Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 171

Chương 171:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Chương 65:

Nguyễn Thành Diệp bước vào toa tàu, ánh mắt đầu tiên lập tức rơi vào người thiếu niên tóc đen .

Ai nhìn cũng khó lòng có thể xem nhẹ.

Thiếu niên đứng nghiêng người, đồng tử đen thẫm như một vực sâu lặng lẽ.Tựa hồ như muốn nhấn chìm người khác.

Nghe thấy tiếng cửa toa mở ra, thiếu niên tóc đen lạnh lùng quét mắt nhìn thoáng qua vị trí Nguyễn Thành Diệp.

Trước khi Nguyễn Thành Diệp kịp hoàn hồn, đối phương đã thu hồi ánh nhìn lãnh đạm kia.

Sau cổ đối phương dán miến ngăn cách tin tức tố.Như thể đang nói cho Nguyễn Thành Diệp biết rằng:

Cậu ta chính là Alpha đứng đầu ‘chuỗi thức ăn’ tự cao tự đại ở thế giới này.

Thật làm người ta ghê tởm.

Theo bản năng chạy theo cái lợi, lẩn trốn cái hại.Nguyễn Thành Diệp nhanh chóng dời mắt, bước vào trong toa.

Ánh mắt hắn ta gần như tham lam mà lướt qua những người còn lại.

Rõ ràng với khí thế kia trăm phần trăm là nam Alpha .

Tuyệt đối không thể nào là người đến từ Địa Cầu mà hắn ta đang tìm kiếm.

Thời gian của Nguyễn Thành Diệp không còn nhiều. Đây đã lần thứ mười bảy hắn ta đào tẩu.

Từ khi hệ thống rời đi.Hắn ta không còn nhìn thấy giá trị sinh mệnh đếm ngược của bản thân.

Nguyễn Thành Diệp chỉ có thể dựa vào ký ức, tính toán khoảng thời gian tử vong của chính mình.

Điều hắn ta không ngờ là theo giá trị sinh mệnh càng lúc càng cạn, tốc độ già đi của thân thể lại khiến người ta kinh hãi.

Hắn ta nhất định …phải tìm được kẻ Địa Cầu đã cướp đi hệ thống từ trên người mình.

Đoạt lại nó mới có thể tiếp tục sống sót.

Đoàn áp giải tù nhân còn chưa bước vào toa tàu, đã trông thấy Tần Túc.

Bọn họ ngẩn người trong chớp mắt, sau đó nhanh chóng tiến vào trong.

Tên tuổi Tần Túc như sấm rền bên tai, chấn động khắp các tinh cầu.

Bọn họ không ngờ chuyến này lại “trùng hợp” mang đến vận khí bùng nổ như vậy.

Vừa hay chạm mặt Tần Túc. Thân thể bọn họ căng cứng, tay theo bản năng siết chặt lấy vũ khí.

Họ tưởng rằng mình đã che giấu được ánh mắt rất kín kẽ.

Nào ngờ trong mắt người khác, bọn họ lại thường xuyên liếc nhìn về phía Tần Túc.

Ẩn dưới mũ giáp bạc lại không giấu nổi sự kinh hỉ, xen lẫn căng thẳng.

Tiếc rằng, Tần Túc chưa từng liếc nhìn bọn họ lấy một lần.

Đôi mắt lạnh lẽo của anh chỉ quét qua họ lúc ban đầu, sau đó liền không thèm để ý.

Đáy mắt bốn người thoáng hiện lên chút mất mát.

Nhưng dù sao, tên phạm nhân tội ác chồng chất từng khiến Liên Bang đau đầu, cũng không đủ để Tần Túc bận tâm.

Nói gì đến bọn họ.

Trong toa, những người khác cũng chỉ nhận được thái độ lạnh nhạt tương tự. Chính điều này lại khiến bốn người kia thở phào nhẹ nhõm.

Tần Túc bình đạm lạnh lùng.Trong toa hầu như mọi người đã nhìn đến quen thuộc.

Ánh mắt bọn họ lại dồn về phía tên tội phạm bị áp giải, thấp giọng bàn tán.

“Cái ánh mắt khinh thường kia của hắn ta là sao? Các cậu đều nhận ra hắn à?”

“Hắn mà cậu cũng không biết? Nguyễn Thành Diệp đó! Từng một thời ‘danh chấn thiên hạ’.Kẻ dám gào lên bắt Liên Bang phải nghênh đón. Vụ tập kích kh*ng b* kinh thiên động địa trên tinh cầu Sisyatto kia, cậu chưa nghe sao?”

“Đương nhiên là biết.”

“Nha, chính hắn ta gây ra đó. Hắn còn nói là... ‘cho Liên Bang một món quà gặp mặt’. Quà gặp mặt cái rắm! Nửa đêm đánh bom, hại chết tận 1.892 người.”

“À, nhớ rồi. Lúc ấy khiến cả Liên Bang cùng các tinh cầu đối địch phải liên hợp phát lệnh truy nã. Không ngờ lại chính là hắn ta. Nhưng nhìn bên ngoài... trông hắn ta cũng bình thường thôi mà.”

Nghe thấy hai chữ “bình thường”, Nguyễn Thành Diệp vốn đang ngó đông ngó tây tìm kiếm bóng dáng “người Địa Cầu”.

Bỗng thu hồi tầm mắt, ánh nhìn tối tăm khóa chặt người vừa nói.

Người kia bị ánh mắt ấy dọa sợ.

Rõ ràng biết Nguyễn Thành Diệp đã bị dụng cụ khống chế. Không thể gây thương tổn cho bất kỳ ai.Vậy mà vẫn lùi lại mấy bước.

“Thành thật một chút!” Người áp giải quát.

Nguyễn Thành Diệp k** r*n một tiếng, cả người co rút đau đớn, buộc phải im lặng.

Tên đáng ch*t trong sách dị thế giới này.

Sau khi bị điện giật kết thúc, Nguyễn Thành Diệp chẳng thèm để tâm tới đau đớn lan khắp người.

Trong lòng đã hầm hực bắt đầu một vòng tìm kiếm “người Địa Cầu” mới.

Tần Túc chỉ liếc qua là nắm được tình huống, anh không quay lại trước ánh mắt dò xét kia.

Một mặt anh cẩn thận lặng lẽ nghe ngóng, hy vọng trong toa sẽ có ai đó lỡ lời.

Mặt khác, trong lòng anh tính toán: những tin tức cần thiết nhất chỉ có thể tự mắt mình nhìn thấy.

Hoặc phải trả phí giá trị sinh mệnh để mở ra màn hình cá nhân.Chờ từ góc nhìn người xem sẽ gợi ra nhiều manh mối hơn.

Khi đoàn tàu khởi động, đôi con ngươi vẩn đục của Nguyễn Thành Diệp bỗng dừng lại trên người anh, đáy mắt lóe lên vẻ căm ghét rõ ràng.

Loại chán ghét này, chẳng khác gì ánh mắt hắn ta ném về phía những “cư dân bản địa” khác.