Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 194
Chương 194:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
…………..
Phải biết Tần Túc nắm trong tay công nghệ có thể thoải mái thoát thân giữa những vụ nổ ‘hủy thiên diệt địa’(huỷ diệt thế giới).
Trong khi đó, Lilsenia chủ yếu dựa vào khai thác năng lượng.Các sản phẩm khoa học kỹ thuật hầu hết nhập khẩu từ các tinh cầu khác.
“Có thể còn một khả năng khác.” Sophia trầm ngâm,
“Dù gia tộc lớp trưởng không đặt gốc rễ ở Lilsenia.Nhưng biết đâu ở đây lại có sản nghiệp. Vậy thì mới giải thích được vì sao đối mặt với phong cách xa hoa kinh điển của Lilsenia.Lớp trưởng lại chẳng buồn để mắt tới.”
Raymond gật gù: “Ừ, suy đoán này chắc chắn là gần với sự thật nhất.”
Tần Túc: “......”
Trên làn đạn bình luận, suy đoán của Hạ Mục Chi và mấy người khác lại được phát sóng trực tiếp.
Mà sự thật thì... xa tít tắp, chẳng liên quan gì.
Tuy rằng lần trước đến điểm quá độ khác của Lilsenia, nhưng sự xa hoa và lối trang trí thì chẳng khác bao nhiêu.
Tần Túc hiện tại không nhìn nhiều.Chỉ vì anh đã xem qua một lần và thỏa mãn được lòng hiếu kỳ của mình.
Hạ Mục Chi vốn quen với phong cách trang trí này, cũng không mấy để tâm. Cậu nghịch ngợm đưa tay chạm vào mũ giáp.
Chợt nhớ ra phía trước, Hạ Mục Chi liếc sang Tần Túc nghĩ thầm:
“Tần Túc chắc chắn đang quan sát tình hình xung quanh. Làm gì có chuyện dùng mũ giáp để xem mọi người.Mà bọn mình vốn chẳng có gì đáng để Tần Túc bận tâm.”
Nghĩ vậy Hạ Mục Chi mở khóa mũ giáp. Trong khoảnh khắc mũ giáp vừa tháo ra khỏi cổ.
Sức nóng hừng hực như thiêu đốt ập đến, khiến cậu lập tức buông tay.
“Cạch!”
Mũ giáp rơi xuống đất, khóa chốt tự động gài lại.
Hạ Mục Chi: “...... Nóng quá.”
Cậu lập tức thành thật.Không còn dám tò mò về cảm giác để da thịt tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độ nơi này nữa.
Tần Túc: “......”
Kiên cường, thẳng thắn đôi khi lại lộ ra nét đáng yêu ngốc nghếch...
Chẳng trách lại làm người khác muốn cười.Lại càng khiến khán giả yêu thích.
Không chỉ có Hạ Mục Chi, vài học sinh khác cũng hí hoáy bắt chước.Thần thái vụng trộm chẳng khác gì.
【 Đáng yêu quá, muốn đưa tay xoa đầu ghê 】
【 Đừng bao giờ xem thường lòng hiếu kỳ của con người.Người Tinh tế thì cũng là người thôi (đầu chó) 】
【 Hạ Mục Chi: Sao cứ để tôi làm ví dụ minh họa thế này 】
【 Mục Bảo: Mau rụt đầu về ngay! 】
【 Sự thật chứng minh, trong 500 người này, chỉ có Đại lão thật sự ổn trọng 】
......
Nhờ tính năng đặc thù của mũ giáp, Tần Túc thu hết mọi hành động của bạn học và cả nội dung làn đạn bình luận vào mắt.
Ổn trọng? Anh hả?
Hoàn toàn không phải. Anh chỉ tạm thời ‘nhịn’ để giữ hình tượng mà thôi.
Xem xét mọi thứ không còn gì khác biệt, Tần Túc dời ánh mắt khỏi bạn học.Tập trung vào việc kết nối quang não.Chuẩn bị thao tác chiến hạm sẽ dùng sắp tới.
