Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO - Chương 22

Chương 22:

- Thiên Thu Tuế Dẫn Phát -

Hạ Mục Chi ngồi ở phía sau Tần Túc, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng lạnh nhạt kia, hoàn toàn không thể nhìn rõ sắc mặt của Tần Túc hiện tại ra sao.

Nhưng…

Tần Túc vẫn bình tĩnh như trước, toàn thân thả lỏng, thần thái ung dung. Nhìn dáng vẻ đó, Hạ Mục Chi có thể khẳng định, Tần Túc đối với toàn bộ những gì đang hiển thị trên quang não trước mặt, không có bất kỳ phản ứng nào.

Hạ Mục Chi: “……”

Chẳng lẽ trước đây Tần Túc đã từng xem qua những thứ này?

Chu Khai Vũ bấm đến những hình ảnh ghê rợn, vẫn luôn lén quan sát từng biểu hiện trên gương mặt Tần Túc, cố gắng không bỏ sót chút biến động nhẹ nào nơi đáy mắt anh.

Đáng tiếc…

Khi hơn 90% học sinh trong lớp đều bị những hình ảnh của Trùng Tộc đánh sập phòng tuyến tâm lý, thì Tần Túc ngay cả lông mày cũng chẳng nhíu, lông mi rũ xuống cũng không động đậy một chút nào!

Chu Khai Vũ: “……”

Là chủ nhiệm khoa, nhiều năm giảng dạy khiến ông đã có thể “miễn dịch” với những hình ảnh này, nếu không cũng đã sớm bỏ nghề từ lâu. Nhưng ….

Tần Túc rốt cuộc vì sao có thể bình tĩnh đến mức vô cảm, lạnh lùng nhìn hết thảy mọi thứ?

Chẳng lẽ... lúc trước, gia đình Tần Túc đã sớm để cậu tiếp nhận huấn luyện đặc biệt về tri thức liên quan đến Trùng tộc? Vậy gia tộc như thế nào mới có thể làm được việc này? Nghĩ đến bối cảnh “?” sau lưng Tần Túc, đáy lòng Chu Khai Vũ càng thêm mờ mịt.

Mà...Tần Túc rốt cuộc có được đặc huấn chuyên môn về Trùng tộc hay không, tìm một cơ hội xác minh là được.

Hoặc là... Tần Túc có đang lợi dụng việc mọi người không thấy rõ quang não của mình, mà lén gian lận, căn bản không hề xem hình ảnh các loại sâu trùng mà ông chiếu ra?

Dù sao cũng phải thử một lần.

Nghĩ vậy, Chu Khai Vũ tạm thời thu lại ánh mắt luôn dừng trên người Tần Túc.

Tần Túc: “......”

Cho nên là, giáo sư Chu cứ việc trình chiếu hình ảnh tiếp đi, vì sao lại cứ nhìn chằm chằm anh mãi như thế? Ai có thể nói cho anh biết...

À mà đúng rồi, còn có bình luận.

Ánh mắt Tần Túc tạm rời khỏi hình ảnh Trùng Tộc, dừng lại ở góc trái phía trên giao diện làn đạn:

【Nôn nôn nôn, tôi muốn oẹ vì quá kinh......】

【Đậu Bác Đặc trùng trừ việc không có hai cái chân nhỏ và đổi màu da theo vòng, hình thái đúng là như một đống ấu trùng tụ lại, càng nhìn càng muốn ói】

【Tác giả truyện tranh bị gì vậy trời? Hành hạ đám VIP tôn quý chúng tôi như thế có gì vui sao oẹ?】

【Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi thống hận truyện tranh không gắn mác (nôn)(nôn)(nôn)】

【Quan trọng là! Ai nói cho tôi biết vì sao đại lão số 1 có thể mặt không đổi sắc? Một chút tái nhợt cũng chẳng có luôn, phục sát đất!】

【Lúc trước đứa nào bịa đặt nói bảo bối số 1 nhà tôi đến để 'mạ vàng', cút ra bà đây ói cho một cái …】

【Không hổ là Tần Túc, chưa bao giờ khiến tôi phải oẹ thất vọng…】

...

Phần lớn làn đạn đều là: "oẹ", "muốn ói", "buồn nôn"… Dường như tất cả người xem đều đang phát cuồng trước những hình ảnh không được gắn mác này.

Tần Túc: “......”

Xem ra khán giả đang bận nôn đến mức chẳng có thời gian mà chú ý đến chuyện giáo sư Chu cứ chăm chú nhìn anh...

Anh ngẩng đầu nhìn làn đạn tràn ngập “oẹ”, cả phòng học vang vọng đầy tiếng nôn, vậy còn anh thì sao? Chẳng qua chỉ đang …bị ép nghe nhìn một bản giao hưởng “nôn tập thể” thôi mà?

Tần Túc: “......”

