Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 212

Chương 212: Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (15)

- Thiên Tẫn Hoan -



Không Còn Lối Thoát



Ban đầu còn vô cùng kích động, lũ xác sống ồn ào như ong vỡ tổ, vậy mà ngay khi thấy Diêm Từ xuất hiện ở cửa, cả bầy xịt keo cứng ngắc, đứng yên tại chỗ như bị đóng băng.

Cứ như thể có ai đó đã nhấn nút tạm dừng, chỉ là trong đáy mắt chúng vẫn không giấu nổi vẻ phấn khích khi nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Nguyễn Thanh.

Khiến người ta không rét mà run.

Nguyễn Thanh nhận ra người vừa bước vào là Diêm Từ thì lập tức trừng to mắt, sắc mặt cũng tái đi vài phần, trong mắt thoáng hiện lên sự căng thẳng và sợ hãi, thân thể cứng đờ lại giữa chừng.

Thậm chí theo phản xạ, cậu kéo tay Giang Thư Du lui vội mấy bước về phía sau.

Nhưng lùi cũng vô ích, phía sau bọn họ là vô số xác sống.

Hoàn toàn không còn đường thoát.

Số lượng quá lớn khiến người ta đến cả ý định bỏ chạy cũng chẳng dấy lên nổi.

Nguyễn Thanh cắn chặt môi, ánh mắt đầy bất an nhìn về phía Diêm Từ đang bước tới.

Dường như Diêm Từ vừa đi ra ngoài, trên người hắn khoác một chiếc ba lô mới, tay còn cầm theo một ổ bánh mì.

Túi trên lưng hắn không kéo kín, từ miệng túi mở hé có thể lờ mờ thấy bên trong là quần áo cùng một ít thức ăn.

Thậm chí còn có cả loại đồ uống chua chua ngọt ngọt mà trước đây Diêm Từ từng cầm qua.

Có vẻ Diêm Từ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đôi mắt xám trắng ngơ ngác nhìn Nguyễn Thanh và Giang Thư Du, thân thể căng cứng dần dừng lại.

Nguyễn Thanh thấy ánh mắt Diêm Từ dừng lại trên bàn tay đang nắm của cậu và Giang Thư Du thì theo bản năng buông tay ra, nhanh chóng thu tay về.

Nhưng dường như đã muộn.

Khoảnh khắc Diêm Từ thấy Nguyễn Thanh nắm tay Giang Thư Du, đôi mắt đục trắng kia liền nổi lên sát khí, thứ trong tay hắn bị bóp nát ngay lập tức.

Tiếp đó, chẳng khác nào một con xác sống bị mùi máu tươi k*ch th*ch, hắn điên cuồng vươn tay chộp về phía Giang Thư Du.

Ban đầu Giang Thư Du còn tưởng là người đàn ông trong siêu thị đuổi theo tới, nhưng nhìn vóc dáng và thể hình thì hoàn toàn không giống, rõ ràng không phải cùng một người.

Kết hợp với câu "thừa kế vợ của anh trai" mà người trong siêu thị từng nói, cô dễ dàng đoán ra người đàn ông trước mặt là anh trai của gã kia.

Chính trong lúc cô nghĩ vậy, thiếu niên bên cạnh cô, Nguyễn Thanh bỗng dừng lại, thậm chí theo bản năng sợ hãi lui về sau.

Giang Thư Du chỉ ngẩn ra một giây rồi lập tức phản ứng anh trai của người đó đã chết từ lâu, vậy thì người đàn ông trước mặt chỉ có thể là xác sống.

Nhìn vào những móng tay đen sì và đôi mắt đục ngầu của hắn, Giang Thư Du không còn nghi ngờ gì nữa.

Ngay lúc cô muốn nắm lấy tay Nguyễn Thanh vì sợ hãi, cậu lại buông cô ra.

Cô còn chưa kịp phản ứng, bàn tay gớm ghiếc kia đã vươn thẳng về phía mình.