Mọi thứ ổn thoả. Thời gian trôi qua chưa tới năm phút, trong đầu anh đã rà soát lại toàn bộ kế hoạch.
Nghĩ đến hàng chữ “Nguyễn Thành Diệp” ở bên lề bản kế hoạch.Tần Túc liền không cao hứng.
Nguyễn Thành Diệp giống như một quả bom.Chẳng biết khi nào sẽ phát nổ.
Theo tính toán của anh, gã chắc chắn sẽ ra tay trong vài ngày tới.
Nhưng Tần Túc đã kịp thay đổi mục tiêu điểm quá độ ngay trước khi các lớp lên phi thuyền.
Nói cách khác, Hạ Ôn Viễn căn bản không biết rằng, anh không đưa cả lớp đến điểm quá độ 1698 gần Abia đom đóm.
Tin tình báo mà Nguyễn Thành Diệp nhận được… đã sai lệch.
Chỉ nghĩ đến cảnh Nguyễn Thành Diệp đang khổ sở chờ ở đó, mà không thấy bóng dáng anh đâu.
Khóe môi Tần Túc không kìm được khẽ nhếch lên.Trong lòng liền vui vẻ.
Quản nhiên, con người ta khi lén lút làm chuyện xấu, tâm trạng thật là sảng khoái.
——
Nguyễn Thành Diệp bị Hạ Ôn Viễn thả ra, điều khiển phi thuyền nhỏ trước tiên quá độ đến điểm quá độ Lilsenia 1698.
Khắp nơi chỉ là sa mạc trống trải, chẳng có gì che chắn. Trên bầu trời, nóng đến mức chỉ cần một vệt bóng đen xuất hiện cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Hắn ta chỉ dám giấu chiếc phi thuyền loại nhỏ.Tự mình mặc cùng loại đồ tác chiến như học sinh tham gia hành động vây quét lần này.
Nguyễn Thành Diệp ẩn thân trong cát gần điểm quá độ.
Chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài, nhìn chằm chằm không chớp dán chặt vào đài quan sát điểm quá độ.
Lẳng lặng chờ Tần Túc xuất hiện.
Nhưng rồi, thời gian mà Hạ Ôn Viễn dặn đã trôi qua.Điểm quá độ vẫn im ắng, không hề có phi thuyền nào từ trên trời đáp xuống.
Nguyễn Thành Diệp: “?”
Người đâu rồi!
Làm trò gì vậy? Còn có thể đến trễ ? Hạ Ôn Viễn chẳng phải nói Tần Túc là người nghiêm túc, chuẩn mực nhất à?!
——
Điểm quá độ 1699.
Đúng giờ. Không chần chừ dù chỉ một giây, Tần Túc trầm giọng ra lệnh qua kênh thông tin:
“Mọi người, đã đến giờ.”
Âm thanh của anh khiến cả không gian vốn đang ồn ào, chợt lặng đi trong thoáng chốc.
Khi Tần Túc xoay người lại.Đối diện với các bạn học ban 6 đã nhanh chóng tập hợp chỉnh tề.
Đùa à! Trong những đợt huấn luyện phía trước, số lần bọn họ chứng kiến Tần Túc trở mặt vô tình nhiều đến đếm không xuể.
Bây giờ, dù Tần Túc có dịu giọng hơn.Bọn họ cũng không dám lơ là.Càng không dám nghĩ rằng Tần Túc “dễ nói chuyện.”
Ánh mắt vừa quét qua hàng ngũ, Tần Túc lập tức điều khiển quang não.Ra lệnh cho chiến hạm dừng xuống hai bên đội hình.
Vèo vèo vèo—
Trong nháy mắt, hàng loạt chiến hạm đủ loại hình thể hạ xuống.Xếp ngay ngắn hai bên.
Động tác gọn gàng đến mức học sinh ban 6 còn chưa kịp phản ứng.
Khi họ nghe thấy tiếng động, quay mặt lại nhìn.Hàng chiến hạm đã chỉnh tề đứng sừng sững, lớn nhỏ ngay ngắn như bày binh bố trận.
Trong lòng ai nấy đều chấn động.
