Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 195

Chương 195:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

…………….

“!”

Tuyệt vời! Quá ngầu!

Bằng cách nào làm được vậy?!

Trong lòng mọi người cực kỳ tò mò.Nhưng đều hiểu rõ bản thân có hỏi, cũng không làm được đến mức độ như Tần Túc.

Nên chẳng ai dám nhiều lời. Chỉ là từng ánh mắt nhìn về phía Tần Túc ngày càng nóng bỏng.

【 Ui chao! Cái loại cảm giác thao tác cấp cao áp chế này thật sự khốc liệt! 】

【 Đại lão số 1 ngầu quá đi! 】

【 Đại lão Túc, chính là số mệnh! 】

【 Cái cảm giác đàn áp này, tim lại đập loạn lên rồi 】

......

Giá trị sinh mệnh tăng thêm một đoạn nhỏ, Tần Túc cảm thấy mỹ mãn. Không uổng công anh bày trò, tận dụng hết mọi chi tiết nhỏ.

Thu hồi tầm mắt từ bảng số liệu sinh mệnh, ánh mắt Tần Túc đảo qua hàng ngũ đầu tiên.

Cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo của Tần Túc quét qua.Thân hình Hạ Mục Chi lập tức đứng thẳng tắp.

‘Là muốn giao cho mình mệnh lệnh sao?’

Hạ Mục Chi tràn đầy tự tin. Dù trăm triệu lần xui xẻo.

Cũng chẳng che lấp được sự thật rằng ngoài Tần Túc ra, cậu chính là người mạnh nhất ban 6.

Trong những lần huấn luyện, số Trùng tập trung tấn công Hạ Mục Chi luôn nhiều nhất. Mỗi lần Tần Túc ngụy trang thành Trùng Vương, người đầu tiên đối mặt cũng đều là cậu.

Trên đời sao làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến thế?

Chắc chắn là Tần Túc cố ý rèn luyện cho cậu.Tất cả đều là sự an bài tốt nhất từ Tần Túc!

Dù thế nào, trước thực lực kh*ng b* của Tần Túc.Hạ Mục Chi tuyệt đối không chịu thừa nhận bản thân thật sự xui xẻo đến vậy.

“Raymond.”

Ánh mắt Tần Túc lướt qua hàng đầu, rồi dừng lại trên người Raymond.

“A… Tôi?”

Raymond thoáng ngẩn người, nhưng ngay sau đó liền nghiêm túc lớn tiếng:

“Có mặt!”

Hạ Mục Chi: “......”

Không phải là lựa chọn đầu tiên của Tần Túc? Nói không tiếc nuối thì là giả.

“Từ giờ trở đi, cậu làm đội trưởng tiểu đội 2. Dẫn dắt đội viên trong danh sách.Mang theo vật phẩm, đến trước mục tiêu và triển khai bố trí theo yêu cầu.”

Trong lúc Tần Túc hạ lệnh, từng học sinh trong tiểu đội 2 đều nhận được văn kiện gửi về quang não.

Tên từng người trong danh sách đều được đánh dấu bằng chữ đỏ rõ ràng, chỉ cần liếc mắt là thấy.

Ngoài ra, còn có sơ đồ bố trí và hướng dẫn thao tác cụ thể.

Tần Túc tiếp tục dứt khoát: “Tiểu đội 2, bên phải bước ra khỏi hàng, hành động.”

Vừa thấy tên mình, chưa kịp đọc kỹ toàn bộ văn kiện.Thì ngay sau đó đã nhận được lệnh xuất phát

Thành viên tiểu đội 2 gần như theo bản năng bước ra, chỉnh tề tập hợp ở phía bên phải.

“Rõ!”

Dù chưa hiểu hết chỉ thị.Nhưng tuyệt đối không ảnh hưởng tiểu đội 2 chấp hành theo mệnh lệnh.

