Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 152

Chương 152:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 61:

“Quả nhiên là Tần Túc.Nhẹ nhàng chạy xong, giành top 1 vẫn còn chưa đủ.Đến cả hơi thở cũng không hỗn loạn một chút nào.”

Kasil trên mặt tràn đầy kiêu ngạo.

“Đâu chỉ vậy.”

Một thầy giáo khác chua chát cảm thán:

“Vừa rồi khi Tần Túc chạy ngang qua bên cạnh tôi, một chút nhiệt cũng không có, toàn thân đều lạnh lẽo.”

……

Tần Túc chạy quá nhanh, ở trạng thái bùng nổ trong thời gian ngắn còn phải duy trì nhịp thở vững vàng, khiến đầu óc anh hơi ong ong.

Lời các giáo viên nói, anh cũng không nghe rõ.

Ánh mắt sắc bén dường như chỉ nhìn lướt qua từng học sinh ban 6 chạy ngang trước mặt, thật ra là đang tranh thủ lấy lại sức.

“!”

Đón lấy ánh mắt lạnh lẽo như dao của Tần Túc, các học sinh ban 6 liền căng thẳng.

Có phải Tần Túc chê bọn họ quá chậm? Áp lực gấp bội khiến bọn họ vô thức tăng tốc bước chân.

Sau khi điều chỉnh lại hơi thở, Tần Túc mới nghiêm túc quan sát tình trạng các học sinh ban 6.

Trong những lần huấn luyện trước, số liệu chạy bộ của mọi người, Tần Túc đều lưu vào danh sách.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tốc độ và thể lực mỗi người khác nhau. Trong những lần huấn luyện tiếp theo, để đội ngũ không có một cá nhân nào bị thụt lùi.

Bắt buộc phải nghiêm khắc theo dõi số liệu tăng trưởng thể chất, từ đó phân chia tổ cho hợp lý.

Hạ Mục Chi là người thứ hai kết thúc 3.000 mét.

Lồng ngực phập phồng nhưng chưa đến mức quá kịch liệt, chỉ là trạng thái th* d*c sau vận động bình thường.

Hạ Mục Chi bước đến chỗ Tần Túc đang đứng.

Mái tóc đỏ rực như lửa, khiến người ta phải chú ý. Tần Túc muốn không để tâm tới Hạ Mục Chi cũng thật khó.

Không rõ Hạ Mục Chi tiến lại gần anh với mục đích gì.Thần sắc Tần Túc vẫn lạnh nhạt, đành tuỳ cơ ứng biến.

“Tôi đã hoàn thành.Có cần tôi làm gì không?”

Hạ Mục Chi dừng cách Tần Túc một khoảng xã giao, hô hấp vẫn chưa cân bằng.

Đôi mắt màu đỏ chờ mong nhìn Tần Túc.

【 Một bên như ngọn núi lửa nóng bỏng, một bên như băng sơn khổng lồ bất động. Phải nói thật, hai dáng người cao lớn với khí chất trái ngược đứng cùng nhau, trời ơi nó ngonn. 】

【 Haizz, mọi người có phát hiện hay không? 90% hình ảnh của Tần Túc trong mắt Hạ Ôn Viễn thật sự rất giống khi nhìn bốn người trong đoàn vai chính】

【! Tôi còn tưởng chỉ mình tôi phát hiện bí mật này! Xem ra cuối cùng cũng kém tác giả một bước 】

【 Trong mắt bốn người vai chính, Tần Túc như vị thần lạnh lùng ngồi trên thần đàn, lạnh lùng mà trong trẻo, tự mang hào quang.Còn trong mắt Hạ Ôn Viễn, Tần Túc tối tăm, nguy hiểm, máu lạnh, vô tình, giống hệt một bạo quân】

【…… Thảo nào, đọc lại mấy lời thoại thì thấy y hệt! Đây đây đây chính là kiểu “văn học ống kính”, mà đối tượng được “quay chụp” đa phần đều trở thành “ký ức người đã khuất” à 】

【 So ra thì, trong mắt chính diện và phản diện, Tần Túc lần lượt là “bạch nguyệt quang” đã mất và “hắc nguyệt quang” đã diệt vong??? (vò đầu) 】

【 Sự thật có khi là Tần Túc thật sự đã chết trong vụ nổ lần đó. Mà hiện tại tất cả chỉ là chính diện và phản diện sau khi giải ngũ hơn 200 năm.Vì muốn cho anh một kết cục tốt đẹp mà nắm tay nhau tạo ra ảo giác. 】(Edit: bà nói thiệt hả bà thơ..)

【? 】

【 Bịa đặt, tố cáo 】

……

Tần Túc: “……”

Anh xuất hiện cả trong khung hình chính diện lẫn phản diện, chung quy giấy không gói nổi lửa. Sớm muộn gì cũng sẽ bị ‘phơi bày ra ánh sáng’.

Chỉ là… việc anh bị lọt vào ống kính, tội cũng chưa đến mức chết đi.

“Cảm ơn, không cần.”

Tần Túc thẳng thắn từ chối.

Kế hoạch của anh tuyệt đối không thể tiết lộ với bất kỳ ai. Trước khi mọi thứ được công bố, dĩ nhiên anh không thể để cho một người nào phát hiện.

Bị từ chối vốn đã nằm trong dự liệu của Hạ Mục Chi. Cậu chỉ ôm chút may mắn mà hỏi một câu, nên cũng chẳng thất vọng:

“Được.”

Hạ Mục Chi theo ánh mắt Tần Túc, cùng nhau nhìn ra đường đua.

Ngoài Hạ Ôn Viễn thì các bạn học khác vẫn còn chạy.

Hạ Mục Chi khẽ xoa cằm, nhìn ngang nhìn dọc,Nghiên cứu thế nào cũng không ra, rốt cuộc Tần Túc đang nhìn gì.

Cuối cùng, Hạ Mục Chi cho rằng Tần Túc đang ‘giám sát’ tình trạng chạy của các học sinh ban 6.

Nhìn thấy Tần Túc đứng cạnh Hạ Mục Chi, sắc mặt Hạ Ôn Viễn ở trên đường đua chẳng mấy dễ chịu.Nhưng cũng chẳng có cách nào khác.

Các học sinh ban 6 vẫn đang chạy, cách hai người khá xa.Cũng không biết hai người bọn họ vừa nói gì.

Chỉ thấy miệng hai người mấp máy.Ban 6 liền cho rằng Hạ Mục Chi chạy xong đang báo cáo lại cho Tần Túc.

“Đã hiểu, chạy xong phải báo cáo.Sau đó đứng bên cạnh chờ những người khác hoàn thành!’

Dưới sự ‘giám sát’ của Tần Túc, ngay cả những người chạy chậm nhất cũng nhanh hơn hẳn so với học sinh các ban khác.

Mỗi học sinh ban 6 sau khi hoàn thành 3.000 mét đều tự giác tiến đến bên cạnh Tần Túc báo cáo.