Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 154

Chương 154:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

……………….

Muốn đuổi kịp tiến độ của Tần Túc mà vẫn chưa chạy xong, còn bỏ dở giữa chừng?

Đừng nói Tần Túc nghe xong sẽ nhíu mày, ngay cả người bình thường cũng chẳng chấp nhận nổi việc này.

Ai lại đối với mệnh lệnh khinh nhờn như thế.

Tuy không đuổi kịp, nhưng cả đám vẫn ồn ào bàn tán:

“Đáng giận, sao tôi không ở ban 6 chứ?”

“Ê, giờ tôi có thể đổi sang ban 6 được không… À thì tôi cũng muốn thế thôi.”

“Tiếp theo Tần Túc sẽ dẫn ban 6 đi đâu?”

“Nhìn phương hướng này, chắc là tới khu mô phỏng thực chiến.”

......

Không nghe thấy bước chân ban nào khác phía sau, Tần Túc thầm hài lòng, tâm trạng khá tốt.

Hạ Ôn Viễn là Beta, vốn thể chất đã không mạnh.Nay thành Omega cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu.

Nhìn ban 6 hùng dũng theo Tần Túc rời đi, trong mắt cậu ta hiện rõ vẻ khó chịu.

Hạ Ôn Viễn nhanh chóng bước ra khỏi đường đua, mở kênh liên lạc ban 7:

“Ban 7 tập hợp, theo tôi!”

Dù chưa kịp lấy lại hơi thở, ngực còn phập phồng dữ dội, Hạ Ôn Viễn vẫn ép toàn ban chạy theo sau ban 6.

“?”

Học sinh ban 7, bất kể đã chạy xong hay chưa, đều đầy nghi hoặc.

Nhưng Hạ Ôn Viễn là lớp trưởng, theo quy định bọn họ buộc phải phục tùng.

“Cậu ta bị gì thế? Đầu óc có vấn đề à?”

“Ai biết được...”

......

【 Thật sự không hiểu nổi hành động của Hạ Ôn Viễn 】

【 Với Ôn thần, đã từng cứu vớt cậu ta Bạch nguyệt quang dĩ nhiên là Hạ Mục Chi.Hắc nguyệt quang là Tần Túc, vậy nên dù chán ghét mới đuổi theo】

【 Ban 7 đáng thương, bị lôi vào vở kịch riêng của Hạ Ôn Viễn 】

......

Không lâu sau, làn đạn bình luận dày đặc xuất hiện khi Hạ Ôn Viễn đuổi kịp đội ngũ của Tần Túc.

Một bên khung truyện hiện lên tiếng lòng của Hạ Ôn Viễn hoá ra: “Huấn luyện bám sát theo ban 6, khiến cho Tần Túc vô tình phụ trách cả ban 7. Nếu có chuyện xảy ra đã có Tần Túc chịu trách nhiệm.”

【 Bắt chước huấn luyện của ban 6, ép Tần Túc phải “gánh” cho ban 7?】

【 Quá thâm độc 】

【 Hạ Ôn Viễn: @Tần Túc, cái nồi này ngươi xem, vừa to vừa đen 】

【 Không hiểu nổi, dựa vào cái gì cmn chứ? Tại sao Đại lão nhà chúng tôi phải gánh thay? 】

【 Hy vọng tương lai mọi người không bị vẻ ngoài giả dối đó lừa gạt 】

【 Thông thường, kiểu vai ác thế này ý định vừa lóe lên, ban 7 nhất định sẽ có người rút dao. Nhìn kìa, tôi thấy mặt Alpha Khâu Vĩnh Ngôn đã tối sầm lại rồi. 】

......

——

“Khoan đã, sao ban 7 lại đuổi theo chúng ta?”

Phát hiện động tĩnh, các học sinh ban 6 giật mình khi thấy có “cái đuôi nhỏ” phía sau.

“Bọn họ chạy xong nhanh thế à?”

“Không thể nào, rõ ràng bắt đầu muộn hơn, còn có người chậm hơn chúng ta mà.”

......

Tần Túc: “......”

Quả thật, Hạ Ôn Viễn để đổ cái nồi này lên đầu anh, đến cả mặt mũi cũng không cần nữa.

Sự thật chứng minh, đối diện kiểu người suy nghĩ quái dị như Hạ Ôn Viễn.

Tốt nhất là tránh xa, nếu không thì kiểu gì cũng bị liên lụy.

Nếu ngay từ đầu, Tần Túc chỉ có chút hoài nghi.Thì hiện tại anh có thể trăm phần trăm xác định Hạ Ôn Viễn là cố ý...

Không, nói đúng ra là lười bỏ tâm tư cho học sinh ban 7.Nên dứt khoát thô bạo đem hình thức huấn luyện của ban 6 áp đặt cứng nhắc lên ban 7.

Nếu không phải nhằm vào huấn luyện đặc thù, hoàn toàn không thành vấn đề, anh sẽ không để ý chuyện này.

Nhưng thật trùng hợp, lần này lại chính là vậy.

Chạy bộ chỉ là phương thức rèn luyện tố chất thể lực cơ bản, còn tiếp theo mô phỏng thực chiến thì lại không.

Hoàn toàn sai lầm về phương hướng huấn luyện.

Sau này trên chiến trường nếu xảy ra vấn đề, Hạ Ôn Viễn với thân phận lớp trưởng có thể lựa chọn ngồi yên phía sau cái mác “chỉ huy”.

Người phát sinh ngoài ý muốn ngã xuống nơi tiền tuyến, tuyệt đối sẽ không phải là cậu ta.

Đáy mắt Tần Túc thoáng xẹt qua một tia tăm tối, anh dừng bước.

“!?”

Học sinh ban 6 vốn cách Tần Túc khoảng chừng một bước rưỡi.Tần Túc đột ngột dừng lại khiến bọn họ trở tay không kịp.

Nhưng cũng không đến mức va phải vào người Tần Túc, mọi người nhanh chóng dừng bước chân.

Khi họn họ còn đang khó hiểu, đã thấy Tần Túc xoay người.

Động tác của anh quá đột ngột, nhưng nhờ có kinh nghiệm lần trước, cả nhóm người liền thuần thục nhường ra một con đường.

Ánh mắt nặng nề của Tần Túc khóa chặt vào người đứng đầu ban 7: Hạ Ôn Viễn.

Học sinh ban 6 vẫn không hiểu được, nhưng vẫn theo ánh mắt Tần Túc nhìn sang ban 7.

Bọn họ không rõ hành động của Tần Túc, nhưng chỉ cần xem là được rồi.

Tuyệt đối không thể để Tần Túc nhìn ra rằng: bọn họ thực chất chẳng hiểu gì mà vẫn giả vờ hiểu rõ.

“......?”

Hạ Ôn Viễn không kịp chuẩn bị.

Đối diện với thân hình cao lớn của Tần Túc từ hành lang chính diện bước tới, hai chân cậu ta cứng đờ tại chỗ.

Tần Túc... định làm gì? Hạ Ôn Viễn bất an siết chặt bàn tay buông bên người.

“!”

Học sinh ban 7 khi thấy Tần Túc bất ngờ xoay người nhìn về phía mình.Một giây sau cả đám đều đồng loạt lùi lại một bước.

Ngay lập tức, Hạ Ôn Viễn bị “bán đứng” lộ ra ngoài.

Hạ Ôn Viễn: “......”

Mẹ nó, một đám chẳng có chút khí phách nào!