Raymond đứng riêng một hàng phía sau.Đột nhiên được “vinh quang thăng chức” làm đội trưởng khiến trong lòng cậu thấp thỏm không yên.

Cậu chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày được Tần Túc tín nhiệm đến mức này.

Tín nhiệm đến mức lướt qua cả Hạ Mục Chi mà trao cho cậu vị trí đội trưởng.

Sự kích động vừa dâng lên, Raymond quay sang nhìn đội viên của tiểu đội 2 thì phát hiện toàn bộ đều là Omega và Beta yếu nhất lớp.

Chỉ có mình Raymond là Alpha.

Khóe miệng Raymond cứng lại, tâm tình rơi thẳng xuống đáy.

Đây là… bị “lưu đày” sao?

Cho dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Nhưng Raymond cũng không dám chậm trễ, lập tức làm theo mệnh lệnh hiển thị trên quang não.

Trong khi đó, những học sinh chưa nhận được lệnh thì ánh mắt đầy mong chờ.Đồng loạt nhìn về phía Tần Túc.

“Hạ Mục Chi.”

Lần này, ánh mắt Tần Túc dừng trên người cậu.

“Có mặt!”

Sự hụt hẫng khi nãy của Hạ Mục Chi tan biến trong nháy mắt.

Tần Túc nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ trong trẻo của Hạ Mục Chi, giọng điềm tĩnh:

“Từ giờ trở đi, cậu là đội trưởng tiểu đội 1.”

【 Ơ kìa? Tình huống gì đây? Như trong sương mù luôn.Xem không hiểu. 】

【 Khoan đã, tiểu đội số 1 đáng lý phải do Tần Túc tự mình chỉ huy sao? 】

【 Có ai thấy lạ không? Tiểu đội số 2 toàn là mấy người yếu… như thế thì đánh kiểu gì? Dùng thân thể làm mồi nhử Trùng chắc? 】

【 Đơn giản thôi mà.Số 1 đều nhường đi, chậc chậc 】

【 Đừng nghĩ loạn.Đại lão bây giờ là tổng chỉ huy.Tất nhiên phải chỉ đạo cả hai đội. Con số 1 cũng chẳng có nghĩa lý gì ở đây đâu.】

......

Hạ Mục Chi: “!”

Đúng là tai họa chưa chắc đã xấu. Tái ông mất ngựa*, biết đâu lại thành phúc!

(Tái ông mất ngựa:塞翁失马 (Sāi wēng shī mǎ). Là một thành ngữ tiếng Trung.Diễn tả ý nghĩa hoạ phúc khôn lường, sự tốt xấu có thể chuyển hóa lẫn nhau. Thành ngữ này xuất phát từ một câu chuyện ngụ ngôn.Trong đó một sự kiện ban đầu có vẻ xấu (mất ngựa) lại mang đến kết quả tốt.Và ngược lại, một sự kiện tốt có thể dẫn đến hậu quả xấu.Nhấn mạnh sự bất ngờ và khó lường của cuộc đời.)

Không để Hạ Mục Chi kịp mở lời, Tần Túc quay sang nói:

“Những người còn lại, đều thuộc tiểu đội 1.”

Ngay sau đó, bản kế hoạch hành động được gửi thẳng đến quang não của Hạ Mục Chi.

Trong đó, từng người đều đã được sắp xếp vào đúng vị trí phù hợp nhất với chiến lực của mình.

Ngoại trừ Tần Túc.

Chiến lực của anh vốn “càng gặp mạnh, càng bị ép bộc phát mạnh hơn”.

Ngay cả chính anh cũng không biết, đến phút cuối cùng mình sẽ phải làm đến mức nào.

Cả ban 6: “?”

Bọn họ đã bị chia đội xong rồi… nhưng lớp trưởng thì sao?

Hạ Mục Chi: “!”

Không, cậu tuyệt đối không hề có ý định “soán ngôi” mà!