Đồng tử Giang Thư Du co rút, toàn thân run rẩy, đến cả đôi môi cũng khẽ run.

Cô muốn né tránh.

Nhưng sợ hãi đã khiến cô kiệt sức từ lâu, hoàn toàn không thể động đậy.

Mà người đàn ông kia lại đáng sợ đến mức không gì sánh nổi, ánh mắt trắng dã kia nhìn chằm chằm vào cô như thể chính tử thần đang lặng lẽ cận kề.

Khiến người ta sợ đến tận xương tủy, rét lạnh từ trong ra ngoài, đến cả ý chí phản kháng cũng chẳng còn.

Ngay lúc Diêm Từ sắp tóm được Giang Thư Du, Nguyễn Thanh nghiến răng, vươn tay túm lấy cổ tay Diêm Từ.

Ngăn không cho Diêm Từ g**t ch*t Giang Thư Du.

Nguyễn Thanh vốn chẳng phải thánh mẫu, nhưng trong khả năng cho phép, cậu vẫn sẽ cứu người khác một chút.

Huống hồ, lũ xác sống thật sự quá đông, Nguyễn Thanh không dám dễ dàng làm sụp đổ nhân vật của mình.

Bởi cậu sợ hệ thống chủ trò chơi sẽ tính mỗi con xác sống như một NPC.

Như vậy thì cậu tuyệt đối không có đủ điểm để trừ.

Diêm Từ khi bị giữ chặt cổ tay thì khựng lại, quay đầu nhìn Nguyễn Thanh, con mắt trắng dã vẫn u ám rợn người.

Trông đáng sợ vô cùng.

Như thể muốn xé nát tất cả những người trước mắt.

Nhìn thấy ánh mắt ấy, mặt Nguyễn Thanh cũng tái đi, nhưng cậu vẫn không buông tay, cứ thế cứng đờ mà nắm chặt lấy tay Diêm Từ.

Không cho hắn chạm vào Giang Thư Du.

Lúc này Giang Thư Du cũng hoàn hồn, sợ hãi rúc lại gần bên Nguyễn Thanh.

Thậm chí vô thức muốn túm lấy Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh thấy vậy thì giật mình, vội vàng hạ giọng, khẽ nói: "Đừng chạm vào tôi."

Thấy Giang Thư Du nghe xong thì tay khựng lại, vẻ mặt ngơ ngác chẳng biết làm gì, Nguyễn Thanh đành nhỏ giọng bổ sung: "Cô chạm vào tôi sẽ k*ch th*ch hắn."

Vừa nãy Diêm Từ nổi điên rõ ràng là vì cậu nắm tay Giang Thư Du.

Đây là căn bệnh chung của kẻ b**n th**, chiếm hữu cực mạnh.

Không ngờ Diêm Từ thành xác sống rồi mà vẫn vậy.

Không cho xác sống khác lại gần cậu, mà cũng không cho bất cứ sinh vật nào đến gần.

Giang Thư Du vốn tưởng mình làm sai điều gì, nghe Nguyễn Thanh nói xong liền rơm rớm nước mắt gật đầu lia lịa, còn cố nén sợ hãi dịch ra xa một chút.

Kéo giãn khoảng cách.

Diêm Từ đại khái là không có ý thức, trí nhớ cũng gần như mất hết, lúc Giang Thư Du rời xa Nguyễn Thanh một chút, ánh mắt điên cuồng trong mắt hắn dần dần bình tĩnh lại.

Ánh nhìn rơi lên bàn tay đang nắm cổ tay hắn của Nguyễn Thanh, cứ thế nhìn chằm chằm.

Nhìn một lúc, trong mắt hắn còn ánh lên tia phấn khích.

Như thể rất thích Nguyễn Thanh nắm lấy tay mình.

Diêm Từ nhìn mấy giây rồi cũng duỗi tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Nguyễn Thanh.

Y hệt như cách Nguyễn Thanh đang nắm hắn.

