấy đó mà gợi nhớ những hình ảnh giữa anh và em.Chúng ta chẳng có bao nhiêu dịu dàng 】

【… Tà môn, thật sự quá tà môn.Đói bụng cái mẹ gì cũng ăn vào được 】



Dù đang bị làn đạn đốt lan tới chính mình, Tần Túc cũng chẳng có thời gian để xem.

Sau khi học sinh các ban khác gia nhập, anh bị một đám Alpha hừng hực như tiêm máu gà ‘đuổi theo không buông’.

d*c v*ng chiến thắng bị k*ch th*ch, căn bản không còn tâm trí để chú ý những chuyện khác.

Cố tình, đến cả hô hấp anh cũng không được tự do.

Căn bản không thể giống như mấy Alpha khác.Sức bật mười phần đã trải qua thời gian huấn luyện hệ thống.Vừa chạy vừa th* d*c không kiêng dè gì.

Tần Túc vừa chạy trốn vừa khống chế nhịp thở, cưỡng ép bản thân trở thành ‘Vương’ trên đường đua.

Mỗi một giây cos ‘Vương’.

Tần Túc không biết bao nhiêu lần, trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì kế hoạch của mình chỉ là 3.000 mét.

‘Dễ như trở bàn tay’ với thành tích nhất bảng, dẫn đầu kết thúc 3.000 mét.

Dựa vào ‘khuyếch tán khí” dán trên da, Tần Túc thả lỏng bước chân, thong dong đi về phía lối ra đường đua.

Đám học sinh: “……”

Chỉ có thể ghen tị, bởi vì bọn họ đã mệt rã rời rồi.