Phải nói, bởi vì bản thân anh đã có kháng thể đối với Trùng tộc. Trong phòng học còn có thiết bị xử lý nôn và hệ thống lọc không khí chuyên dụng, dù vài trăm con người có nôn cùng một lúc cũng chẳng sinh ra mùi khác lạ nào.

Nhưng mà...…Việc mọi người nôn liên tục không ngừng thật sự khiến Tần Túc cũng bắt đầu thấy hơi buồn nôn.

May là anh đã có chuẩn bị trước hôm nay chưa uống dinh dưỡng dịch nào.

“Thầy ơi, đủ rồi, đủ rồi……”

Dòng suy nghĩ của Tần Túc bị cắt ngang bởi một giọng nói yếu ớt, ánh mắt chuyển về phía học sinh tên Miles.

Miles đã ói đến mức mặt trắng bệch, giơ tay lên yếu ớt cầu cứu:

“Giáo sư Chu, hôm nay có thể... có thể kết thúc tiết học buồn nôn này không......”

Lời còn chưa dứt, bởi vì Chu Khai Vũ chưa tắt hình ảnh chiếu trên quang não, nên tất cả hình ảnh vẫn tiếp tục bị cưỡng chế phát ra trên giao diện cá nhân của học sinh. Hình ảnh không gian ba chiều gần như nhảy ra khỏi màn hình, một cọng gân thịt thon dài, uốn éo bò ra từ nhãn cầu bị nứt…Miles không chịu nổi nữa, cúi đầu chộp lấy thiết bị nôn bên cạnh, ngửa cổ mà phun tiếp.

Một Miles gục ngã, ngàn vạn Miles tiếp nối! Chẳng mấy chốc, tiếng học sinh yếu ớt van xin vang khắp phòng học:

“Giáo sư Chu, chúng em cầu xin thầy, lần sau đi, lần sau xem tiếp, cho chúng em nghỉ chút đã...”

“Đúng vậy thầy ơi, đầu em sắp nổ tung rồi, vừa nhắm mắt... à không! Không dám nhắm mắt nổi nữa, nhắm một cái là trong đầu lại hiện lên mấy cảnh tượng kinh khủng kia!”

“Giáo sư Chu ơi, em phát hiện em hiện tại đặc biệt hứng thú với Lịch sử phát triển Trùng tộc! Thật sự luôn!”

...

Văn bản gì đó... Thật sự quá đáng yêu, là bọn họ buổi sáng không biết quý trọng. Giờ đây mới chân chính theo nghĩa đen hiểu được câu “không nghe lời thầy, thiệt thân trước mắt”.

Rõ ràng ngoại trừ Tần Túc, toàn bộ học sinh đều phải trả giá đắt cho sự “kiêu ngạo” lúc sáng của mình. Chu Khai Vũ đối với tình huống như vậy tập mãi thành thói quen.

Mỗi lần học sinh xem hình ảnh Trùng tộc đều thế này.

“Nhìn người ta kìa, Tần Túc lợi hại biết bao.”

Chu Khai Vũ vừa nói, vừa đóng giao diện hình ảnh Trùng tộc, giọng thở dài:

“Rồi nhìn lại các trò đi, từng người một!”

Nói xong, Chu Khai Vũ còn cố ý dời ánh mắt của cả lớp về phía Tần Túc, chuẩn bị “danh chính ngôn thuận” kiểm tra trình độ hiểu biết về Trùng tộc của anh.

Tần Túc?

Phải rồi, nãy giờ mọi người chỉ mãi lo chịu đựng cảm giác thể xác và tinh thần đều bị hành hạ, căn bản không rảnh quan sát người khác.

Làn đạn của khán giả cũng vì một câu nhắc khéo của giáo sư Chu mà bừng tỉnh, vội vã kéo hình ảnh, lục tung mọi góc tìm kiếm bóng dáng Tần Túc.

Sau khi được nhắc nhở, ngoại trừ Hạ Mục Chi luôn âm thầm quan sát Tần Túc từ đầu đến cuối, phần lớn học sinh đều đồng loạt quay đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tần Túc.

Những người ngồi gần Tần Túc mới nhận ra, thiết bị xử lý nôn trước mặt anh sạch sẽ không tì vết, chưa từng có dấu hiệu sử dụng. Sắc mặt Tần Túc vẫn bình thường, thậm chí còn không hề tái đi.

Cứ như thể những hình ảnh khiến cả lớp điên cuồng đến san bằng lý trí vừa rồi chưa từng hiện diện trước mặt Tần Túc, hoàn toàn không tác động được gì tới tâm trạng anh.

“……”

“…………”

“………………”

Vậy, những người vừa rồi nôn đến mức muốn lòi cả ruột gan như bọn họ tính là gì đây?