Chỉ khác mỗi kích thước.

Cổ tay Diêm Từ lớn hơn nhiều, Nguyễn Thanh nắm chặt lắm mới giữ được, hơn nữa cậu vừa rồi cũng đâu dùng sức ngăn hắn.

Là Diêm Từ tự mình dừng lại.

Chứ chút sức của Nguyễn Thanh thì ngăn sao nổi Diêm Từ.

Nhưng cổ tay Nguyễn Thanh lại mảnh mai, Diêm Từ chỉ cần một tay là nắm trọn hai tay cậu, huống gì chỉ nắm một tay.

Nên Diêm Từ nắm rất nhẹ nhàng.

Sau khi chạm vào cổ tay Nguyễn Thanh, ánh mắt phấn khích của Diêm Từ càng rõ rệt.

Nguyễn Thanh bị nắm thì tay hơi khựng lại, vùng vẫy muốn rút về.

Nhưng sức cậu còn không bằng người thường, huống chi Diêm Từ đã thành xác sống, vùng vẫy mấy cái cũng chẳng nhúc nhích được chút nào.

Cứ như bị thép nguội bó chặt vậy.

Có lẽ vì thấy cậu giãy giụa, lực tay Diêm Từ vô thức tăng thêm mấy phần, trực tiếp siết đến mức làm Nguyễn Thanh đau.

Cơn đau truyền từ cổ tay khiến tay cậu khẽ run lên, trong mắt ầng ậc một tầng hơi nước, đôi môi mỏng phớt hồng cũng mím lại.

Diêm Từ chắc cảm giác được tay cậu run, liền hơi thả lỏng ra một chút, nhưng vẫn nắm chặt tay cậu, cứ như hắn rất thích như thế.

Thậm chí cách vài giây lại siết chặt một chút, rồi lại thả ra.

Da Nguyễn Thanh bị hắn bóp đến ửng đỏ, nhìn mà diễm lệ vô cùng.

Nhưng Nguyễn Thanh cũng không dám giãy nữa.

Với sức của Diêm Từ, muốn bẻ gãy cổ tay cậu thì dễ như trở bàn tay.

Cổ chân cậu vốn đã trật, thêm cái tay phải gãy nữa thì cho dù có thoát ra ngoài cũng không sống nổi đến ngày thứ bảy.

Chứ đừng nói đến việc nghiên cứu virus xác sống.

Giang Thư Du thấy thế tưởng Diêm Từ định làm hại Nguyễn Thanh, liền định lao lên cứu cậu.

Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu với cô, rồi hạ giọng đến mức gần như thì thào: "Cô tìm xem trên người mình có tờ giấy nào trông như bùa không."

Nói xong, cậu lại bổ sung nho nhỏ: "Màu vàng, trên có hoa văn đỏ."

Nếu đạo cụ vẫn còn trên người Giang Thư Du, thì chưa chắc họ đã không trốn thoát được.

Giang Thư Du nghe cậu nói thì ngẩn ra, tuy không hiểu gì nhưng lập tức lục soát khắp người.

Nhưng cô chẳng tìm thấy gì, tất cả túi đều trống không.

Cô tìm đi tìm lại hai lần, ngay cả kẽ áo cũng lật ra, vẫn không thấy đạo cụ Nguyễn Thanh nói đến.

Cô lắc đầu khẽ với cậu.

Nguyễn Thanh thấy thế thì mím môi, vừa nằm ngoài dự đoán, nhưng cũng không hẳn.

Chặn hết đường sống của cậu rồi.

Nếu đoán không sai, thứ cướp mất đạo cụ chính là hệ thống chủ trò chơi, nó đã không kịp chờ đợi để muốn cậu chết trong phó bản này rồi.

Nôn nóng đến mức... tự mình nhập vào Giang Thư Du để cướp đạo cụ.

Nguyễn Thanh cụp mắt xuống, trong lòng vẫn lởn vởn một câu hỏi, rốt cuộc ở phó bản trước đã xảy ra chuyện gì.

