Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 21
Chương 21:
- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -
Chương 17:
(Edit: khuyến cáo nếu sợ các loại trùng, động vật da trơn….. hạn chế ăn uống trong lúc đọc truyện….)
Không một tiếng động lễ phép gật đầu với giáo sư, Tần Túc liền phát hiện ánh mắt sâu kín của giáo sư vẫn luôn dừng lại trên người mình.
Không muốn cũng phải “trốn học” Tần Túc lúc này đang trong trạng thái chột dạ: “......”
Quả nhiên, chẳng ai thích một học sinh chuyên “trốn học” cả.
Anh liền hiểu rõ, việc có thể tùy ý xuất hiện ở hai thế giới rốt cuộc cần tiêu tốn bao nhiêu giá trị sinh mệnh.
Tuy rằng... ánh mắt Tần Túc dừng lại trên giá trị sinh mệnh đếm ngược: 50.700 phút 08 giây.
Nhờ vào giá trị hảo cảm đứt quãng tích góp được cùng làn đạn tán thưởng, hiện tại tổng giá trị sinh mệnh của anh hơn 35 ngày một chút.
Với giá trị sinh mệnh hiện tại, anh chỉ đủ để đổi lấy hai lần chọn vị trí chỉ định. Nhưng nếu muốn đổi lấy một cơ hội ‘tự do lựa chọn thế giới xuất hiện’, vậy thì cần bao nhiêu giá trị sinh mệnh đây?
Lúc này, bình luận cũng bắt đầu chú ý đến ánh mắt khác thường của giáo sư:
【Giáo sư Chu sao cứ nhìn chằm chằm bảo bối số 1 của chúng ta vậy nhỉ?】
【Chắc là xem Tần Túc như các Alpha-Omega mạ vàng từ mấy nhà khác tới, suy nghĩ như thế cũng dễ hiểu mà. Dù gì thầy ấy cũng đâu biết rõ nguyên nhân thật sự, hiểu lầm cũng là chuyện bình thường thôi. Đến cả chúng ta những người có góc nhìn thượng đế VIP, còn chưa rõ chân tướng ‘không học buổi sáng’ của Tần Túc nữa là ~.】
【Nói thật chứ, nếu tôi nhớ không nhầm thì đại lão số 1 của mấy người, đâu có xem nội dung lớp buổi sáng đúng không? Thật sự không sợ bị rớt môn à? Một cái hỏi đã hết ba cái là không biết….. Mới vừa quật khởi chưa bao lâu mà đã muốn rớt xuống thần đàn rồi hả~】
【Âm dương quái khí vừa thôi. Chưa gì đã vội phán xét. Lầu trên là một tên tra chuẩn luôn, phát ngôn kiểu vậy thì trách sao fan Ôn Thần bị khinh thường (xì). Không phải tôi nói chứ, đám fan Ôn Thần đói đến mức gì cũng nuốt nổi (phi)】
……
Nhưng anh thật sự có thể tích góp...
Từ từ đã, mạ vàng?
Tần Túc đang chuẩn bị nắm chắc cơ hội, nghĩ hết mọi cách tích góp giá trị sinh mệnh, thì lại đột nhiên dừng mắt nhìn chằm chằm hai chữ ‘mạ vàng’, rơi vào hoài nghi nhân sinh.
Anh cái gì mạ cái gì kim cơ? Chỉ có mấy người sau lưng sở hữu ‘thiên quân vạn mã’ hoặc ‘núi vàng núi bạc’ chờ kế thừa, mới có thể dùng tới từ này thôi.
Còn anh thì sao? Ở thế giới này, sau lưng anh … đến một cái bóng cũng chẳng có. Vẫn đang vì giá trị sinh mệnh cơ bản nhất mà 24/7 làm trâu làm ngựa không nghỉ.
Tần Túc: “......”
Bị chính mình chọc cười luôn.
Có điều, anh cuối cùng cũng hiểu được ánh mắt giáo sư là gì. Để thuận lợi cho hành động sau này, anh cần thay đổi cái nhìn của giáo sư về mình.
Mà cách tốt nhất để thay đổi ấn tượng trong mắt giáo sư, chính là khiến người ta phải tâm phục khẩu phục trên phương diện học thuật.
May mắn thay, anh đã sớm chuẩn bị.
“Các học sinh.” Lúc này, phía trước vang lên giọng của Chu Khai Vũ.
Đợi đến khi mọi người đều tập trung chú ý, Chu Khai Vũ mới tiếp tục:
“Như các trò mong muốn,”
“Tuy nhiên trước hết, xin các trò nhìn kỹ thiết bị xử lý nôn tương ứng với chỗ ngồi của mình, tránh đến khi gấp lại vội vàng.”