Cảm giác bị nghiền ép nặng nề, nhất là với những người buổi sáng còn dám nghi ngờ Tần Túc không đến lớp học chỉ là để “mạ vàng” đánh bóng bản thân, bây giờ trong lòng không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Nhưng… đợi đã….vì chẳng thể thấy giao diện quang não của Tần Túc, bọn họ không dám khẳng định anh có xem những đoạn hình ảnh khủng khiếp vừa rồi hay không.

Dù trong lòng hoài nghi, nhưng không ai dám bước lên chất vấn.

Bị giáo sư Chu điểm danh bất ngờ, Tần Túc: “……?”

Quả nhiên có quỷ. Thảo nào khi nãy giáo sư Chu cứ nhìn anh mãi thôi, chính là có mưu đồ từ trước.

Dù trong lòng rõ ràng, nhưng đối mặt với những ánh mắt dò xét của cả lớp, Tần Túc vẫn giữ gương mặt bình tĩnh, như không hề để ý mà đáp lời:

“Giáo sư Chu, thầy nói quá lời.”

Anh không công khai mở giao diện ra trước mặt mọi người, tất nhiên sẽ khiến họ nảy sinh hoài nghi, từ giáo sư đến bạn học đều sẽ vì biểu hiện "bình tĩnh" này mà cho rằng anh chưa từng mở giao diện quang não, hoàn toàn không hề xem nội dung đang trình chiếu.Đây là chuyện bình thường

“Trò Tần Túc, là em quá khiêm tốn rồi.”

Chu Khai Vũ cười như không cười. Ông ghét nhất loại học sinh “mạ vàng”, coi việc bảo vệ an nguy Liên bang như vinh quang hư ảo, tự biến trường quân sự thành cái nôi “diễn xuất”, đem tinh thần và trách nhiệm biến thành đá kê chân.

Tần Túc không tiếp lời nữa, chỉ khẽ cong môi đáp lễ, bề ngoài vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng kỳ thực liếc nhanh qua bình luận bên góc trái màn hình:

【Chẳng lẽ chỉ có mình tôi thấy ánh mắt giáo sư Chu nhìn Túc Bảo hơi quái quái à?】

【Không sao, đúng là đại lão của tụi mình!

【Kệ đi, quả nhiên là đại lão số 1 nhà chúng ta! Không biến sắc vì lũ sâu Túc Bảo thân kinh bách chiến!】!】

【Ờm… hay là vì anh ta có quang não cao cấp, người khác đâu nhìn thấy được gì, thực chất đâu có mở lên?】

【Nói nhảm ghê, chuyện đó không thể xảy ra được OK? Thời đại này đừng bịa đặt kiểu vô căn cứ thế chứ?】

Tần Túc: “……”

Ờ, quang não đúng là có mở. Chỉ là xem mấy con sâu khác mà thôi.

Tuy nhiên, từ ánh mắt dò xét của các bạn học và bình luận, Tần Túc có thể khẳng định suy đoán của anh là chính xác.

Nhưng cho dù biết mọi người đang nghi ngờ gì, anh cũng không có ý định chủ động chứng minh.

Tư thế của giáo sư Chu không hề giống như sẽ nhẹ nhàng buông bỏ mối hoài nghi lần này.

Quả nhiên, Tần Túc rất nhanh đã nghe thấy giọng của Chu Khai Vũ vang lên:

“Xem dáng vẻ bình tĩnh của trò Tần Túc, vừa nãy đối mặt với Trùng Tộc chắc là trước đây từng có tìm hiểu qua rồi đúng không?”

“…… Không sai.” Tần Túc nhàn nhạt trả lời.

Mới chỉ mấy tiếng trước thôi, cũng tính là “trước đây” mà.

【!!!】

【QUẢ NHIÊN! Không uổng công tin tưởng đại lão số 1của tôi!】

【Ha ha, Tần Túc của chúng ta đúng là kiến thức rộng rãi, thông hiểu mọi mặt.】

Chu Khai Vũ bị chặn lại nửa giây, cố ý nêu ra một câu hỏi không hề liên quan đến loạt hình ảnh vừa trình chiếu:

“Vậy, trò có biết ‘săn 樇’ không?”

Trùng Tộc nhiều vô kể, nhưng không phải tất cả đều được ghi chép rõ ràng trên các tinh cầu trong Liên bang. ‘Săn 樇’ là một trong số đó hiếm gặp, cực kỳ đặc thù.

Nghe thấy cái tên quen thuộc này, Tần Túc ngoài mặt thì vẫn thong dong như thường, nhưng trong lòng len lỏi cảm giác sung sướng khi học “trúng tủ”. (Edit: ảnh chuẩn bị làm màu nè..)

Hiển thị quang não, chứng minh mình thật sự có xem hình ảnh sâu này nọ, hơn nữa còn hiểu biết về chúng. Thời cơ tốt như vậy, chẳng lẽ lại không nắm lấy?