Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 155

Chương 155:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

……………….

【 Phốc ha ha ha, đây là kết quả do chẳng thắng nổi lòng người nè 】

【 Bumerang, chí mạng luôn 】

【 Dê đầu đàn không ra hồn, thì làm sao dẫn được đội ngũ tốt 】

......

Tần Túc không quên “hình ảnh kết cấu hoàn mỹ”.

Anh kịp thời nắm lấy khoảnh khắc ban 7 vừa dừng lại, bước chân vững vàng tiến thẳng đến vị trí chính giữa.

Theo bước chân Tần Túc đi qua “thông đạo trung tâm”, những học sinh phía sau lập tức chen vào lấp đầy khoảng trống, ánh mắt trước sau dõi theo.

Bất kể Tần Túc định làm gì, bọn họ đều là hậu thuẫn kiên cố nhất của lớp trưởng Tần Túc...

Ừ thì, cái kiểu “dán nhãn vàng” này khiến mặt ai cũng đỏ bừng.

“Lớp trưởng Tần Túc mới chính là chỗ dựa vững chắc nhất của bọn họ!”

Mãi đến khi hàng học sinh cuối cùng sải bước đi qua.Mệnh lệnh trực tiếp của Tần Túc vang lên:

“Mọi người đến phòng mô phỏng thực chiến số bảy chờ.”

“?”

Đáy lòng mọi người ban đầu thoáng xẹt qua nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã bị từng tiếng “đã rõ” che lấp.

Tò mò hay lo lắng cũng không thể ngăn cản bọn họ phục tùng mệnh lệnh của chỉ huy.

Trong khung cảnh ấy, Tần Túc đi ngược hướng ban 6, một mình bước thẳng về phía ban 7.

Ngoài hành lang, ánh mặt trời xuyên qua lớp pha lê chống đạn trong suốt, nghiêng nghiêng rọi xuống người anh.

Một nửa gương mặt Tần Túc chìm trong ánh nắng rực rỡ, nửa còn lại ẩn dưới bóng tối, thần sắc tối tăm khó đoán.

Khiến học sinh ban 7 nhìn không rõ, trong lòng lại càng thấp thỏm bất an.

【 Đi đường thôi mà cũng đầy quyền uy! 】

【 Thật ra tôi không hiểu, vì sao Tần Túc không trực tiếp dẫn dắt ban 7.Lớp trưởng bọn họ vô dụng đến thế, để ban 6 dìu dắt chẳng phải càng tốt sao? 】

【 Làm vậy, đến lúc thực chiến Túc Bảo và ban 7 không ở cùng một chỗ, bọn họ nghe theo ai chỉ huy? 】

【 Túc Bảo rốt cuộc muốn làm gì? 】

......

Mắt thấy Tần Túc ngày càng đến gần, Hạ Ôn Viễn cố gắng đè nén xúc động muốn quay đầu bỏ chạy.

Nếu nơi này không có người chứng kiến.

Chỉ có cậu ta và Tần Túc, chắc chắn Hạ Ôn Viễn đã xoay người bỏ chạy không chút do dự.

Nhưng khổ nỗi, xung quanh đều có người xem.Hơn nữa đây là ban 7 phải nghe mệnh lệnh của chính cậu ta.

Hạ Ôn Viễn buộc phải đối mặt.Đầu gối lúc trước vừa ngâm thuốc để thúc đẩy sinh trưởng khép miệng vết thương, giờ đây vẫn ẩn ẩn đau nhức.

Cuối cùng, Tần Túc dừng lại cách cậu ta chừng hai mét.

Trong lòng Hạ Ôn Viễn khẽ thở phào nhẹ nhõm, ráng nặn ra một nụ cười:

“Lớp trưởng Tần, xin hỏi có chuyện gì không?”

‘Duỗi tay không đánh mặt kẻ tươi cười’. Tần Túc cũng không nên quá đáng.

Thế nhưng ánh mắt Tần Túc lướt qua Hạ Ôn Viễn, hoàn toàn không định trả lời, mà dừng lại nơi những học sinh khác của ban 7.

Không hiểu sao, trong đầu anh chợt hiện lên cảnh tượng vài ngày trước, trên chiến trường tinh cầu Lilsenia.

Khung cảnh tử vong kh*ng b* khiến người ta toàn thân lạnh buốt.

Đáy mắt Tần Túc thoáng hiện lên một tia u ám. Một khi đã như vậy, đừng trách anh không khách khí.

Lúc này, trong lòng Tần Túc chỉ có ý nghĩ:

Phải đuổi Hạ Ôn Viễn đi.Khiến cậu ta từ bỏ ý định “theo đuôi”.

Cũng cắt đứt khả năng để bản thân anh trở thành kẻ “gánh tội thay” như trong làn đạn bình luận.

Những học sinh ban khác, dù chỉ tò mò mà hùa theo.

Sau khi chứng kiến kết cục của Hạ Ôn Viễn, nhất định cũng sẽ kiêng dè kiềm chế lại.

“......?!”

Tuân theo mệnh lệnh của lớp trưởng, bị buộc phải “nói như vẹt”.

Học sinh ban 7 nhận thấy ánh mắt Tần Túc lướt ngang.Cả người lập tức trở nên không tự nhiên, động tác cứng ngắc, lộ rõ vẻ mặt xấu hổ.

Vì sao Tần Túc lại dùng ánh mắt lạnh lẽo, nguy hiểm ấy nhìn chằm chằm vào bọn họ?

Là đang trách cứ bọn họ sao?

Nhưng thật sự bọn họ cũng không còn cách nào khác.Ai bảo Hạ Ôn Viễn là lớp trưởng, cứ khăng khăng ra lệnh cho bọn họ làm như vậy.

Ngay khi những người ban 7 nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Trong lòng vừa hoảng loạn vừa bất đắc dĩ, Tần Túc bỗng thu hồi ánh nhìn trên người họ.

Ánh mắt anh lại lần nữa dừng ở Hạ Ôn Viễn phía trước.

“?”

Trong lòng học sinh ban 7 càng thêm nghi hoặc.

Thấy tất cả mọi người cùng đưa mắt nhìn về phía Hạ Ôn Viễn.Tần Túc nhấc bước, tiếp tục tiến gần cậu ta.

Cổ họng Hạ Ôn Viễn căng thẳng, nhưng dưới tầm nhìn của ban 7, cậu ta không dám lùi lại.

Chỉ giữ thân hình đứng vững, gượng nở một nụ cười cứng ngắc nói:

“Tần Túc, cậu… muốn làm gì?”

Tần Túc hôm nay vẫn còn sử dụng miếng dán ngăn cách tin tức tố.Mà hiện tại Tần Túc cũng chưa xé xuống để phóng thích tin tức tố khiến cậu ta phải quỳ. Chắc hẳn cậu ta vẫn an toàn.

Hạ Ôn Viễn không ngừng tự an ủi trong lòng.

Để đối phương không đoán ra suy nghĩ của mình, Tần Túc im lặng.

Anh chỉ cúi mắt, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hạ Ôn Viễn từng bước áp sát.

Học sinh ban 7 cũng tò mò, rốt cuộc Tần Túc định làm gì?

Vài giây sau, Hạ Ôn Viễn và cả ban 7 đều đã có được đáp án.

Tần Túc dừng lại cách Hạ Ôn Viễn chỉ một bước.

Đột nhiên đưa tay, những ngón tay thon dài hữu lực siết chặt lấy chiếc cổ mảnh khảnh của Hạ Ôn Viễn.