Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 170
Chương 170:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………….
Nhìn vào số liệu hiển thị, Hạ Mục Chi chợt như nghĩ tới điều gì, sắc mặt thoáng biến đổi.
Một khả năng hiện ra trong đầu Hạ Mục Chi.
Các học sinh khác cũng nhìn thấy, nghi hoặc thì thầm:
“Nhưng mà cộng lại rõ ràng là 10.001 mà…”
“Tôi hiểu rồi.”
Sophia hít sâu một hơi, đối diện ánh mắt chờ đợi của các bạn học, nàng chậm rãi nói:
“Các cậu thử nghĩ mà xem.Ai quy định rằng trong phòng mô phỏng thực chiến, Tần Túc nhất định phải đứng chung chiến tuyến với chúng ta?”
“…… Ý cậu là, lý do mỗi lần trên bản đồ chỉ hiện nhiệm vụ của chúng ta mà không có tên Tần Túc… là bởi vì… Tần Túc chính là phe Trùng tộc.”
Cả lớp: “……!”
Bọn họ không muốn tin.
Nhưng mà dữ liệu do giáo viên đưa ra lại chứng minh khả năng này rất lớn.
Hạ Mục Chi im lặng.
Trong đầu chỉ không ngừng tua lại cảnh mình dốc sức đuổi theo con Xích Cánh Trĩ Quạ khổng lồ kia, muốn tiêu diệt nó…
“……”
Và rồi phát hiện, vai hề lại là chính mình!
Khó trách khi đó, không hề có sức phản kháng, chỉ trong chớp mắt đã mất một “mạng”.
【 Không ngờ được chứ gì! (đầu chó) bất ngờ chưa? 】
【 Ban 6 – 499 người: Biết chân tướng, hai mắt đẫm lệ】
【 Hạ Mục Chi: Khi ấy tôi lại muốn giết Tần Túc?! Ai cho tôi cái dũng khí đó vậy… 】
【 Túc Đại lão (cúi mắt): Em muốn giết ai? 】
…
Mọi người cũng nhớ lại, ngay từ trận đầu tiên, bọn họ đã từng cảm động đến mức rơi nước mắt.
“……”
Giờ thì còn cảm động nổi không?
Không dám! Hoàn toàn không dám!
Ô ô ô, tổn thọ rồi, cứu mạng!!! Rốt cuộc bọn họ vừa làm cái gì thế này?!
Bất chợt nhận ra chân tướng, học sinh ban 6 tinh thần hoảng loạn.Như bị sét đánh, ngũ lôi oanh đỉnh*.
("Ngũ lôi oanh đỉnh" (Năm tiếng sét oanh động đỉnh đầu) là một trong 8 thức của Lôi Đình Bát Thức, một bộ kỹ năng trong Lôi Đình Thần Công của tác phẩm Tứ Đại Danh Bổ. Kỹ năng này liên quan đến sức mạnh của sấm sét và được miêu tả trong tác phẩm.)
Thậm chí có người đứng lên rồi lại loạng choạng, ngã ngửa ra phía sau.
Nhìn cảnh cả đám học sinh sống không còn gì luyến tiếc, giáo viên quản lý ngơ ngác:
“Các em… không sao chứ?”
Sao nhìn như vừa chịu đả kích vậy?
“Không chịu nổi nữa ha ha…”
“Trăm triệu lần không chịu nổi mà thôi ha ha…”
…
Giáo viên quản lý: “…… Có cần gọi bác sĩ khoa thần kinh tới cho các em không?”
Nhìn từng đứa, đứa nào đứa nấy trông chẳng khác nào phát điên.
Ban 6 (ôm tim): “……”
“Khụ khụ.”
Hạ Mục Chi nhanh chóng ổn định suy nghĩ, lấy lại vẻ bình tĩnh mỉm cười nói:
“Thưa thầy, đúng là bọn em đã dùng 10.000 máy bay ngụy trang, số liệu không hề sai.”
Không đợi giáo viên đáp lại.Hạ Mục Chi lại lập tức bổ sung:
“Nhưng thưa thầy, sau này thầy cứ tới tìm chúng em xác nhận. Không cần làm phiền tới lớp trưởng của chúng em nữa.”
“… Ừm, được.”
Trong lòng vẫn đầy nghi hoặc, giáo viên quay đi, vừa rời vừa lẩm bẩm:
“Rốt cuộc là loại địa hình phức tạp thế nào, mà lại cần nhiều máy bay ngụy trang để mô phỏng như vậy?”
Bởi bình thường, máy bay ngụy trang vốn chỉ dùng để tái hiện các vật thể trong địa hình.
Ban 6: “……”
Không, hoàn toàn không phải mô phỏng địa hình.
Mà là Tần Túc đem tất cả ngụy trang thành trùng, để một mình hóa thân thành “Trùng Vương”.
Điều khiển cả đàn sâu chống lại 499 người bọn họ.
Chuyện ấy, bọn họ tuyệt đối không thể làm được, quang não sẽ trực tiếp bãi công.
Một mình Tần Túc gánh vác tất cả, hao tâm tổn trí, mà bọn họ lại…
Làm không đến nơi đến chốn, kết quả chiến đấu thì thể hiện nửa vời, còn dám oán trách.
Không biết thời gian đã lặng lẽ trôi qua bao lâu.Raymond lên tiếng bằng giọng khàn khàn:
“Tần Túc lặng lẽ làm nhiều như vậy cho bọn mình.Vậy mà chúng ta còn… chê bai lũ trùng đó.”
“Tần Túc đều nghe thấy hết…”
Antony chỉ cần nhớ lại thôi đã thấy ảo não.Đêm khuya hối hận đến mức muốn tát vào mặt mình.
“Chúng ta…” Sophia hít sâu, giọng nặng nề:
“Thật sự đáng chết.”
…
【 Ô ô ô Đại lão số 1 đã nghĩ cho cả lớp như vậy mà.Đại lão thật tốt, cả lớp nhớ ơn Đại lão số 1. Cả lớp cũng đều rất tốt 】
【 Này chính là tình cảm xuất phát từ hai phía đó. 】
【 Không ngờ… khó trách lúc rời đi.Tần Túc mặt lạnh đến vậy 】
…
Cùng lúc đó, trên đoàn tàu.
Cửa toa lại mở. Như cảm ứng được điều gì, Tần Túc bỗng ngẩng đầu.
Ở cửa bốn binh sĩ mặc quân phục Liên Bang, chia làm hai hàng, áp giải một người đàn ông tóc đen pha bạc.
Thần sắc mệt mỏi, khí thế suy sụp bước vào.
Cảnh tượng này với học viên trường quân đội vốn chẳng hiếm, bọn họ lập tức tự giác tản ra.
Trên đỉnh đầu người đàn ông kia, Tần Túc nhìn thấy thứ quen thuộc.
Chính là ô chứa giá trị sinh mệnh đếm ngược.Giống hệt như hiển thị ở góc phải giao diện trước mắt anh.
