Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 196
Chương 196:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 70:
【 Độc thoại cái quỷ gì thế? Vai chính này không xứng đáng có được cảm tình cao như vậy.Tự nhiên lại thành kẻ soán vị là sao? 】
【 Tần Túc là lớp trưởng, hai đội trưởng đã phân chia xong tất cả mọi người trong lớp.Tần Túc chỉ huy không khí thôi sao? Hạ Mục Chi nghĩ thế, khiêm tốn quá đấy. 】
【 Có lẽ là ngại những người khác ở ban 6 quá trói buộc.Tính toán muốn tự mình hành động đi? 】
......
Tần Túc biết mọi người đều đang nghi ngờ.Đại khái cũng có thể đoán ra trong lòng họ nghĩ thế nào.
Nhưng anh không có ý định giải thích, chỉ coi như không thấy.
Trên người anh yêu cầu nhấn mạnh chính là “cảm giác mệnh lệnh”.Mà các bạn học chỉ cần vô điều kiện chấp hành mệnh lệnh của anh.
“Bắt đầu hành động.”
Tần Túc vừa lạnh giọng dứt lời, ngay sau đó một chiếc phi thuyền lần này mang theo chiến hạm nhỏ nhất tiến lại gần anh.
Để thuận tiện cho việc tổ đội hoặc một người điều khiển.Trong tình huống không đặc biệt, chiến hạm đều để lộ thiên.
Chiến sĩ điều khiển vừa dùng ý thức thao tác cho chiến hạm di chuyển tự do.Vừa cắt góc vũ khí, tầm nhìn không bị che chắn để công kích.
“Rõ!”
Thành viên tiểu đội 1 đồng loạt đáp lời, mang theo vài phần khó hiểu.
Tần Túc không nói một lời, dưới ánh mắt chăm chú của các bạn học, anh bước lên chiến hạm.
Một mình lẻ loi lao thẳng về hướng mà các học sinh ban 6 không rõ.
Thông thường, chiến hạm càng nhỏ thì tốc độ di chuyển càng nhanh.Cuối cùng có thể đạt đến cực hạn.
Giống như đua xe trong thế giới hiện thực, tất cả đều do năng lực thao túng của người điều khiển quyết định.
Để tận lực tích lũy giá trị sinh mệnh.Đổi lấy nhiều không gian chứa đồ vật hơn.Tần Túc tuyệt đối không bỏ qua bất cứ cơ hội nào quý giá.
Hệ thống sẽ không bao giờ xuất hiện sai lầm.Khi thả tốc độ có thể so sánh với vận tốc ánh sáng.
Không ai đi theo, Tần Túc sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?
Anh tạm thời nâng quyền thao tác chiến hạm cho 777, từ hệ thống trực tiếp tiến vào tốc độ cao nhất.
Chiến hạm màu bạc rực rỡ như ảo ảnh.Dưới tốc độ điều khiển của hệ thống nhanh đến mức khó tin.
Trong nháy mắt hóa thành một luồng ánh sáng, biến mất khỏi tầm nhìn của học sinh ban 6.
Chỉ trong chưa đầy một giây.
“......!”
Rất nhiều người trong ban 6 trơ mắt nhìn chiến hạm của Tần Túc biến mất.
Đầu tiên là kinh ngạc đến mức lặng im.
Sau đó không thể tin nổi mà liên tục chớp mắt, xoa mắt, véo tay đồng học.Thậm chí tự tát chính mình.
Cảm giác đau đớn rõ ràng nói cho họ biết: những gì vừa nhìn thấy không phải ảo giác.Bọn họ cũng không phải đang mơ.
Là sự thật.
“Tốc độ phi nhân loại! Quả nhiên là lớp trưởng!”
“Từ từ... có phải là bởi vì chúng ta quá yếu nên mới cần tổ đội.Còn lớp trưởng thì chỉ một mình đã đủ làm một đội.Nên căn bản không cần chúng ta làm vướng tay vướng chân?”
“Chắc là vậy rồi, không sai đâu.”
......
【 Ánh sáng chân lý chói qua tim….! (tiểu miêu bừng tỉnh đại ngộ.jpg) 】
【 Ai hiểu được lúc Tần Túc điều khiển chiến hạm lướt ngang qua Hạ Mục Chi.Đôi đồng tử màu đỏ của Hạ Mục Chi co rút lại.Cảnh đó …(mắt lấp lánh) 】
Thành công chưa đến một giây biến mất khỏi tầm mắt của vai chính.
Tần Túc lập tức từ tay hệ thống tiếp quản quyền thao túng chiến hạm.Thả chậm tốc độ rồi đổi hướng tuyến đường.
Để cho người khác đi dụ dỗ Abia đom đóm vốn là thích hợp nhất.
Nhưng đặc thù của Abia đom đóm, nếu giao cho người khác thì anh không yên tâm.
Vạn nhất ban 6 có ai sơ suất, lập tức sẽ trở thành “thổ nhưỡng” để Abia đom đóm sinh sôi nảy nở.
Trong kế hoạch, Tần Túc bóp chặt thời gian rất chuẩn.Cần phải chờ đến khi màn đêm Lilsenia buông xuống.
Quá chậm thì không được, quá nhanh cũng không xong.
Khoảng trống thời gian này, vừa đủ để anh đổi tuyến đường.Đi trước đến điểm quá độ 1698 nơi vốn dĩ phi thuyền phải đáp xuống.
Anh đi lấy “vui lòng nhận cho” phi thuyền của Nguyễn Thành Diệp.
Có tìm được Nguyễn Thành Diệp hay không cũng không quan trọng.
Quan trọng là Nguyễn Thành Diệp biết rõ anh không có tuyến thể.Cho rằng bản thân anh yếu hơn so với người Tinh tế.
Chuyến đi này, vũ khí hắn mang theo để đối phó anh chắc chắn không ít.
Muỗi tuy nhỏ nhưng vẫn là thịt.Cũng có thể cống hiến cho anh một phần sức lực trong trường hợp “long trọng” phía sau.
......
Tần Túc rời đi, cảm giác đè nén như bóng theo hình lập tức biến mất.
Học sinh ban 6 thân thể thoáng thả lỏng.Giữa những tiếng kinh hô cảm khái, bọn họ cũng không dám chậm trễ.
Trong văn kiện mệnh lệnh Tần Túc ban xuống, có cả “thời gian”.
Mọi người dựa theo mệnh lệnh của Tần Túc mà lập tức triển khai hành động.
Từng người theo sát chỉ lệnh Tần Túc hạ xuống.
Sau khi bị Tần Túc thống nhất thao túng đến tận đây.Bọn họ nhanh chóng tách ra thành những nhóm chiến hạm loại nhỏ liên tiếp.
Nhìn kỹ sẽ thấy, chiến hạm của tiểu đội 1 hoàn toàn nhỏ hơn hẳn tiểu đội 2 bên cạnh.
Theo đúng mệnh lệnh Tần Túc gửi đến quang não.Bọn họ chỉ cần đem vũ khí liệt kê sẵn lắp đặt lên là đủ.
Không cần phải giống như tiểu đội 2 bên kia, mang theo vô số vật phẩm chất lên chiến hạm.
Tiểu đội 1 rời đi, trong khi tiểu đội 2 vẫn còn thở hổn hển, tiếp tục khuân vác vật phẩm.