Lại khiến hệ thống chủ trò chơi nóng vội đến mức này, hoàn toàn phủ định hết những suy đoán trước giờ của cậu.

Chẳng lẽ là vì quyển sách giống như Thánh Kinh kia?

Quyển sách ấy khiến cậu vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức như thể nó từng thuộc về cậu.

Nhưng trong ký ức của cậu, tuyệt nhiên không có chút mảnh vụn nào về quyển sách đó.

Từ lúc có ký ức, cậu đã sống trong căn biệt thự như lồng giam ấy, sống suốt 22 năm.

Trong 22 năm đó, căn biệt thự đổi chủ vô số lần, người nuôi dưỡng cậu cũng thay đổi liên tục.

Có người từ quản gia thành chủ nhân, cũng có người từ gia sư thành chủ nhân.

Cũng có khách khứa đến thăm rồi thành chủ nhân.

Thậm chí ngay cả bác sĩ điều trị chính cũng thành chủ nhân của cậu.

Chỉ có cậu là chưa từng thay đổi, tựa như một món chiến lợi phẩm bị nhốt kín trong căn biệt thự cô lập, xa rời thế giới, chỉ để người ta ngắm nhìn và giữ làm của riêng.

Ban đầu, cậu còn được phép bước ra khỏi biệt thự, cảm nhận đôi chút ánh nắng và gió mơn man. Nhưng càng về sau, ngay đến cả cửa phòng cũng bị khóa chặt, một bước cũng không thể rời khỏi.

Thậm chí, trong biệt thự ấy còn xây hẳn một khu điều trị dành riêng cho bệnh nhân tim, từ đó cấm tiệt cậu được đặt chân đến bất kỳ bệnh viện bên ngoài nào.

Những ngày dài lê thê, việc duy nhất mà Nguyễn Thanh có thể làm là đứng bên khung cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn từng cánh chim nhỏ tự do sải cánh giữa bầu trời xanh biếc.

Chủ nhân của căn biệt thự ấy đã thay đổi không biết bao nhiêu đời, đến mức Nguyễn Thanh cũng chẳng còn nhớ nổi chủ nhân đầu tiên là ai.

Chỉ mơ hồ nhớ rằng, bản thân từng bị cha mẹ ruồng bỏ vì mắc bệnh tim bẩm sinh, rồi được một người chủ thu nhận, giam giữ trong căn nhà ấy.

Những ký ức cụ thể, Nguyễn Thanh đã chẳng thể nhớ nổi nữa.

Nhưng rồi, cậu bắt đầu hoài nghi chính trí nhớ của mình, phải chăng cả thế giới này từ đầu đến cuối, chưa từng là thật.

Chỉ tiếc rằng, cậu chẳng thể tìm thấy bất kỳ dấu hiệu giả dối nào, bởi tất cả mọi thứ đều chân thực đến đáng sợ.

Những ký ức ấy, quá đỗi rõ ràng.

Những gì từng học, từng trải qua, từng bị thương tổn... không hề có bất kỳ khe hở nào.

Ngay lúc Nguyễn Thanh còn đang mông lung giữa những suy nghĩ đó, Diêm Từ như đã chán trò chơi, đột ngột túm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh vào lòng.

Nguyễn Thanh vốn đã trật chân, cả người loạng choạng, bị kéo một cái liền trợn tròn mắt, lập tức ngã nhào vào vòng tay hắn.

Ngay sau đó, Diêm Từ bế bổng cậu lên, sải bước đi thẳng vào trong xưởng.

Những đám xác sống chen chúc ngoài cửa vừa thấy cảnh đó, lập tức tản ra mở đường, lùi lại còn nhanh hơn cả lúc Nguyễn Thanh xuất hiện ban nãy, tuyệt nhiên không một kẻ nào dám chạm vào hai người lấy nửa phần.

Giang Thư Du đứng phía xa, khi nhìn thấy Nguyễn Thanh bị bế lên, cả người giật nảy, toan lao tới cứu người.

