Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 153

Chương 153:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

…………….

Sau khi được Tần Túc khẽ “ừ” một tiếng, trong lòng liền mãn nguyện.

Lấy Tần Túc làm trung tâm, đứng hai bên và phía sau, cùng nhau theo dõi những bạn cùng ban 6 chưa hoàn thành.

Nói đi cũng phải nói lại… trên đường đua nhiều người như thế này, ai là học sinh ban 6 đây?

Người đông như vậy, ngay cả bọn họ còn khó nhớ hết, lẽ nào Tần Túc sẽ nhớ toàn bộ?

Mang theo hoài nghi nho nhỏ, mọi người yên lặng chờ đợi.

Lớp trưởng cùng học sinh các ban khác nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt từ mơ hồ dần chuyển sang bừng tỉnh.

Rồi lần lượt bắt chước hành vi của ban 6.

Thực lực thì bọn họ kém xa Tần Túc, nhưng trong việc dẫn dắt kỷ luật nghiêm khắc như thế, tuyệt đối không thể bỏ qua.

Tần Túc: “……”

Mọi người… rốt cuộc đang làm theo quy tắc quỷ quái nào vậy?

Tuy mơ hồ trong lòng, nhưng bề ngoài Tần Túc vẫn bình thản.

Hỏi cũng không thể hỏi, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng.

Giả vờ như mình “cái gì cũng hiểu”, cos thành “Vương - Giả Hiểu”, hoàn mỹ hòa nhập vào “đại gia đình”.

Lại thêm một khoảng thời gian, năm học sinh cuối cùng của ban 6 cũng gắng gượng hoàn thành 3.000 mét.

Vừa thở hổn hển vừa lo lắng báo cáo với Tần Túc:

“Báo cáo lớp trưởng, chúng tôi đã chạy xong.”

Bọn họ cũng không chắc có phải là nhóm cuối cùng ban 6 hoàn thành hay không?

Nhưng nhìn xung quanh, phía sau và hai bên Tần Túc là một đám đông mênh mông.

Rõ ràng, bọn họ chạy tuyệt đối thuộc nhóm đếm ngược từ dưới lên, thật sự đã kéo chân cả lớp.

Tần Túc sẽ không tức giận chứ?

Ánh mắt nhàn nhạt của Tần Túc lướt qua năm người. Không biết có phải vì áp lực bị anh nhìn chằm chằm hay không?

Hôm nay tốc độ của mọi người quả thật nhanh hơn trước không ít.

“Ừ.”

Tần Túc chỉ thản nhiên đáp một tiếng.

Rồi lập tức trên quang não ghi lại tốc độ và thời gian chạy của cả năm người.

Bấm xác nhận báo cáo.Sau đó anh dứt khoát xoay người, bước đi tiêu sái, không chút do dự.

Nhưng ngay trước mặt anh giờ đây, là cả một bức tường người. (Edit: cứuu…haha)

Tần Túc: “......”

Phía sau là gần 500 học sinh đang đứng.

Mọi người thì nhìn đông nhìn tây trên đường đua, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Chẳng ai ngờ Tần Túc sẽ đột ngột quay lại.

Cả đám sững người một giây, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Tần Túc quét tới.

Chỉ một cái liếc mắt, đám đông lập tức tách ra, để lộ một lối đi ngay ngắn.

Cảnh tượng giống như một vở kịch câm, có phần khôi hài.

Trên mặt Tần Túc không thấy nửa điểm “ý cười”, giọng nói ngắn gọn mà dứt khoát:

“...... Đi theo tôi.”

Không thiếu người nào, đủ 499.

Tần Túc ung dung bước đi qua giữa hai hàng học sinh vây quanh.Bộ dáng bình tĩnh như thể đã quá quen thuộc.

Ban 6 vốn là nhóm đầu tiên xuất phát, là lớp đầu tiên chạy xong cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng như vậy chẳng phải những người khác mất đi cơ hội được Tần Túc “kéo đi” sao?

Vừa nghĩ đến đây, bước chân Tần Túc càng dứt khoát hơn.

“...... Rõ, rõ!”

“Đã nhận lệnh!”

......

Bóng dáng xa cách của Tần Túc vừa đi được vài bước, cả đám mới dần phục hồi tinh thần.

Từ những tiếng đáp rời rạc ban đầu, rất nhanh biến thành âm thanh thống nhất chỉnh tề.Thân thể theo bản năng đuổi kịp.

Có một người lỡ chậm vài nhịp, vừa vội vàng đếm lại quân số, vừa thấp giọng thốt ra:

“Đủ 500 người! Thật sự đủ quân số!”

Nói xong, cậu ta hưng phấn chen vào đội ngũ, giọng run run không giấu nổi kích động.

Tin tức này lập tức lan truyền trong phạm vi nhỏ với tốc độ kinh người.

“......!”

Nhìn bóng dáng Tần Túc, cả đám không khỏi nhớ lại cảnh năm người kia nhập vào hàng ngũ.

Tần Túc xoay người rời đi, tư thế chắc chắn tự tin, khiến lồng ngực bọn họ khẽ run.

Điều đó có nghĩa gì? Nghĩa là Tần Túc không chỉ nhớ kỹ những học sinh ưu tú Alpha hay Omega nào đặc biệt.

Mà Tần Túc thật sự nắm rõ tên tuổi, ngoại hình của toàn bộ 500 người trong ban 6.

Tần Túc đối xử với tất cả bọn họ một cách bình đẳng.

Không cần nói đến những chuyện khác, chỉ riêng chi tiết nhìn tưởng chừng như nhỏ bé này, đối với mỗi học sinh bình thường lại mang ý nghĩa phi thường.

Làm sao bọn họ có thể không sinh ra cảm xúc khác biệt với Tần Túc chứ?

Trong sân huấn luyện, ngoài trừ Hạ Ôn Viễn, các lớp trưởng khác đều đã hoàn thành chạy bộ.

Bọn họ cos giống như Tần Túc đôi mắt kiên định, dõi theo tốc độ chạy của từng thành viên trong lớp mình.

Trong những lần thực chiến trước đây, mỗi ban đều có bạn học bất hạnh hy sinh, quân số thiếu từ bốn đến mười bảy người.

Dù sao nhân số vẫn như cũ lên đến hàng trăm, lớp trưởng khó lòng nhớ hết từng người.

Bọn họ chỉ có thể dựa vào mạng lưới nhận biết lẫn nhau của những nhóm nhỏ trong tập thể để hoàn thành giám sát.

Thế nhưng Tần Túc lại khác. Khi ánh mắt ấy rời đi, Tần Túc dẫn đầu, mang theo toàn bộ ban 6 bước khỏi đường đua.

“!”

Không thể nào… Vậy là đi rồi sao? Những người vừa chạy xong còn chưa kịp làm gì, ánh mắt đầy tiếc nuối.