Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất - Chương 145

Chương 145:

- Tuế Kí Yến Hề -

Vị trí mắt trận đã xác định, lại có thần kỹ "Dịch dung" né truy nã, lẽ ra hành trình phải thuận buồm xuôi gió, nhưng thực tế lại khác xa dự đoán.

Trên đường đi, đủ loại rắc rối từ có thể đến không thể tưởng tượng nổi ập đến... Hết sơn tặc chặn đường, lại đến dã thú hung dữ, thậm chí cả những vụ nhận nhầm kẻ thù cũng xảy ra với tần suất cao bất thường. Ninh Khả Chi dù không rành cũng thấy có gì đó sai sai. Cậu dần nhận ra, đối tượng bị nhắm vào chỉ có một... là [Tiểu Nhất]?

Hệ thống giải thích: Thần thức của [Tiểu Nhất] là "hàng lậu" được thêm vào qua kỹ năng, không có thân phận trong tầng ảo cảnh này, nên bị toàn bộ ảo cảnh bài trừ là điều dễ hiểu.

Lúc hệ thống giải thích, Ninh Khả Chi đã chém bay đợt sát thủ thứ tư nhận nhầm khuôn mặt dịch dung của [Tiểu Nhất] là kẻ thù. Lần đầu bị máu bắn đầy người cậu có hơi ngây ra, nhưng rồi phản ứng lại ngay: Ảo cảnh mà!! Toàn là giả thôi! Đây gọi là gì? Game thực tế ảo siêu chân thực! Hơn nữa cậu đang cầm acc kiếm khách max cấp cơ mà!!

Ninh Khả Chi thực sự bị vẻ ngoài rút kiếm dứt khoát, lưu loát của mình làm cho mê mẩn! #Mình ngầu vậy sao?!#

Ninh Khả Chi hào hứng "quét quái" mà không biết hành động của mình đều bị thủy kính ở mắt trận soi rõ mồn một trước mắt cặp đôi chính đã đến từ trước.

Hạc Quy nhìn cảnh tượng trong thủy kính, thần sắc ngưng trọng. Dù sao cũng là đồ đệ mình, ông vẫn đủ quan tâm. Kiếm của kiếm tu nói lên tất cả. Kiếm của đứa trẻ này nhuệ khí có thừa nhưng không có sát khí, càng không có tử khí... Bình thường thì không sao, nhưng hiện tại... để máu nhuộm y phục mà mắt không chút dao động, đây không giống Ninh Khả Chi thường ngày.

Tâm ma kiếp... Tình kiếp... Nghĩ đến lời chưởng môn trước đó, lòng Hạc Quy càng nặng trĩu.

Bên cạnh, Thẩm Trầm Ngọc cũng nhìn cảnh hai người bảo vệ nhau qua hoạn nạn, cơ mặt căng thẳng. Nhưng... không sao cả. Dù "Ỷ Phong Đạo Quân" kia là cái gì đi nữa, ông ta đã chết rồi. Nếu chết chưa sạch, thì để ông ta chết thêm lần nữa... nghìn lần, vạn lần... cho đến khi tan biến hoàn toàn khỏi ảo cảnh này.

Hạc Quy như cảm nhận được gì đó quay lại nhìn, Thẩm Trầm Ngọc cứng đờ người nhưng lập tức bình tĩnh lại, giấu kín tâm tư vào sâu trong ý thức.

Khi Ninh Khả Chi đến được thủy kính mắt trận, cậu mang theo một thân đầy máu —— nhưng không phải máu của cậu. Uy lực của acc max cấp quá kh*ng b*, khiến cậu thấy hơi ảo tưởng sức mạnh.

Cậu không ngạc nhiên khi cặp đôi chính đã chờ sẵn. Thủy kính vỡ tan, môi trường xung quanh vỡ vụn như mặt gương, Ninh Khả Chi có cảm giác mình đang rơi tự do.

Ninh Khả Chi: Cuối cùng cũng ra rồi...

Chưa kịp thở phào, hệ thống đã dội gáo nước lạnh: [ Vẫn còn tầng ảo cảnh tiếp theo. ]

Hóa ra ảo cảnh này là kiểu "búp bê Nga", lồng ba lớp vào nhau. Vừa rồi cậu chỉ rơi từ tầng một xuống tầng hai. Muốn ra hẳn phải lặp lại quy trình ba lần.

Cảnh tượng dần hiện rõ sau khi vặn xoắn. Ninh Khả Chi nhìn rõ tình hình hiện tại... cậu chỉ biết im lặng.

Binh biến dưới thành. Đó không phải trọng điểm... Trọng điểm là: Cậu đang đứng trên tường thành.

Với kiến thức quân sự ít ỏi từ mạng xã hội và môn quân sự lý luận hồi đại học, cậu thấy tình hình phe mình có vẻ "toang" hẳn rồi. Tiếng khóc than thảm thiết phía sau như của các NPC dẫn truyện, giúp Ninh Khả Chi xác nhận ngay thân phận lần này: "Thái tử".

Nghĩa là đây không phải trận thua bình thường, mà là "Mất nước"!!

Ninh Khả Chi: "..." Giờ làm sao?!!

Tay cậu vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông. Khác với thanh kiếm mua ở tiệm rèn lần trước, thanh kiếm này khảm đá quý to đùng, chuôi kiếm... Ninh Khả Chi ước lượng trọng lượng, chắc chắn là bằng vàng ròng. Vỏ kiếm cũng bằng vàng, chạm rồng tinh xảo, vảy rồng khảm vật liệu gì đó lấp lánh như kim cương nhưng không phải... chắc là đặc sản ảo cảnh.

Tóm lại, kiếm này dùng được hay không chưa biết, nhưng "Quý" là chắc chắn. Nó đang hét lên bốn chữ "Giá trị liên thành". Nếu tiêu chuẩn hằng ngày của Thái tử là thế này, cậu cũng hiểu vì sao nước này sắp vong.

Ninh Khả Chi không rảnh đi đào sâu cốt truyện, việc cấp bách là giải quyết khốn cảnh trước mắt —— chết trong ảo cảnh là chết thật đấy!! Cậu không muốn chôn cùng cái vương triều mang tên "Duyên" này đâu.

Ninh Khả Chi v**t v* chuôi kiếm. Trong đầu cậu hiện lên đề nghị ban đầu của hệ thống: "Giết ra ngoài". Lúc ở sơn trang cậu thấy mình không đủ sức, nhưng lúc này trước hàng vạn quân binh, cậu lại thấy mình... có thể làm được.

Cậu cảm thấy mình hơi "ngáo quyền lực" sau màn quét quái ở tầng trước rồi. Tỉnh lại đi!! Ở đây không có NPC gánh kèo đâu...

Mà nhắc đến NPC... [Tiểu Nhất] đâu rồi?

Sau khi hệ thống giúp định vị, Ninh Khả Chi đón làn mưa tên, tiến sát mép tường thành nhìn xuống. Vị tướng quân mặc hắc giáp dưới thành như cảm nhận được, ngẩng đầu lên. Bốn mắt nhìn nhau...

Ninh Khả Chi: "!!! Hẻ!"?????