Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 132
Chương 132:
- Tuế Kí Yến Hề -
— Sư huynh đã “cứu” hắn.
Sư huynh đương nhiên sẽ cứu hắn…
Thẩm Trầm Ngọc rủ hàng mi xuống, che giấu cảm xúc đang trào dâng không thể kiềm chế dưới đáy mắt. Hắn biết mà, sư huynh đối với hắn vẫn có một chút để ý. Có lẽ là vì chút tình đồng môn, cũng có lẽ là bởi vì cả hai đều là đệ tử của người kia… Nhưng không sao cả, cho dù chỉ có “một chút”, thì trong mắt sư huynh, hắn cũng đã khác biệt hoàn toàn so với những kẻ khác.
Hồi những năm trước, khi Thẩm Trầm Ngọc mới nhập tông, vì không danh không phận, thiên tư lại chẳng mấy xuất chúng, thế mà vừa vào cửa đã được bái nhập môn hạ của Hạc Quy Đạo Quân nên hắn bị người trong tông xa lánh không ít. Thẩm Trầm Ngọc vốn không muốn để lộ dáng vẻ chật vật và yếu đuối ấy trước mặt đối phương, nhưng sau một lần ngoài ý muốn, hắn lại phát hiện ra ——
Khi hắn nhìn qua, ánh mắt người kia rốt cuộc đã một lần nữa rơi xuống trên người hắn…
Có lẽ do ảnh hưởng từ huyết mạch hồ yêu, Thẩm Trầm Ngọc bẩm sinh đã biết cách lợi dụng lòng người. Vì thế, sau lần đó, hết lần này đến lần khác…
—— Chật vật thêm một chút, đáng thương thêm một chút…
—— Làm ơn, hãy nhìn ta nhiều hơn nữa đi.
Sau đó… vào một ngày nọ, những địch ý như có như không xung quanh lập tức thu liễm lại rất nhiều. Chúng không biến mất, nhưng ít nhất không còn ai dám bày ra ngoài mặt nữa. Nhận ra điều này, Thẩm Trầm Ngọc cúi đầu thật thấp để che giấu niềm hân hoan không thể ức chế nổi.
Hắn rốt cuộc vẫn âm thầm làm gì đó sau lưng… vì hắn.
Ba chữ “Vì – Cậu – Làm” này khiến Thẩm Trầm Ngọc sung sướng đến mức nằm mơ cũng muốn cười thành tiếng.
Nhưng thế vẫn chưa đủ… còn lâu mới đủ.
Đầu lưỡi hắn khẽ chống lên chiếc răng nanh hơi nhọn, đáy mắt thiếu niên hiện lên vẻ tham lam ngây thơ của loài yêu thú nhỏ. Bất kể là thân phận đại đệ tử của Hạc Quy Đạo Quân, hay danh hiệu Đại sư huynh Thiên Vân Tông, hoặc bản thân tu vi và uy vọng của Ninh Khả Chi trong tông, chỉ cần cậu biểu lộ một chút thái độ chống lưng cho sư đệ là đủ để dập tắt sóng gió. Nhưng Thẩm Trầm Ngọc làm sao có thể cam lòng? Làm sao hắn có thể cam tâm nhìn sự chú ý vốn khó khăn lắm mới giành được lại bị chủ nhân thu hồi một cách bủn xỉn như thế?
Chọc giận một người thật sự quá dễ dàng. Để khiến một người tức giận đến mức mất trí… đôi khi thậm chí không cần lời nói, chỉ cần một ánh mắt là đủ. Ly gián, đùa giỡn nhân tâm vốn là sở trường của loài hồ yêu mị hoặc.
Nhưng… vô dụng! Một lũ phế vật!!
Theo tuổi tác trưởng thành, yêu lực dật tán ngày càng khổng lồ, dù Thẩm Trầm Ngọc có cực lực khống chế cũng không ngăn được thái độ của những người xung quanh dần thay đổi. Chỉ vì một chút yêu lực ảnh hưởng thôi mà đã dễ dàng bị dao động tâm trí như thế, thì còn tu tiên làm gì? Hỏi đạo làm chi?!
Thẩm Trầm Ngọc vô cùng hoảng loạn nhưng cũng đầy bất lực khi nhận ra: Sự chú ý mà hắn vất vả lắm mới chộp được trong tay, lại bị chủ nhân dễ dàng thu hồi như vậy.
Không… Hắn chưa bao giờ, thực sự, nắm giữ được nó cả!
Nhưng lần này… Thẩm Trầm Ngọc khẽ rũ mắt, che giấu ánh sáng đang bừng lên nơi đáy mắt.
—— Sư huynh… Quả nhiên! Vẫn là để ý hắn!!
Đầu lưỡi lướt qua kẽ răng rồi hơi thò ra, bị chủ nhân cắn nhẹ hai cái. Cơn đau nhỏ này giúp Thẩm Trầm Ngọc bình tĩnh lại đôi chút. Hắn hít một hơi thật sâu, thầm tự nhủ: Không được vội, không được vội. Hắn có thể chậm rãi, chậm rãi biến cái “một chút” này thành “rất nhiều, rất nhiều ”…
Một ngày nào đó, ánh mắt luôn mãi đuổi theo một người khác kia, sẽ triệt để dừng lại trên người hắn.
—— Chỉ. Nhìn. Một. Mình. Hắn!
