Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 123
Chương 123:
- Tuế Kí Yến Hề -
Suy cho cùng, đây là cái kết chung cho những kẻ đóng vai phụ phản diện: Lúc đầu càng nhảy nhót hăng hái bao nhiêu, kết cục sau này càng thê thảm bấy nhiêu.
Về sau, nguyên chủ bị giam cầm linh hồn, thân xác thì bị một kẻ tu ma cướp mất. Người ngoài chẳng hay biết sự thật đau lòng đó, họ chỉ thấy một vị đại sư huynh vốn có tương lai rạng ngời nay lại phản thầy phản bạn, chạy theo phe tà đạo, tiếng xấu muôn đời, bị người đời phỉ nhổ.
Cái kết đó đối với nguyên chủ mà nói, có lẽ còn nhục nhã hơn cả cái chết.
Tuy nhiên, đó là chuyện của tương lai xa xôi. Lúc này Ninh Khả Chi đang vừa tự băng bó vết thương, vừa phải chịu đựng những lời lải nhải nhức óc trong tâm trí:
【 Rõ ràng đều là học trò như nhau cơ mà? 】
【 Hắn đối xử với ngươi thì lạnh nhạt, còn với kẻ kia lại hết lòng che chở, quan tâm chăm sóc từng chút một... 】
【 Ngươi năm xưa đã phải đổ bao mồ hôi nước mắt, bò từng bậc thang đá lạnh lẽo... Chấp nhận cả nguy cơ đứt hết gân mạch, hỏng cả căn cơ mới có thể đứng trước mặt hắn... 】
【 ... Thế mà Thẩm Trầm Ngọc thì sao? 】
【 Cậu ta rõ ràng chẳng phải động móng tay, cũng chẳng cần nỗ lực gì... 】
【 ... Vậy mà vẫn được hắn đích thân dẫn vào cửa, tận tay chỉ dạy tu hành... 】
Ninh Khả Chi: "..."
Cái "tâm ma" này đóng kịch khéo thật đấy, nhìn qua là biết dân chuyên nghiệp, chắc chẳng phải lần đầu đi lừa người khác thế này. Nhưng mà những lời hắn nói cũng trúng vào thực tế. Rõ ràng cùng một thầy dạy mà đãi ngộ khác nhau trời vực như thế, sinh ra lòng đố kỵ cũng là lẽ thường tình. Nhất là theo đúng kịch bản, tình cảm của "cậu" dành cho Hạc Quy Đạo Quân đâu chỉ đơn thuần là đạo nghĩa thầy trò.
Thế nhưng, so sánh thế nào được cơ chứ? Một bên là kẻ lót đường xấu xa, một bên là vai chính nắm giữ vận mệnh. Người ta đối xử tốt với người yêu tương lai thì có gì là sai? Nếu không có sự thiên vị này thì làm sao làm nổi bật lên cái sự đặc biệt của vai chính thụ được? Cậu chẳng qua là gặp cái số đen đủi, sinh ra để làm cái nền cho người khác tỏa sáng thôi.
Trong hoàn cảnh này thường chỉ có hai con đường: Một là chấp nhận sự thật để làm đàn em, làm kẻ trợ giúp hay người hâm mộ thầm lặng; hai là giống như nguyên chủ, vì hận thù mà trở nên độc ác rồi tự tìm đến con đường chết.
Con đường đầu tiên dĩ nhiên là nhàn hạ hơn, nhưng Ninh Khả Chi đến đây đâu phải để hưởng thụ, cậu đến để kiếm điểm đổi mạng mà!
# Thân phận làm thuê thì lấy đâu ra quyền lựa chọn #
# Người ta đi làm kiếm tiền, còn cậu đi làm là để giữ mạng #
Giọng nói kia vẫn cứ lải nhải không ngừng, từ chuyện "lúc mới vào môn" cho đến việc "được dạy bảo ra sao", rồi lại lôi chuyện "quan tâm thường ngày", cuối cùng dừng lại ở câu chuyện hôm nay... Hạt sen hắc ngọc mà cậu phải liều cả mạng sống mới lấy được từ trong hang cùng ngõ hẻm của bí cảnh, vừa mới đem tặng cho sư tôn chưa được mấy tiếng đồng hồ, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy nó nằm trên cổ tay của người sư đệ kia rồi...
Nhận ra nếu mình không lên tiếng thì cái gã "tâm ma" này chắc chắn sẽ tua đi tua lại câu chuyện từ đầu chí cuối thêm lần nữa, Ninh Khả Chi đành phải ngắt lời: 【 Ta đã đem tặng hạt sen cho sư tôn, vậy thì nó thuộc quyền sở hữu của người. 】
【 Người muốn dùng nó thế nào là tùy ý nguyện của người. 】
Nói đoạn, Ninh Khả Chi tháo lớp băng trên cánh tay trái ra. Trên đó là ba vết cào sâu đến tận xương, vùng da xung quanh đã chuyển sang màu tím đen trông rất đáng sợ. Móng vuốt của con Huyền Hồ đó có độc, nếu không thì với cơ thể của một người tu hành, vết thương thế này đã sớm lành miệng rồi.
Ninh Khả Chi nhắn nhủ với hệ thống, bảo nó giúp cậu ngắt cảm giác đau.
Sau đó, cậu cầm chắc con dao găm bằng tay phải, dứt khoát tước bỏ phần thịt thối đã ngấm độc xung quanh vết thương. Cậu lấy tiếp một lọ thuốc trong túi ra, lẩm nhẩm thần chú để viên thuốc tan thành nước rồi dội thẳng lên chỗ đau.
Nói thật, dù đã nhờ hệ thống chặn bớt cảm giác đau đớn, nhưng cái cảnh tự tay cầm dao lóc thịt mình thế này vẫn khiến cậu thấy rợn người...
Nhưng cũng phải công nhận con người ta có khả năng thích nghi rất đáng sợ. Ở đây lâu ngày, từ một kẻ sát con cá còn lóng ngóng, cậu đã biến thành một người sắt đá, có thể tự mình thực hiện những ca mổ xẻ kinh hoàng mà không hề biến sắc.
Ninh Khả Chi: "..." Đúng là chỉ có trời mới biết cậu đã phải trải qua những gì để thành ra thế này.