Dù là dịch dinh dưỡng có ngon đến đâu, sau khi vào bụng rồi bị ép phải nôn ra, mùi vị cũng không dễ ngửi chút nào. Thiết bị xử lý sẽ lập tức phân giải và khử mùi chỉ trong vòng một giây sau khi tiếp nhận, kết hợp với thiết bị làm sạch không khí trong lớp học, bảo đảm không để lại bất kỳ mùi lạ nào khó chịu.
“Giáo sư Chu lại bắt đầu rồi, lắm lời thật.”
“Đúng đó, có cần thiết vậy không? Tôi là Alpha mà.”
“Giáo sư Chu, nhanh lên chút đi!”
……
Bị một bộ phận học sinh chê phiền, trong lòng Chu Khai Vũ chỉ có thể âm thầm thở dài.
Nhìn thấy đa số học sinh hưng phấn nhiều hơn căng thẳng, Chu Khai Vũ liền hiểu rõ, đám trẻ này chưa từng tiếp xúc sâu với Trùng tộc, trong đời sống thường ngày được che chở quá tốt.
Giữa đám học sinh ồn ào, Chu Khai Vũ vẫn không quên tiếp tục nhắc nhở:
“Lát nữa đừng nhìn kỹ quá.”
Lời này lập tức khiến một số học sinh hừ lạnh đầy khinh thường. (Edit: thiếu đòn à -_-)
Tần Túc: “……”
Nghe đến đây, anh càng thêm xác định, ngoài trừ binh lính đang chiến đấu hoặc tương lai sẽ phải chiến đấu với Trùng tộc, thì phần lớn công dân của các tinh cầu thuộc Liên Bang gần như không hề hiểu gì về Trùng tộc. Mà giống như người thường trong thế giới thực cũng không hiểu nổi những vấn đề chiến lược hay bí mật quân sự của các quốc gia khác.
Bốn bỏ năm lên, hiện tại anh và các học sinh ở đây, cũng có thể được xem là cùng một loại người “bọn họ ai cũng không cao quý hơn ai”?
Nghĩ đến việc phần lớn bạn học đều giống mình, vẫn chỉ là những con chim non ngây thơ non nớt, Tần Túc thoáng yên lòng một chút.
Trong tiếng thúc giục của các học sinh bên dưới, Chu Khai Vũ nhấn mở vào hình ảnh phía trước, nhìn thoáng qua vị trí của Tần Túc.
Ông không nhìn lầm, từ đầu đến giờ Tần Túc vẫn không hề liếc nhìn thiết bị xử lý nôn bên cạnh chỗ ngồi của mình.
Dù thần sắc nhàn nhạt, không nhìn ra đang suy nghĩ gì, nhưng lại cho người ta cảm giác bình tĩnh không chút để tâm.
Tầm mắt Chu Khai Vũ đương nhiên không thể tránh được ánh nhìn của các học sinh.
“Giáo sư, thầy nhìn Tần Túc làm gì vậy?”
“Có lẽ... là vì thầy ấy biết gì đó về Tần Túc mà tụi mình không biết chăng.”
……
Hạ Mục Chi trầm mặc, không tham gia vào cuộc thì thầm tám chuyện của các bạn học xung quanh.
Nói thật thì, cậu thật sự không thể tưởng tượng ra được cảnh ‘Tần Túc nôn mửa’.
Chu Khai Vũ thu lại tầm mắt từ trên người Tần Túc, chính thức bắt đầu trình chiếu hình ảnh.
Chỉ một thoáng, trên giao diện quang não trước mặt mỗi học sinh đồng loạt xuất hiện một sinh vật không da, lớp này chồng lớp khác, có thể rõ ràng nhìn thấy lớp mỡ nhão nhoét nhúc nhích rung rinh.Trên từng khối từng khối mỡ là vô số chấm đen gồ lên như hạt mè.
Hình ảnh động chất lượng cao, một khối thịt khổng lồ đang bò sát trên mặt đất, mỡ toàn thân run rẩy nhầy nhụa phát ra thứ âm thanh dính dính nhớp nháp, ngay cả người không mắc hội chứng sợ mật độ cao cũng suýt nữa bị k*ch th*ch đến phát tác.
Đặc biệt là nơi thịt mỡ giao nhau, sinh vật ấy bất ngờ lộ ra phía trước một cái đầu có chiều cao ngang với một con vượn lớn.Góc trên bên phải ảnh động, ghi rõ ba chữ: “
Cự Sưu Minh
”.
Tần Túc chỉ liếc qua hình ảnh chủ nhiệm lớp chia sẻ trên quang não của từng người một chút, liền lập tức dời mắt, không xem tiếp nữa.