Nhưng vừa mới cất bước, đã bị đám xác sống phía trước chắn ngang, một cái đẩy liền bị xô ngã xuống người một xác sống khác.

Có điều, xác sống ấy chẳng thèm để tâm đến Giang Thư Du, chỉ chăm chú chen chúc đuổi theo Diêm Từ và Nguyễn Thanh, từng con một dạt người, chen chật kín cả lối đi.

Vì đám xác sống quá đông, ngay cả đám phía sau cũng chẳng nhìn thấy gì phía trước, chỉ biết giương mắt ngóng lên, sốt ruột nhón chân chen lấn.

Trông vừa thảm hại, vừa khôi hài đến đáng thương.

Lạ lùng thay, rõ ràng Giang Thư Du vẫn là một con người sống sờ sờ, vậy mà lúc này chẳng một con xác sống nào nhào tới cắn xé.

Cứ như thể chúng chẳng có chút hứng thú với cô, mặc kệ cô tồn tại giữa đám đông rùng rợn ấy.

...

Nguyễn Thanh lại một lần nữa bị đưa trở về căn phòng nhỏ trên tầng hai của xưởng.

Hắn đặt cậu xuống chiếc giường quen thuộc, tiện tay vứt luôn cả chiếc ba lô sang một bên.

Rồi không nói không rằng, Diêm Từ đưa tay túm lấy cổ áo Nguyễn Thanh, bắt đầu kéo mạnh từng lớp vải.

Hắn vốn chẳng biết tiết chế, bàn tay mang theo lực đạo cứng nhắc và thô bạo, vừa kéo liền giật đứt mấy chiếc khuy áo, lớp áo sơ mi lập tức bung ra.

Không chỉ là bung.

Bởi mất đi sự ràng buộc của hàng cúc, cộng thêm phần áo trước ngực bị nước làm ướt, trở nên nặng trĩu, lớp vải rộng thùng thình liền tuột khỏi bờ vai trắng muốt, chỉ còn hững hờ khoác hờ, lộ ra phần cổ cao trắng ngần như bạch ngọc, xương quai xanh tinh tế và mê hoặc đến ngây người.

Từ trên nhìn xuống, thấp thoáng còn thấy làn da trắng mịn như sứ, lấm tấm điểm hồng, nước da ửng lên tựa hồ sương sớm phủ trên cánh đào mỏng, vừa ướt át lại vừa mị hoặc.

Mà có lẽ bởi vì bị kéo quá mạnh, lớp vải ma sát khiến làn da trắng nõn ấy hằn lên những vết hồng nhạt, sắc đỏ nhàn nhạt ấy càng khiến người ta chẳng thể dời mắt.

Nguyễn Thanh hoàn toàn không ngờ Diêm Từ lại bất ngờ kéo áo cậu, cúi đầu nhìn bộ dạng bản thân, đôi mắt ngập tràn kinh ngạc.

Thậm chí trong khoảnh khắc ấy còn chưa kịp phản ứng lại.

Diêm Từ vốn muốn tiếp tục giật hết áo cậu xuống, ý thức lờ mờ trong đầu chỉ văng vẳng một câu: "Phải thay quần áo sạch cho bé yêu."

Hắn không biết thế nào là sạch, càng chẳng biết thế nào là "vợ". Cũng không rõ tại sao phải thay đồ sạch cho người yêu.

Nhưng hắn cứ muốn làm thế, thế là làm.

Chỉ có điều, khi vừa giật đứt vài chiếc khuy, ánh mắt hắn lập tức đờ đẫn, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt.

Đẹp... Đẹp quá...

Hắn không hiểu thế nào là đẹp, nhưng lại rất thích, trong mắt hiện rõ vẻ phấn khích và kích động, thậm chí muốn nhào tới cắn người trước mặt.

Có điều, ý thức lại bảo hắn: Không được cắn bé cưng.

