Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 144
Chương 144:
- Tuế Kí Yến Hề -
Ninh Khả Chi nhìn nam thanh niên đang tiến về phía mình, cậu sững sờ trong giây lát, nhưng cảm giác đau đớn toàn thân còn ập đến nhanh hơn cả sự quen thuộc.
Dựa theo cách nói của hệ thống, trong ảo trận này hiện tại chỉ có ba người: cậu, vai chính công và vai chính thụ. Vai chính thụ cậu đã gặp ở hôn lễ rồi, lần này chẳng cần hệ thống thuyết minh, Ninh Khả Chi cũng lập tức đoán ra thân phận người tới.
—— Ngoài vai chính công ra, còn ai có thể sở hữu khí trường kinh người thế này?!
Nếu nói trước kia nhìn thấy Thẩm Trầm Ngọc, cậu cảm thấy như gặp phải hồng thủy mãnh thú, thì đối với người trước mắt này... cậu chỉ thấy mình như vừa trải qua một trận lở tuyết —— cái loại bị chôn vùi toàn bộ bên trong ấy.
Ninh Khả Chi: "..." Vai chính công thụ thế giới này đều là "hệ thiên tai" hết à?
Trong lòng có cả nghìn lời muốn mắng mỏ, nhưng khi đối phương tiến lại gần, Ninh Khả Chi theo bản năng đứng bật dậy, cả người căng thẳng như dây đàn. Cậu dám cá hồi quân sự ở trường mình cũng chưa bao giờ đứng nghiêm tiêu chuẩn đến thế này.
Chính vì phản ứng của ý thức, Ninh Khả Chi cuối cùng cũng nhớ ra: theo cốt truyện hệ thống đưa ra, vị vai chính công này chính là sư tôn của cậu.
Ninh Khả Chi hoang mang, mờ mịt, thậm chí ẩn ẩn sợ hãi: Rốt cuộc nguyên chủ đã trải qua cái gì mà chỉ cần thấy vị sư tôn này, cơ thể đã có phản ứng bản năng kinh khủng vậy? Khi nhận ra tay mình đang vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông (thanh kiếm cậu bỗng dưng muốn mua khi đi ngang tiệm rèn trong thành), Ninh Khả Chi không chỉ "mơ hồ sợ hãi" nữa, cậu sắp sợ chết khiếp luôn rồi.
—— Dù thế nào thì mình cũng không đến mức muốn "thí sư" chứ?!
Ninh Khả Chi bị lượng thông tin từ phản ứng bản năng k*ch th*ch đến mức não bộ trống rỗng, nhất thời không nói nên lời. Hạc Quy tiến lại gần cũng không mở miệng. Trong lúc hai bên im lặng, bỗng nhiên có một giọng nói vang lên từ bên cạnh ——
"Sư đệ."
Ninh Khả Chi: ?
Cậu mờ mịt định quay đầu lại nhìn, thì thấy Hạc Quy trước mặt thế hành lễ gật đầu: "Đại sư huynh."
Ninh Khả Chi: ??! Có ai nói cho cậu biết hiện tại là tình huống gì không?! [Tiểu Nhất]... AX-01 không phải là AI của hệ thống sao?!!! Sư huynh sư đệ là ý gì?! Đây là kiểu chào hỏi mới ở đây hả? Kiểu như Trương huynh Lý huynh Vương huynh à?!!
Trong đầu cậu tràn ngập dấu chấm hỏi, CPU sắp cháy khét đến nơi thì hệ thống mới lên tiếng giải thích: [ Nhân vật mô phỏng được dẫn nhập dựa trên dữ liệu của thế giới này. Nguyên hình của AX-01 là 'Ỷ Phong Đạo Quân', là Đại sư huynh của vai chính công. ]
Ninh Khả Chi: "..." Sao cảm giác câu này... cứ quen quen thế nào ấy nhỉ?
Cậu chưa tìm ra nguồn gốc của cảm giác quen thuộc đó, nhưng những hành động mấy ngày nay bỗng ùa về: Rốt cuộc mình đã làm thế nào mà nuôi vị "Đại sư huynh của vai chính công" này như một "sủng vật hình người" vậy...
Lại nghĩ đến câu: Đại sư huynh, sư huynh, huynh —— #tiếng vang#
Ninh Khả Chi: "..." Chiên dầu hay xào lăn... giờ mình có được chọn cách chết nào thanh thản chút không?
Ngày hôm đó, Ninh Khả Chi gần như hoàn thành cuộc "đối thoại" với sư tôn —— tức vai chính công —— hoàn toàn bằng ánh mắt.
Nói thật, cậu cũng không biết mình luyện được kỹ năng giao tiếp cao cấp này từ bao giờ, nhưng cậu hiểu ý vị sư tôn này: Ông ấy muốn cậu mau chóng phá vỡ ảo cảnh để thoát ra ngoài.
Nghĩ đến kế hoạch "nằm thắng" ăn theo cặp đôi chính ban đầu... Ninh Khả Chi cảm thấy sau khi bị "cảnh cáo" trực tiếp thế này, nếu cậu còn tiếp tục lười biếng, chắc chắn khi ra ngoài sẽ bị sư tôn phơi khô thành cá mặn luôn.
Ra thì phải ra. Nhưng ra thế nào... lại là một vấn đề.
Hệ thống "ba ba" đáng tin cậy đưa ra phương án: [ Phá hủy mắt trận của ảo trận ].
Với kiến thức hạn hẹp của mình, từ "mắt trận" hoàn toàn nằm ngoài vùng hiểu biết của Ninh Khả Chi. May thay bên cạnh cậu còn một sự tồn tại đáng tin cậy khác.
—— Thẻ vàng siêu cấp SSR, đồng chí [Tiểu Nhất].
Từ khi biết [Tiểu Nhất] là nguyên hình của Đại sư huynh vai chính công, địa vị của anh ta trong lòng cậu tăng vọt, từ "nhãi con" lên hàng "ba ba", và giờ khi anh ta bảo tìm được mắt trận... Ninh Khả Chi sẵn sàng gọi một tiếng "Tổ tông" đầy thâm tình!!
Dù không hiểu vì sao vai chính công hoàn toàn không có biểu hiện gì đặc biệt trước sự xuất hiện của "Đại sư huynh" này (theo hệ thống thì vị đại lão này đáng lẽ phải tạ thế rồi mới đúng), cứ như việc anh ta hiện hồn trong ảo cảnh và đi theo cậu là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa vậy. Ngoại trừ câu chào "Sư đệ" ban đầu, hai người chẳng có thêm giao lưu nào...
Ninh Khả Chi: ? Quan hệ đồng môn của vai chính công lạnh nhạt thế à? Nhưng thôi, [Tiểu Nhất] ở lại là tốt rồi! #Cứu tinh.jpg#