So với hình ảnh này, đã được anh khắc sâu trong trí nhớ từ lâu. Những loài sâu mà anh chưa từng thấy qua, còn đáng để anh quan sát hơn nhiều. Dù sao trước kia thời gian quá ngắn, căn bản không đủ để anh nghiên cứu hết toàn bộ tư liệu.
【……A a a a a! Vì sao lại không làm mờ!!! Trở tay một cái là muốn ném nó đến Triệu Hải cho rồi】
【Nôn nôn nôn! Triệu Hải của chúng tôi là bãi rác à? Phản hồi khẩn cấp xin lỗi Tân Bắc, thật sự không chịu nổi, nên phải phun luôn ở khu bình luận】
【Quả thực là bản siêu cấp kinh dị phóng đại của trùng thịt voi ma m*t siêu cấp kh*ng b*】
【Tôi vừa tra thử....mấy con trùng đầu voi ma m*t giờ nhìn còn “mỹ thanh mục tú” hơn ấy. Ít nhất trên người nó còn có da đấy, không đến mức lộ mỡ tr*n tr** ra như này đâu.】
……
Tấm hình đầu tiên còn chưa tính là kinh khủng, chỉ là rất ghê tởm khiến đa số học sinh đồng loạt lui người về sau, biểu cảm trên mặt đều là cực kỳ bài xích.
Nhưng đây chỉ mới là món khai vị nhẹ nhàng mà thôi.
Chu Khai Vũ theo bản năng lại liếc nhìn về phía của Tần Túc.
Chỉ thấy Tần Túc mặt không đổi sắc, nghiêm túc nhìn vào khoảng ….không trước mặt?
Chu Khai Vũ: “……”
Giáo sư Trương từng nói qua, cấp độ quang não của Tần Túc cực kỳ cao, Tần Túc có thể nhìn thấy, còn bọn họ thì không.
Cho nên, hiện tại Chu Khai Vũ căn bản cũng không thể xác định được Tần Túc có mở giao diện quang não hay không.
Thôi vậy Chu Khai Vũ thầm nghĩ, Tần Túc nhìn qua cũng không giống người hay gian dối. Với loại hình ảnh mức độ này, chắn hẳn vẫn chưa đủ để khiến Tần Túc cảm thấy ghê tởm hay sợ hãi.
Dù sao đi nữa, Trùng tộc muôn hình vạn trạng, con nào con nấy đều còn rất nhiều thứ kinh dị hơn.
Nghĩ tới đây, Chu Khai Vũ không để cho học sinh thời gian hay cơ hội thích nghi, mà lập tức trình chiếu hình ảnh tiếp theo, từng tấm một không hề làm mờ chi tiết, thậm chí còn được phóng đại tối đa ngay trước mặt tường người, khiến bọn họ muốn trốn cũng không kịp.
Khóe mắt liếc thấy giao sư Chu đã thu lại ánh nhìn đặt lên người mình, Tần Túc khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn điệu bộ của giáo sư, chắc là chưa phát hiện ra anh đang lén lút lười biếng.
Ảnh động thứ hai
, là một loài trùng trôi nổi giữa không trung, lớp da mỏng gần như trong suốt, nổi lên từng lớp bọt nước lớn nhỏ đan xen. Trên bọt nước phủ đầy màu sắc sặc sỡ đến mức chói mắt, theo gió nhẹ phiêu đãng, giống như một tấm thảm –là
Lân Y Trùng
.
Mảng màu sắc trên cơ thể chúng được cố định ở từng khu vực riêng biệt, không bị lệch đi, nhưng do những bọt nước hình lá mỏng nhô ra từ cổ liên tục dao động, ánh sáng bị khúc xạ khiến màu sắc toàn thân thay đổi liên tục.Trong nháy mắt phồng lên, rồi lại sụp xuống như túi hơi, hình ảnh quỷ dị đến hoa mắt chóng mặt.
Ảnh động thứ ba
, là góc quay từ dưới lên.Giữa không trung là một con “
Thước Nga
” sải rộng cánh, che kín bầu trời. Nhưng nơi lẽ ra là lông vũ, lại mọc đầy những đôi mắt dựng đứng, hình thù hẹp dài bất thường. Mỗi khi cánh vỗ động, những con “mắt” ấy đồng loạt chớp chớp, để lộ ra thứ gì đó giống răng cưu quái dị từ viền hốc mắt.
Ảnh động thứ tư
, loài trùng chỉ cao bằng bắp chân người bình thường, nhưng phía dưới lại mọc ra mười sáu chân giống chân nhện. Mỗi chân đều dài mảnh, phủ lông tơ như xúc tu, trung tâm cơ thể giống như một con nhím biển bị móc rỗng.Đó là “
Nhảy Oách
” một chủng sâu hành quân.
