Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 124

Chương 124:

- Tuế Kí Yến Hề -

Ở phía bên kia, Thẩm Trầm Ngọc rời đi nhưng không đi xa.

Cậu ta bước một đoạn rồi dừng chân, ngước mắt nhìn về phía mái hiên phủ đầy tuyết trắng vừa mới lộ ra một góc nhỏ. Thẩm Trầm Ngọc đứng lặng hồi lâu mới cúi đầu xuống, bàn tay siết chặt lại rồi mở ra, lòng bàn tay hằn rõ bốn dấu móng tay rướm máu. Thế nhưng chủ nhân của bàn tay ấy chẳng thèm mảy may để ý đến vết thương, chỉ đăm đăm nhìn hạt sen đen như đá ở cổ tay mình.

Mãi một lúc sau, cậu ta mới vươn ngón tay, dè dặt chạm khẽ vào nó.

Vì sao?

Vì sao người ấy chỉ nhìn chăm chú vào mỗi mình gã kia?

Vì sao... lại chẳng hề nhìn thấy cậu ta?

Ninh Khả Chi bên này thì dứt khoát tự tay xử lý vết thương cho mình.

Vết thương trên cánh tay trái chỉ là chuyện nhỏ, đáng lo nhất là vết chém ngang bụng. Lúc đó, móng vuốt của con yêu cáo Huyền Hồ nhắm thẳng vào ngực cậu, dù đã kịp thời nén khí nhảy lùi lại nhưng vẫn không tránh hết được, kết quả là bên hông bị khoét một mảng lớn. Nói công bằng thì nếu không phải ở thế giới có sức mạnh kỳ ảo này, cậu đã sớm "đi đời nhà ma" từ lâu rồi.

Vậy nên mới nói, thế giới cấp cao đúng là khó nhằn. So với việc kiếm điểm số, Ninh Khả Chi còn một nhiệm vụ sống còn quan trọng hơn — đó là phải giữ được mạng.

Đúng vậy, đây là một thế giới "độ khó cao".

Theo lời hệ thống, vì cậu đã hoàn thành xuất sắc hai thế giới trước với số điểm tuyệt đối nên sớm đã bị đưa vào danh sách theo dõi đặc biệt, thế là lần này mới bị đẩy vào một thế giới cấp cao như thế này.

Ninh Khả Chi — người chỉ muốn gom đủ điểm để sống lại về nhà: "..."

... Tôi thật sự "cảm ơn" các người nhiều lắm.

Nhưng đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, cậu chỉ còn cách cắn răng mà chịu thôi. Hơn nữa, cái khó của thế giới này không chỉ nằm ở đó, cái khó sau đây mới đúng là "tai nạn".

Khác với hai lần trước, lần này cốt truyện mà Ninh Khả Chi nhận được không hề đầy đủ...

Về điểm này, ngay khi vừa bước chân vào đây, hệ thống đã dùng giọng điệu kiểu "chỉ muốn về xưởng khởi động lại hoặc tự hủy để tạ lỗi" mà thú nhận rằng đây là lỗi nghiệp vụ. Vì là lần đầu dẫn dắt người làm nhiệm vụ vào thế giới cao cấp có dòng thời gian kéo dài đằng đẵng, hệ thống không đủ kinh nghiệm xử lý khiến bộ nhớ bị tràn dữ liệu. Thế nên Ninh Khả Chi bây giờ chỉ biết một cốt truyện chắp vá, nửa đoạn sau gần như chỉ có vài câu giới thiệu rời rạc.

Tuy vậy, Ninh Khả Chi lại thấy đây chẳng phải vấn đề gì quá lớn.

Dù sao vai diễn của cậu cũng chủ yếu tập trung ở nửa đầu. Về sau nhân vật này tuy vẫn còn đó nhưng linh hồn đã bị tráo đổi bởi gã "tâm ma" trong đầu cậu bây giờ... Có nghĩa là đến lúc đó vai của cậu đã hạ màn, có biết cốt truyện hay không cũng chẳng quan trọng.

Còn cốt truyện giai đoạn đầu tuy bị mất một phần, nhưng cứ dựa theo khuôn mẫu "kẻ lót đường gây hấn rồi bị vai chính tạt gáo nước lạnh" mà suy ra thì cũng đoán được tám chín phần mười, ảnh hưởng cũng không đáng kể.

Hệ thống: Hức hức — Đây chính là phong thái của bậc đại lão sao?! # Cúi đầu bái phục # # Ngưỡng mộ sát đất #

Trong giới tu hành có linh dược, cơ thể người tu hành lại khác xa người thường. Dù lần này Ninh Khả Chi bị thương rất nặng, đến mức nội tạng cũng bị tổn thương một phần, nhưng chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là đã có thể đi lại bình thường... Đi lại thì được chứ bảo chạy nhảy thì hơi quá, nhưng đi luyện kiếm thì vẫn ổn.

Thiên Vân Tông là môn phái đứng đầu chính đạo, nhân tài như lá mùa thu, thiên tài lại càng không thiếu.

Dù thiên phú của nguyên chủ trong đám thiên tài kia cũng thuộc hàng xuất sắc, cộng thêm việc Ninh Khả Chi có hệ thống âm thầm giúp đỡ bằng cách mở không gian học thêm (đây vốn là chỗ để rèn luyện kỹ năng đóng kịch, nhưng để bù đắp cho lỗi cốt truyện, hệ thống đã lách luật tạo ra một vị thầy dạy kiếm chỉ bảo cho cậu), nhưng nếu cậu muốn giữ vững vị thế đại sư huynh ở đây thì tuyệt đối không được lười biếng.

Ninh Khả Chi: "..."

Hồi xưa đi thi đại học mình có chăm chỉ thế này không nhỉ? # Khảo vấn linh hồn.jpg #

Nhưng cậu cũng chẳng còn cách nào khác.

Vai chính công ở thế giới này — Hạc Quy Đạo Quân là ai cơ chứ?

Ông là bậc tiền bối cao nhất của Thiên Vân Tông, là một trong năm đại cao thủ hiếm hoi của giới tu hành hiện nay. Ông lại còn là một kiếm sĩ bậc thầy chuyên trị những đối thủ có cấp bậc cao hơn mình. Nếu chỉ xét về sức chiến đấu thì bảo ông là người mạnh nhất giới tu hành cũng chẳng có gì sai. Chưa kể ông còn là người trẻ nhất trong năm vị cao thủ đó và có triển vọng đột phá nhất. Nhìn vào cái cốt truyện chắp vá sau này thì đúng là ông đã đột phá thật, trở thành người đứng đầu không ai tranh cãi được.

Ở nơi mà sức mạnh là trên hết này, người ngưỡng mộ ông đếm không xuể.

Vậy nên, một bậc đại lão như thế, cớ sao lại phải để mắt đến một người trong số hàng vạn kẻ theo đuổi kia?

Ninh Khả Chi không có cái hào quang định mệnh như vai chính thụ, nên muốn lọt vào mắt xanh của Hạc Quy Đạo Quân, cậu bắt buộc phải đủ giỏi, giỏi đến mức khiến ông không thể nào ngó lơ được.

...