Nếu làm đau "vợ"... sẽ không còn "vợ" nữa.

Nhưng "vợ" có thể cắn hắn.

Chỉ cần thay xong quần áo sạch, "vợ" có thể cắn hắn rồi.

Không biết là vì muốn nhìn thêm, hay vì háo hức muốn bị cắn, Diêm Từ lại càng thêm kích động, bàn tay to lớn tiếp tục kéo áo Nguyễn Thanh.

Nguyễn Thanh giật mình, đôi mắt đẹp ngập tràn hoảng hốt, vừa sợ hãi, vừa bối rối.

Phản ứng lại rồi cậu lập tức dùng tay níu lấy cổ áo, không cho hắn tiếp tục kéo nữa.

Nhưng sức lực của cậu quá yếu, cho dù cố đến mấy cũng chẳng thể chống lại nổi Diêm Từ, càng chẳng thể ngăn được hắn kéo áo mình.

Thậm chí còn bị hắn túm lấy cổ tay, đè chặt xuống giường.

Lực tay của Diêm Từ rất lớn, cổ tay Nguyễn Thanh lập tức in hằn vệt đỏ nhàn nhạt, khiến làn da trắng càng thêm nổi bật.

Vì giãy dụa quá mạnh, tóc cậu tán loạn, phủ xuống trán, đôi mắt long lanh ánh nước hoảng loạn sợ hãi, đến mức khiến người ta chẳng nỡ rời mắt.

Diêm Từ lại lần nữa khựng lại.

Chỉ một giây sau, trong mắt hắn, hưng phấn và kích động đã vọt tới tận đỉnh.

Hắn không tiếp tục kéo áo Nguyễn Thanh nữa, mà cúi đầu, há miệng, muốn cắn người bên dưới.

Muốn cắn...

Thật muốn cắn...

Toàn bộ đầu óc Diêm Từ đều bị hai chữ "muốn cắn" chiếm trọn, hắn chẳng khống chế nổi bản thân, cúi đầu, há miệng...

Nguyễn Thanh nhìn ánh mắt đỏ ngầu, chiếc miệng đang dần áp sát, đồng tử co rút, toàn thân run lên, hoảng loạn giãy giụa, cố thoát khỏi trói buộc.

Nhưng hai tay đã bị Diêm Từ áp chặt l*n đ*nh đầu, không cách nào cựa quậy.

Thậm chí trong lúc giãy dụa còn động tới cổ chân bị thương, đau đến mức nước mắt tràn mi, lông mi dài run rẩy, vương đầy lệ quang sắp rơi xuống.

Nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, Nguyễn Thanh tuyệt vọng nhắm chặt mắt.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Diêm Từ bất ngờ dừng lại.

Hắn... rất muốn cắn "vợ". Nhưng không được cắn "vợ".

Nếu làm "vợ" bị thương, hắn sẽ không còn "vợ" nữa.

Hắn không muốn mất "vợ".

Diêm Từ nhìn làn da trắng bóc ngay trước mắt, bản năng rướn lại gần, áp má mình lên má Nguyễn Thanh.

Rồi khẽ cọ cọ.

Nguyễn Thanh cứ tưởng Diêm Từ định cắn cậu, sợ hãi rụt người lại, đầu cũng vô thức quay sang bên khác, cả người căng cứng.

Chết và bị cắn đớp là hai chuyện khác nhau, chẳng ai có thể bình tĩnh nổi khi sắp bị xác sống gặm, dù là Nguyễn Thanh cũng không thể.

Áo sơ mi của Nguyễn Thanh đã bẩn thỉu từ lâu vì trốn chạy, nhưng da thịt cậu vẫn trắng như tuyết.

Mang theo vẻ đẹp ốm yếu, mong manh.

Nguyễn Thanh vừa quay đầu, cái cổ trắng nõn mảnh mai liền lộ ra trọn vẹn, như đang dụ người cúi xuống hôn từ cổ mà xuống.

