Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 122

Chương 122:

- Tuế Kí Yến Hề -

Tuy nhiên, tiếng nói trong đầu kia cứ để đó tính sau.

Lúc này, Ninh Khả Chi đang cực kỳ cẩn thận né tránh mọi sự đụng chạm với vai chính thụ. Dĩ nhiên, bảo cậu tỏ ra sợ hãi hay rụt rè là điều không thể, bởi mấy năm làm đại sư huynh Thiên Vân Tông đã khiến cái "gánh nặng hình tượng" trên vai cậu nặng tới cả chục tấn rồi.

Cậu trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, đúng chuẩn phong thái băng thanh ngọc khiết học từ Hạc Quy Đạo Quân, hờ hững buông một câu: "Không sao."

Mà cái người cậu vừa nhắc tới chính là vai chính công của thế giới này, cũng là vị "sư tôn" mà Ninh Khả Chi đang phải đóng vai "một lòng ngưỡng mộ".

Ở phía bên kia, Thẩm Trầm Ngọc liếc nhìn bàn tay vừa bị gạt đi của mình rồi lẳng lặng cúi đầu.

Đôi hàng mi rũ xuống che khuất mọi cảm xúc nơi đáy mắt. Chàng thiếu niên có gương mặt đẹp đến nao lòng ấy từ từ thu tay lại, năm ngón tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến run rẩy. Cơ mặt cậu ta khẽ giật, khóe môi có một khoảnh khắc mím chặt lại thành một đường thẳng tắp.

Thế nhưng, ngay khi ngẩng đầu lên, vẻ u ám đó đã tan biến không còn dấu vết. Thay vào đó là gương mặt lo lắng, sốt sắng y hệt lúc nãy. Cậu ta dồn dập hỏi han mấy câu về vết thương, nhưng lần này không còn ý định đưa tay ra chạm vào Ninh Khả Chi nữa.

Ninh Khả Chi bám sát thiết lập nhân vật của mình, áp dụng triệt để lối giao tiếp "trả lời một chữ chứ nhất quyết không nói câu thứ hai", khiến cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt ngay lập tức.

Ninh Khả Chi: "..." Cậu không biết ngày thường nguyên chủ nghĩ gì, chứ với một người trú ngụ trong thân xác này như cậu thì... đúng là ngại đến mức muốn độn thổ.

Cũng may là cả tông môn Thiên Vân ai nấy đều rõ tính nết của cái nhánh Vọng Tiên Sơn này. Ngoại trừ vai chính thụ không hiểu sao cứ bám riết không buông, còn lại các đệ tử khác chẳng mấy khi dám tiến lại gần bắt chuyện.

(Ninh Khả Chi: # Thở phào nhẹ nhõm.jpg #)

Ngoài chuyện đó ra, việc né được sự đụng chạm của vai chính thụ giúp Ninh Khả Chi thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

Đây chẳng phải yêu cầu của vai diễn hay cốt truyện gì, mà hoàn toàn là nỗi lo riêng của cậu.

Thẩm Trầm Ngọc – vai chính thụ của thế giới này – có thể gói gọn trong một câu: Một kẻ vạn người mê đúng nghĩa, đi đến đâu là thu hút đến đó như thể mang bùa mê thuốc lú trong người vậy. Từ phe đạo sĩ, ma đầu cho đến con người hay yêu quái... tóm lại là các bậc đại lão có máu mặt của mọi thế lực hầu như đều là kẻ theo đuổi cậu ta.

Tất nhiên, trong số đó không thiếu những kẻ b**n th** cuồng loạn. Ninh Khả Chi nhớ nhất một đoạn trong truyện kể rằng khi vai chính thụ bị một tên yêu ma bắt đi, hắn đã sẵn sàng móc mắt thuộc hạ chỉ vì gã đó lỡ nhìn cậu ta thêm một cái, hay chặt tay người khác vì dám chạm vào cậu ta dù chỉ một chút...

Ninh Khả Chi – một thanh niên vừa mới rời xa xã hội thượng tôn pháp luật: # Hoảng hốt.jpg #

Chỗ này còn hung hãn, tàn bạo hơn cả cái thế giới cổ đại cậu đi lúc đầu nhiều... Tóm lại, kể từ đó, Ninh Khả Chi đã vạch sẵn phương châm sống còn: Nếu không thật sự cần thiết, tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ va chạm thân thể nào với vai chính thụ.

Thẩm Trầm Ngọc không nán lại chỗ Ninh Khả Chi quá lâu.

Dù là huynh đệ cùng môn phái nhưng thực chất mối quan hệ của cả hai chẳng mấy mặn mà. Hay nói đúng hơn theo cốt truyện, cậu sư huynh này vì đố kỵ sư phụ nhận thêm học trò nên đã đơn phương bày trò hãm hại, cô lập người sư đệ mới vào môn.

(Ninh Khả Chi: Đang cố gắng đóng vai cô lập đây, đang cô lập đây!)

Dẫu sao vai mà Ninh Khả Chi đang đóng cũng là đại sư huynh của Thiên Vân Tông, người đứng đầu thế hệ trẻ, thực lực và uy tín đều thuộc hàng nhất nhì trong môn phái. Một khi cậu đã dẫn đầu việc tỏ thái độ thì vai chính thụ lúc mới vào tông môn chắc chắn phải sống những ngày tháng chẳng hề dễ dàng.

Nhưng vai chính thì vẫn cứ là vai chính, chẳng mấy chốc cậu ta đã lấy lòng được mọi người xung quanh. Cả tông môn Thiên Vân nhanh chóng nhận ra đây là một cậu bé đáng thương, ngây thơ, tốt bụng lại chẳng hề giả tạo. Thế là mũi giáo vốn chĩa vào vai chính thụ bỗng quay ngược lại, khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ đại sư huynh. Dù có thực lực trấn áp nên cái danh "Đại sư huynh" vẫn chưa mất đi, nhưng lòng người đã đổi thay, không còn nể phục như trước nữa.