Trong ảnh động, hàng vạn con Nhảy Oách điên cuồng bò tràn trên mặt đất, tốc độ di chuyển cực nhanh. Những nơi chúng đi qua, binh lính bị tấn công chỉ còn kịp hét lên thảm thiết trước khi thân xác hóa thành xương trắng. Những con Nhảy Oách hút sạch máu, biến thành màu đỏ tươi, lông chân ban đầu mảnh khảnh giờ đã mọc dài ẩm ướt hơn gấp đôi.
Ảnh động thứ năm
là một đàn sâu dài hơn mười mét, cao hai mét, không rõ đầu đuôi hay hình thái cụ thể. Toàn thân đen kịt, chúng phá nát mặt đất, uốn lượn vặn vẹo vươn lên bầu trời, kết thành một "rừng rậm trùng sống" khét tiếng ở
Đậu Bác Đặc Trùng Tộc Đàn
.
Ảnh động thứ sáu
, là hình ảnh thi thể của một binh lính Beta đã hoàn toàn bị loài kéo sợi
So Đặc Trùng
xâm chiếm.Hai mắt rỗng tuếch, rõ ràng đã chết.Thế nhưng thân thể vẫn bị điều khiển mà di chuyển bước đi như một con rối.
Khi anh ta di chuyển, dưới làn da trắng bệch để lộ rõ những sợi chỉ đen giật giật.Mỗi bước chân lại khiến da thịt chết cứng bị xé rách.Từng con So Đặc trùng từ vết nứt bò ra quấn quanh rơi lạch cạch xuống đất, lập tức ngọ nguậy bò lên lại thi thể binh sĩ, bám vào phần thịt bị xẻo ra, chui vào giữa xương cốt. Thỉnh thoảng, từ bên trong lại rơi ra vài đường vân màu đen, mảnh dài, cuộn tròn, khẽ lay động múa máy như sinh vật sống.
Mà tất cả những thứ này… mới chỉ là bắt đầu.
Sau đó, Chu Khai Vũ gần như hóa thân thành một cái máy chiếu vô cảm, từng tấm hình, từng tấm hình kinh hoàng liên tục được phát ra.Những hình ảnh chứa đầy ô nhiễm tinh thần mạnh mẽ, thậm chí có tác động k*ch th*ch sinh lý cực độ, khiến đám học sinh muốn buồn nôn.
Sự thật là dưới tác động liên tục ấy, trong phòng học bắt đầu vang lên tiếng nôn mửa. phản ứng theo mức độ chịu đựng khác nhau..
Từ nhỏ tới lớn, những học sinh này chỉ được tiếp xúc với thế giới êm đềm, chỉ là các loại chim chóc xinh đẹp được nuôi trong nhà kính, hoặc vài loài bò sát nuôi trong khoang sinh học, thậm chí động vật vườn thú cũng được chăm sóc cẩn thận.
Nhưng đám “Trùng tộc” trước mắt này dị hình, dị dạng, vặn vẹo, xấu xí, tứ chi biến dạng, cấu tạo trái quy luật tự nhiên đến mức đã hoàn toàn phá vỡ mọi tưởng tượng.
Điều khiến da đầu người ta tê dại hơn chính là rất nhiều hình ảnh còn xuất hiện cảnh đồng loại bị tàn sát dã man dưới móng vuốt của Trùng tộc, càng làm bọn họ vừa ghê tởm vừa đáng sợ, sởn tóc gáy.
Đến cuối cùng, phần lớn học sinh đã không thể tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào giao diện quang não nữa.Bọn họ cũng đã hiểu ra, vì sao những hình ảnh này tuyệt đối không bao giờ được công bố trên Tinh Võng, dù là trong những trận thắng vang dội nhất, hình ảnh tiêu diệt Trùng tộc cũng đều được làm mờ hoặc che đi.
Chỉ cần tung ra một tấm, đủ khiến toàn bộ công dân các tinh cầu trong Liên Bang rơi vào khủng hoảng tập thể.
Mà còn kinh khủng hơn nữa là… nôn mửa là thứ có thể “lây lan”. Cho dù có người cố tình không nhìn, nhưng chỉ cần xung quanh có người bắt đầu nôn, não bộ sẽ lập tức khiến họ hồi tưởng lại những hình ảnh vừa thấy, khiến cơn buồn nôn bùng phát dữ dội hơn.
Ngay đến cả Hạ Mục Chi – một Alpha cấp S, từng tận mắt chứng kiến cảnh tàn khốc của chiến tranh Trùng tộc từ khi còn nhỏ, giờ phút này cũng mặt mày tái nhợt, mím chặt môi, trong tiếng nôn mửa liên tục vang lên xung quanh, cố gắng hết sức để kìm nén cơn buồn nôn đang trào lên cổ họng.
Nhưng dù vậy, ánh mắt của cậu vẫn bất giác nhìn về phía Tần Túc.