Diêm Từ nhìn thấy liền kích động, mặt lại dán lên, còn cứng ngắc cọ cọ vài cái.

Cọ xong, cả người hắn cứng đờ, con ngươi trắng dã đầy hoảng sợ, hắn sợ nơi mình cọ ra bị thương.

Nhưng chỗ đó chẳng có vết thương, chỉ hồng lên, nhìn càng mê người.

Diêm Từ thấy thế, trong mắt lóe lên tia như thể đang nghĩ gì.

Chỉ cần mềm mại... thì sẽ không làm vợ bị thương sao?

Diêm Từ dừng lại, rồi lè lưỡi, cẩn thận l**m lên cổ Nguyễn Thanh.

Động tác nhẹ đến mức sợ làm đau cậu.

Nguyễn Thanh càng cứng đờ.

Cổ vốn là chỗ nhạy cảm, huống hồ Diêm Từ còn l**m nhẹ, ngưa ngứa, khó chịu đến mức khiến mấy ngón tay thon dài của Nguyễn Thanh khẽ co lại, đến cả ngón chân cũng cuộn lại vì bị k*ch th*ch.

Diêm Từ nhìn chỗ mình l**m, da cậu vẫn trắng ngần như ngọc, không hề bị thương.

Hiển nhiên chỉ cần mềm thì sẽ không làm "vợ" bị đau.

Phát hiện này làm Diêm Từ phấn khích, hơi thở cũng nặng nề hơn, hắn lại cúi xuống l**m má Nguyễn Thanh.

Lần này không còn nhẹ như trước nữa, mà l**m có lực hơn.

Nguyễn Thanh ngay lần đầu bị l**m đã nhận ra Diêm Từ không định ăn cậu, mà là muốn làm chuyện kia.

Nhưng cậu chẳng cách nào thoát khỏi trói buộc của Diêm Từ, chân cũng bị hắn đè chặt.

Cảm giác lạnh ẩm ướt lan trên mặt, k*ch th*ch khiến mắt Nguyễn Thanh ngập nước, lông mi khẽ run.

Má cậu, chỗ bị Diêm Từ l**m, ướt một mảng.

Người khác mà bị thế này chắc ghê tởm muốn chết, nhưng với Nguyễn Thanh thì lại khác, nét ướt át ấy khiến cậu thêm vài phần diễm lệ.

Hàng mi run run đầy vẻ yếu ớt, đáng thương đến cực hạn, lại càng khiến người ta muốn làm dữ dội hơn.

Diêm Từ nhìn tay mình, không biết học từ đâu mà thu ngắn móng vuốt lại, rồi giữ lấy cằm Nguyễn Thanh.

Ép mặt cậu quay lại, rồi cúi đầu xuống.

"Ưm..." Miệng bị lấp kín bởi thứ không thuộc về mình khiến mắt Nguyễn Thanh trợn to, đồng tử co lại.

Cậu không phải không chấp nhận bị hôn, nhưng Diêm Từ có khi đã cắn, ăn vô số người, điều đó làm cậu không cách nào chịu nổi.

Cậu cắn mạnh vào thứ trong miệng.

Nhưng hình như Diêm Từ sớm đoán được, tay siết cằm cậu chặt hơn, làm cậu chẳng cắn nổi.

Chỉ có thể để mặc Diêm Từ hôn ngấu nghiến.

Cảm giác lạnh buốt nơi môi làm người Nguyễn Thanh run lên, mắt đẹp cũng ngập nước, sợ hãi đầy trong đôi mắt ươn ướt.

Toàn thân run rẩy không ngừng, trông yếu ớt vô cùng.

Diêm Từ hôn vài lần vẫn chưa đủ, hắn áp sát người hơn, muốn...

Muốn gì?

Diêm Từ không biết, nhưng hắn cứ muốn.

Muốn đè người dưới thân mà chạm vào.

Không chỉ chạm bằng tay hay lưỡi.

Mà còn muốn dùng thứ khác.

