Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 131
Chương 131:
- Tuế Kí Yến Hề -
Vì cánh tay trái đang mang thương tích nên Ninh Khả Chi bấm quyết niệm chú không còn được linh hoạt như trước. Đó là vất thương cũ chưa lành đã chồng thêm vết thương mới.
Lần trước bị Huyền Hồ cào vẫn còn chưa khỏi hẳn, động tác tay trái của Ninh Khả Chi vốn đã chậm chạp hơn thường lệ. Mà khi đối luyện, Hạc Quy Đạo Quân chắc chắn sẽ không bỏ qua sơ hở mười mươi này, thế nên trong lúc bị "ăn đòn", cánh tay cậu lại bị bồi thêm một đường kiếm nữa. Ninh Khả Chi dám cá rằng, lúc đó trong đầu sư tôn chắc chắn đang nghĩ: "Nếu đã vướng víu như vậy, chi bằng chặt quách đi cho rảnh nợ."
Ninh Khả Chi ngán ngẩm: "Nguyên chủ đúng là yêu đến chết đi sống lại mới chịu nổi cái ông này!"
Lần này Ninh Khả Chi đến Tàng Kinh Các là để tìm một quyển kiếm quyết. Lúc bị ăn đòn vừa rồi, cậu thấy Hạc Quy Đạo Quân dùng mấy chiêu trông rất quen, hình như trước đây cậu từng thấy ghi chép về cách phá giải chúng trong gác nhỏ này.
Cậu thầm cảm thấy vị sư tôn này tuy giỏi thì giỏi thật, nhưng phương pháp dạy học trò thì cực kỳ phản khoa học. Dùng bạo lực để dạy dỗ thì tính là gì chứ? Lần nào bị đánh, Ninh Khả Chi cũng tưởng như mình sắp đi chầu ông bà đến nơi rồi.
Cùng một chiêu thức, lần đầu ông ấy ra tay còn nương tay, nhưng đến lần thứ hai thì đúng nghĩa là sát chiêu không chút nể tình. Nói cách khác, nếu Ninh Khả Chi không kịp học cách hóa giải sau lần đầu bầm dập, thì chẳng cần chờ đến đoạn kết của cốt truyện, cậu đã sớm "xanh cỏ" dưới tay sư phụ mình rồi.
# Đúng là kiểu dạy dỗ địa ngục mà #
Cũng may Ninh Khả Chi còn có hệ thống hỗ trợ không gian luyện tập. Nhờ vào việc "chết đi sống lại" vô số lần trong đó để làm quen chiêu thức, cậu mới miễn cưỡng bảo toàn được chân tay để sống sót tới tận ngày hôm nay.
Tuy nhiên, dạo gần đây tần suất bị đánh quá cao khiến Ninh Khả Chi sắp phát điên. Cậu thật sự không muốn ngoài đời vừa bị ăn đòn xong, vào không gian hệ thống lại phải xem lại "phim hành động" đó thêm lần nữa. Cách duy nhất để bớt bị tra tấn là phải động não: Nghiên cứu thấu triệt chiêu thức trên giấy trước, diễn luyện cách phá giải trong đầu cho nhuần nhuyễn, như vậy khi vào tập thực tế sẽ đỡ mất mạng hơn.
Đang mải suy nghĩ, Ninh Khả Chi bỗng lơ đãng khiến luồng linh lực đang điều khiển vật thể bị đứt quãng. Tuy cậu đã rút được cuộn thẻ ngọc cần tìm ra khỏi giá, nhưng nó lại bị rơi thẳng xuống đất. Với phản xạ của một người tu hành, tốc độ rơi này chẳng là gì, cậu định đưa tay ra bắt lấy theo bản năng...
Thế nhưng, cuộn thẻ ngọc không rơi bịch xuống mà lại từ từ bay nhẹ vào lòng bàn tay cậu. Ninh Khả Chi nhìn theo hướng luồng linh lực vừa nãy: Là Thẩm Trầm Ngọc!
Cũng phải thôi, cái gác nhỏ này của đỉnh Quy Kiếm chỉ có ba người vào được. Sư tôn chắc chắn không rảnh rỗi thế này, vậy thì chỉ còn cậu ta. Ninh Khả Chi nhìn qua khe hở giá sách, thấy vẻ mặt mừng rỡ của đối phương thì lập tức thực hiện phương châm "tránh xa vai chính thụ", cậu lạnh nhạt xoay người định rời đi ngay.
"Sư huynh!" Thẩm Trầm Ngọc vội bước tới chặn đường. Dù bị làm lơ, cậu ta vẫn niềm nở: "Sư huynh tìm gì sao? Đệ rất quen thuộc chỗ này, có thể giúp huynh..."
"Không cần," Ninh Khả Chi lạnh lùng ngắt lời.
Nụ cười trên môi Thẩm Trầm Ngọc bỗng khựng lại, đôi mắt chợt tắt ngấm ánh sáng. Với vẻ ngoài rực rỡ ấy, chỉ một thoáng buồn bã của cậu ta cũng khiến cả căn gác như tối sầm lại. Ninh Khả Chi cảm thấy tội lỗi dâng trào nhưng vẫn tự nhắc mình: Bình tĩnh! Đây là nhân vật nguy hiểm, dây vào là mất mạng như chơi.
Sau một hồi im lặng, Thẩm Trầm Ngọc lại cố nặn ra một nụ cười yếu ớt, né sang một bên khép nép: "Vậy... để đệ tiễn huynh ra ngoài..." Giọng điệu cậu ta như đang khẩn cầu.
Ninh Khả Chi cố giữ lòng sắt đá, định từ chối lần nữa thì bỗng nghe một tiếng kêu khẽ. Hóa ra vì né tránh quá nhanh, Thẩm Trầm Ngọc vô tình va vào giá sách phía sau. Đáng lẽ trận pháp trên giá sẽ giữ cho sách không rơi, nhưng có lẽ do lâu ngày hỏng hóc, sau cú va chạm đó, bảy tám cuộn thẻ ngọc từ tầng cao nhất bỗng đổ rào rào xuống.
Dù Thẩm Trầm Ngọc có là tu sĩ thì bị đống thẻ ngọc cứng ngắc đó đập vào đầu cũng chẳng hay ho gì, chưa kể... ai biết được trên mấy thẻ ngọc đó có cài bùa chú nguy hiểm gì không? Ở đỉnh Quy Kiếm, đồ đạc vứt lung tung, nếu lỡ kích hoạt phải cái bùa chú chết chóc nào thì cả hai đứa đều xong đời!
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Trước khi kịp suy nghĩ, Ninh Khả Chi đã lao tới che chắn, kiếm khí trong tay bộc phát đánh tan mấy cuộn thẻ ngọc thành bụi cám trước khi chúng chạm đất. Cậu cảm nhận rõ vài luồng linh lực bùa chú vừa bị mình cắt đứt.
"Quả nhiên là có bùa chú!" Ninh Khả Chi thở phào vì kịp cứu nguy.
Thế nhưng, cậu không hề chú ý thấy chàng thiếu niên đang được mình che chở bên dưới lại khẽ nhếch môi cười một cách đầy ẩn ý. Thẩm Trầm Ngọc giấu đôi bàn tay ra sau lưng, bình thản phủi sạch những vụn gỗ bám trên đầu ngón tay.
Ngay tại vị trí cậu ta vừa che khuất trên giá gỗ — nơi vốn có trận pháp bảo vệ — bỗng xuất hiện một vết khuyết do bị cậy phá bằng tay.