Nhưng chỗ hắn muốn chạm vợ nhất, lại không mềm.

Rõ ràng trước đây vẫn mềm.

Diêm Từ vừa bực vừa buồn.

Hắn ghét cái thân thể không nghe lời của mình.

Diêm Từ giận lắm.

Nhưng chẳng biết làm sao, chỉ đành chờ khi nó mềm lại rồi mới có thể chạm vợ.

Diêm Từ buông tay đang kìm chặt Nguyễn Thanh, lại cúi xuống hôn tiếp, cẩn thận né hàm răng nhọn của mình.

Sợ làm cậu bị thương.

"Ưm..." Nguyễn Thanh cảm thấy mình sắp không thở nổi, cậu ra sức đẩy Diêm Từ ra.

Nhưng cho dù Diêm Từ đã thả tay cậu, cậu vẫn không thể đẩy hắn ra.

Thậm chí Diêm Từ còn dùng thêm một tay, càng làm quá đáng hơn.

Nguyễn Thanh đưa tay lên, cố sức bóp cổ Diêm Từ.

Nhưng chẳng làm Diêm Từ hề hấn gì, ngược lại còn làm tay cậu đau nhói.

Vì dùng sức quá mạnh, đầu ngón tay cậu đỏ bừng lên.

"Ưm..." Cơn đau khiến mắt Nguyễn Thanh lại dâng đầy hơi nước.

Có lẽ thấy Nguyễn Thanh kháng cự kịch liệt hơn bình thường, hệ thống trong đầu cậu trầm giọng nói:【Hắn chưa từng cắn cậu, càng chưa ăn người sống, hắn không có khát vọng ăn thịt người sống.】

Âm thanh bỗng vang lên làm Nguyễn Thanh khựng lại.

【Muốn tôi cứu cậu không?】

Hệ thống im lặng vài giây, rồi khẽ nói tiếp:【...Không cứu được.】

Cũng không thể cứu.

Hồn phách người này vốn đã yếu, thêm lỗi của nó, lại càng yếu hơn.

Chỉ có chết trong phó bản này mới là kết cục tốt nhất.

Nguyễn Thanh cụp mắt, quả nhiên phó bản trước đã xảy ra vấn đề.

Vì cậu tự làm mình đau, Diêm Từ cuối cùng cũng buông cậu ra, con mắt trắng dã thoáng vẻ lo lắng.

Hắn nhìn chằm chằm đầu ngón tay Nguyễn Thanh, thấy không có vết thương mới nhẹ nhõm thở ra.

Nhưng Diêm Từ lại càng thêm chán nản.

"Vợ" hình như... không thích để hắn chạm vào.

Trong đôi mắt trắng đục của Diêm Từ thậm chí còn lộ ra một tia tủi thân.

Rõ ràng hắn thích chạm vào "vợ" như thế, sao "vợ" lại không thích hắn chạm vào chứ.

Xác sống bày tỏ tình cảm thường là cắn người.

"Vợ" không chịu cắn hắn, có phải là... không thích hắn không?

Nhưng Diêm Từ rất nhanh đã tự vực lại tinh thần, nhất định là vì hắn chưa giúp "vợ" thay quần áo, cho nên "vợ" mới không thích để hắn chạm vào.

Ý thức của hắn nói với hắn rằng, chỉ cần hắn làm những việc bé yêu thích, thì bé yêu sẽ thưởng cho hắn.

Nên chỉ cần hắn thay đồ cho cục cưng xong, bé yêu nhất định sẽ cho hắn chạm vào.

Biết đâu bé cưng còn chịu cắn hắn, giống như lúc nãy ăn bánh mì vậy.



Tác giả có lời muốn nói:

ps: Nhận thức "xác sống cắn người để bày tỏ tình cảm" là sai nhé, tuyệt đối đừng bắt chước!!! (Cho nên những bạn nào bảo biến thành xác sống rồi đi cắn trai đẹp, là sai bét đấy nha~)